Thứ Ba, ngày 09 tháng 11 năm 2010

Đạo đức lớp Một

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Việt Nam mình rất... rất vui!
Đứng giữa công chúng rao giảng những điều hay ý đẹp, cầm micro thốt lên lời chân lý, cái con người kia không những "hoàn thiện" vô số "bằng và cấp" mà còn phải "nhét túi" bốn chữ rõ siêu "cao cấp chánh trị"...
Họ được "trân trọng" gọi là "đầy tớ" trung thành.., trọn vẹn "hồng" lẫn "chuyên"...

Thấy gì ở cái Chuyên...
Một cái ghế xoay oai vệ kềnh càng, véc-tông sang trọng, caravat quý phái... hậu thuẫn nào là cố vấn, trợ lý, thư kí, chuyên viên cấp cao, chuyên viên bậc 1, chuyên viên bậc 2, chuyên viên bậc n.., cái con người ấy được giao trọng trách quyết định bao nhiêu vấn đề yếu trọng của đất nước...


Nền báo chí quốc doanh đăng tít tắp dài lê thê nhai đi nhai lại cái ưu bé tẹo, còn cái sai nghiêm trọng khềnh khàng khủng khiếp khôn khéo co rút cắt xén ngắn cũn cỡn tí ti... Hiệp sĩ sợ đói nên... thế cùng mặt dày trơ trẽn chỉ để bảo vệ nồi cơm...

Chức vụ rõ ràng, chữ kí rõ ràng nhưng trách nhiệm cá nhân thì mơ hồ xa xăm mù tít...
Cái mặt vênh vênh váo váo, toe toét cười nào bằng khen, huy chương, huân chương... nhà cao, cửa rộng, rung đùi hạ cánh bình yên. Những quả bom vinh quang, tên lửa mang đầu chói lọi...  khiến dân đen... khóc dở méo dở, tức anh tức ách... lại chôn vùi, nằm yên dưới lòng ngụy biện... cuối cùng cũng chỉ là ý kiến chung... của tập thể. Một cái tập thể mờ nhòa... bóng dáng nhân dân.

Tư bản xấu xa thối nát nên cái thằng thủ tướng hứa bậy bạ phải từ chức ngay lập tức...

Nhìn lại, tốt đẹp đến suốt nhiệm kì, hứa biết bao nhiêu là hứa, chẳng thấy chi trơn... ngoài cái việc tiếp tục hứa. Cái con người được quyền hứa kia hình như tài năng phát tiết cao độ đến mức... mất luôn trí nhớ.

Chuyên... là chuyên đổ thừa..!

Thấy gì ở cái Hồng...
Màu gì mà "tô vẽ, sơn phết" chẳng được! Màu Hồng cũng thế thôi...

Hồ Chủ tịch mất đã lâu, nhưng hiện nay khắp nơi rầm rộ phong trào học tập "tư tưởng đạo đức" của Người... Mấy thập niên vừa qua, dưới mái trường XHCN, từ miền xuôi đến miền ngược, từ thành thị đến nông thôn, từ mầm non đến đại học.., bao thế hệ học sinh không ai không thuộc "5 điều Bác Hồ dạy", xem như kim chỉ nan cuộc đời. Tấm bảng đó được treo trang trọng tất cả các phòng học cả nước.

Nhưng đau đớn thay, nền giáo dục nước nhà vẫn lộ ra quá nhiều bất cập, cái xấu không được đẩy lùi mà phát triển, nẩy nở, sinh sôi, khủng khiếp nhất là quốc nạn nói dối, không biết dị và tham nhũng. Mà tham nhũng thì chỉ dành riêng, là miếng mồi béo bở, là tiêu chí "hành động" cho cán bộ, quan chức...

Giá như, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh hay Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết hay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể mạnh mẽ và tự tin nói với nhân dân cả nước rằng:

"Hãy tin tôi, hãy học tập chính bản thân tôi!"

... Chao ôi! Đất nước Việt Nam bao lâu nay thèm có được một lãnh đạo như thế..,


... Chao ôi! Hình ảnh Cụ Hồ ngày xưa chân thành tự tin mạnh mẽ dõng dạc trước hàng vạn đồng bào... "Tôi nói đồng bào nghe rõ không"... làm rung động bao trái tim, cháy lên bao khát khao mơ ước... Nghĩ lại rồi buồn, mà ái ngại cho lớp con cháu kế thừa của Người...

Béo hay lang thang tìm tòi trong tiệm sách cũ, đơn giản vì nó rẻ, đôi khi rất rẻ...

Tình cờ phát hiện một chồng sách mới tinh "Đạo đức 1" nằm ở góc tường, cầm lên đọc... rồi giật mình thản thốt... thì ra bấy lâu nay bản thân đã quên đi mình từng học lớp 1, từng được dạy những điều cơ bản ấy...

Rẻ bất ngờ, một ngàn đồng một quyển.., 
Béo quyết định mua 2 quyển, một dành cho Béo, một gởi bưu điện "kính biếu" Tô chủ tịch ở Hà Giang...

Các vị lãnh đạo thời này quá thừa sự thông minh, quá thừa kiến thức... nhưng đôi khi lại quá thiếu hoặc cố tình quên đi những điều cơ bản nhất "để làm người"... Điều cơ bản ấy không ở đâu xa... " Đạo đức 1 " có đầy đủ hết các vị ạ!

MP
09/11/2010


Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm

- Thịt chó và truyền thông