Thông báo

Báo chí lề phải nó ném đá Nick vì không được mời phỏng vấn riêng, cánh lề trái ném đá vì có đề cập đến HCM, mấy tư tưởng chính trị chính em nó chia rẽ con người ta quá, khuyết tật cũng không tha.(Vincent Valentine)

Chủ nhật, ngày 18 tháng tư năm 2010

Đôi khi cần phải im lặng

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


* Ngày trước, kinh tế bao cấp, nhà chạy cơm từng bữa, đàn con đông nheo nhóc...
Người cha nói với các con:

- Ai ăn gì thì ăn nhưng phần cơm cháy phải để lại cho ba...

Đàn con không hiểu gì nhưng đến bữa ngoan ngoãn để dành phần ba là những miếng cơm cháy đen mỏng bám sát nồi... Ba đi làm về muộn, vừa cười vừa ăn ngon lành.
Theo thời gian, ba mất đi. Đàn con trưởng thành, yên bề gia thất, công danh vững vàng.

Ngày giổ ba, con cháu sum vầy đông đủ, mẹ nâng cốc trà chậm rải tâm sự:

- Không phải ba mày thích ăn cơm cháy đâu! Nhưng ổng muốn dành cơm trắng cho mẹ con mình đấy...

Cả nhà im lặng, có vài giọt nước mắt đã rơi...
...
Hạnh phúc
* Dậy thật sớm, tản bộ hít thở không khí sương mai, thản thơi ghé vào một quán cà phê ven đường.
Hai mẹ con đang phụ giúp nhau, mẹ rữa ly tách, con pha trà. Cậu bé khoảng độ 11-12 tuổi, cặp mắt sâu thăm thẳm nét buồn, thoăn thoắt bưng ấm trà hết bàn này đến bàn nọ, thỉnh thoảng lại đến gần bếp, đút vội vài thìa cơm nguội nhai ngấu nghiến.
Người mẹ gầy guộc nhỏ to:

- Biểu nó ra ngoài ăn sáng, thích ăn gì thì ăn.., nhưng nó không chịu, nó bảo ăn cơm cho chắc bụng.

Đến giờ đi học, bạn bè đến trước nhà, nói vọng, ăn cơm hoài không thấy chán sao, lấy cặp nhanh lên.

Cậu bé cười thật hiền và im lặng, bá vai bạn bè hối hả đến trường...
...

* Người cha cờ bạc du côn gây sự đánh người gây thương tích, nằm khám. Người mẹ bán buôn chơi hụi, tham lam vỡ nợ trốn chạy tăm hơi. Đứa trẻ bơ vơ sống với ông bà.
Chiều đón cháu đi học về, dắt nó đi ăn kem, cháu ngây thơ hỏi:

- Sao bạn bè bảo cháu là bị quả báo? Mà quả báo là gì ạ? 

Không sao trả lời được. 
Đôi khi trong đời cần phải im lặng...

MP


Xem thêm:

- Tản mạn về gái một con
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt



Chủ nhật, ngày 04 tháng tư năm 2010

Đi tìm "huyền thoại" sông Hàn



Có một con sông... mà cả thế giới biết đến, một con sông đã chứng kiến những kì tích kinh tế mà người dân xứ sở kim chi rạng rỡ tự hào với toàn nhân loại. Nhưng con sông đó cũng ôm niềm đau hận khi uốn lượn trên một đất nước chia đôi, những số phận con người cùng uống chung một dòng nước, nói một ngôn ngữ lại cầm súng bắn nhau, kẻ bên này người bên kia với nổi niềm thổn thức xót xa. Con sông đó chính là con sông Hàn của Hàn Quốc, nằm một phần trên bán đảo Triều Tiên...

Đất nước Việt Nam cũng từng chia cắt, cũng đủ thắm thía nổi đắng cay kia...

Và Việt Nam cũng có một con sông Hàn xinh đẹp nằm im ả thanh bình trong một thành phố im ả giữa miền Trung...

Con sông Hàn hiền hòa bao đời nay gắn liền với tuổi ấu thơ, với kĩ niệm vui buồn của người dân Đà Nẵng, tắm sông, dạo mát bên dòng nước, hàng cây xanh... nuôi dậy những khác khao mơ ước. Nó chứng kiến bao cuộc đổ bộ... để rồi từ con sông này, nước mất nhà tan, binh đao tang tóc, khói súng xác người ngập khắp non sông. Chính vì thế, nên nó buồn, nó xót, nó chẳng muốn âm vang, nó chẳng muốn thành huyền thoại...

Sống mà cứ hoài niệm hoài cũng khổ. Nhưng để trở thành huyền thoại, không phải là một chủ ý của riêng ai, cứ tự nhiên chân chất mà nó thành...

"Có hiểu được lòng nhau mới tới bờ tới bến..." lời bài hát mộc và thật đến thế mà...

Rồi huyền thoại từ đâu đến? Người cha tên là Lạc Long Ba cùng người mẹ Âu Hoa sinh ra một cậu con trai trong một đêm ái ân vô tiền khoán hậu trên dòng sông ấy, vì tên cha tên mẹ ghép lại ngẫu nhiên là Ba Hoa, vậy tên con tất yếu là Bá Láp. Mệnh thiên tử, cậu bé càng lớn càng trở nên hiếu thắng vào ngạo mạn, dòng sông kia trở nên đỏ đục bởi những thủ đoạn gian manh hơn người của Bá Láp. Nhưng bản chất vẫn chỉ là con người, sợ hậu vận xấu, nó nhờ một ông thầy tử vi tướng số thật giỏi bên phương Bắc chấm và hóa giải.

Thầy phán: "Xây 5 chùa, dựng 9 cầu, hậu thông"

Bá Láp mừng quá! Với cái chiêu thức "của người phúc ta, hay của người lộc ta" này thì nó là số 1. Thành phố miền Trung này trở thành "hiện tượng" với biết bao nhiêu là cái nhất, 2 ngôi chùa to lớn được thần tốc xây lên tích bao nhiêu đức cho đời sau. Con sông Hàn nối nhịp những cây cầu đông tây tiền dân tiền thuế mà trở nên "huyền thoại". Pháo hoa bắn rầm rộ báo hiệu sự hoan hĩ ngạo nghễ của một con người. Bá Tếu, Bá Táp, Bá Tà... sẽ tiếp tục vững bước trên dòng sông kia... Du lịch... đạt một dấu chấm son... 'chói lọi'.

Pháo năm nay bắn mạnh mẽ hơn để chia tay một con người, một "huyền thoại" đang run lẫy bẫy... vì xưa nay nhân định thắng thiên bao giờ.

Sông Hàn bao đời nay có nói gì đâu, vẫn im lặng thế, sao lòng người cứ rối bời lắm lời thô thiển ba hoa. Âm vang... và huyền thoại!



Xem thêm: