Thứ Bảy, ngày 31 tháng 12 năm 2011

Quan báo tào lao và công luận 'nhao nhao'

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Quan báo tào lao...
Quan báo đây nói rõ là Hồ Thị Thu Hồng, tức beo BLOG, sự kiện lá cờ 6 sao inh ỏi mấy ngày qua được tổng kểt thành một câu ngắn gọn “Nói như chú Du sang trọng quá và làm như chú Giao kì công quá, Beo gọi đơn giản cái đám thất nghiệp nhao nhao trong vụ cờ ngũ lục tinh này là: lũ bới cứt tìm giòi.” sau khi copy Trương Thái Du và Giao làm nội dung thân bài trong một entry blog của chị ta.

Chưa cần phải xét đến tính sự thật của cái tổng kết ấy, chỉ quan sát tiêu chí xây dựng hình ảnh đẹp của một Tổng biên tập báo Thể thao TP Hồ Chí Minh đã hỏng bét. Trong thể thao người ta tôn vinh cách chơi đẹp, mà văn hóa người ta ghét sự biển lặn, lấp liếm, quy chụp, thái quá vấn đề... Không biết bao nhiêu kẻ trong cái đám thất nghiệp nhao nhao bớt cứt tìm giòi kia là bạn đọc của tờ báo mà chị ấy làm Tư lệnh. Làm cho thượng đế ghét (sự thật là thế), vô tình hay cố ý đều là sự biểu hiện của một kẻ kinh doanh tồi.

Với lời tổng kết ấy, chị ta đã gián tiếp truyền thông điệp đến các nhân viên của mình, nếu một bản tin nào mà bị công kích quá, cứ lên blog nắn nót rằng: “Tại chúng nó thất nghiệp rỗi hơi nên bới cứt tìm giòi”.

Thú thật, beo BLOG cũng như bao blog công dân khác, luôn có sự thú vị nhất định riêng của nó. Nhưng xét cái nhìn của quan báo, sự kiện lá cờ 6 sao mà tính đúng sai, nghiêm trọng hay bình thường mờ nhạt đến độ mọi tức tối phải dồn hết lên đầu dư luận làm điểm nhấn nương nhờ thở than thì quả là ngạc nhiên thật.

Quán tính, thói quen từ Thông tấn xã khó ngày một ngày hai thay đổi được, chị ấy còn phải tu chỉnh nhiều nếu thật sự muốn khẳng định mình là một Tổng biên tập, hay chí ít cũng là một nhà báo chuyên nghiệp, nghiêm túc với nghề.

Quan sát kẻ thất nghiệp bới cứt tìm giòi cũng chỉ là một kẻ rảnh rỗi tào lao.

Công luận nhao nhao...
Tính hai mặt của một vấn đề, cái hay của mạng nối kết là sự nhanh nhạy, nhao nhao…

Nếu không có sự nhao nhao kia và bản tin BBC phản ánh một cách kịp thời thì làm sao có kết quả hai ngày sau phản hồi của Bộ Ngoại giao Việt Nam đăng tin ngắn chính thức nhận trách nhiệm sai lầm, thiếu sót.

Nếu không có tính nhao nhao kia, sự mơ hồ của những kẻ sai sót mang tên công chức ấy mới được tẩy não và lập trình lại một cách chắc chắn rằng quốc kỳ Trung Quốc chỉ có 5 sao.

Công luận đói thông tin nên mới tìm đến mạng. Chẳng trách chi các blogger có thẻ nhà báo, ngay cả báo chí quốc doanh cũng tự kiểm duyệt, cẩn thận chọn những hình ảnh không có lá cờ lạ kia để điểm tin sự kiện ông Tập công du. Riêng tờ VietNamnet nhanh nhảu một tí vội rút xuống liền.

Sự cẩn thận bao giờ cũng cần thiết, nói thế để hiểu sự sai sót kia là nghiêm trọng, quy trình ngoại giao, đón tiếp một vị yếu nhân rất chặt chẽ, không chấp nhận, không có chỗ cho sự sai lầm, nhưng hài hước là nó đã xảy ra.

Nếu thích suy diễn…

Trang trí một hình chữ nhật, theo quan điểm mỹ học, cách bố trí một ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là cách chuẩn, cơ bản, trọng tâm, đối xứng, ổn định, bền vững. Năm ngôi sao trên quốc kỳ Trung Quốc là sự phá cách tồi, lệch tâm, mất đối xứng, thể hiện sự bất ổn. Căn cứ vào kích thước chuẩn của một lá cờ, ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là ngôi sao to nhất, ấn tượng nhất.

Đã thế, sau khi cộng đồng mạng nhao nhao vài ngày, tiên sinh Trương Duy Nhất dành một không gian nhỏ trong nhà đón Trương Thái Du về, im lặng đặt đó, nếu như những lời còm thuận thảo, thì đắc chí đấy là "có thể không mới, chưa hẳn đã hay, nhưng là một góc nhìn khác", còn ngược lại mà bị ném đá túi bụi, thì bỏ nhỏ bài đó của hắn, tao chỉ mang về đây, tụi bây thích làm chi thì làm…

Tội nghiệp Trương Thái Du, mang tiếng bao nhiêu lần mà vẫn bền chí thế kia. Bền chí một cách hợm hỉnh, làm bệ phóng đẩy Việt Nam lên cao vời vợi. Thưa họ Trương, tự tin là một đức tính tốt, nhưng làm sao có thể lạc quan tếu khi thực tế Việt Nam phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, căng thẳng diển ra hàng ngày...

Khi Hoàng Sa đã bị chiếm đóng,
khi tờ Hoàn Cầu kia ra rả kích động bạo lực...
khi những ngư dân bị khó dễ trong lúc mưu sinh trên chính vùng biển tổ quốc mình,
..,
khi lịch sử bao đời minh chứng, chuyện biên giới đường bộ Việt–Trung 2008 vẫn đọng lại những câu hỏi lớn, những địa danh Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bải Tục Lãm… mỗi lần nhắc lên... như xát muối vào vết thương... mỗi người dân Việt Nam.

Chuyện lá cờ 6 sao như thế là đủ rồi… (riêng người viết)

Chỉ muốn nói rằng, tôn trọng chính mình, tôn trong quốc kỳ quốc gia mình chính là phải tôn trọng hình ảnh trung thực của quốc kỳ nước khác. Hình ảnh lá cờ 6 sao vừa qua là sai lầm nghiêm trọng, và đã sai thì phải xin lỗi, phải sửa sai, không để xảy ra thêm một lần nào nữa.

Quan báo cũng là người và công dân làm báo, đọc báo cũng là người, họ có quyền nhao nhao. Nhưng chớ nên tào lao, họ thất nghiệp cũng chỉ vì sự tào lao của các quan.

MP

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Khôn như thượng thư văn hóa

Thứ Ba, ngày 27 tháng 12 năm 2011

Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Phong trào dân chủ, nhân quyền trên thế giới liên tiếp nhận được những tin vui, cuộc cách mạng hoa lài rầm rộ khắp Trung Đông mà đỉnh điểm là cái chết của lãnh đạo độc tài Muammar Gaddafi hôm 20/10/2011, chấm dứt sự cai trị tàn bạo, độc đoán, độc quyền hơn 42 năm ở Libya, tạo nên sự phấn khởi, động viên cổ vũ phong trào dân chủ, nhân quyền trên trái đất này.

Và ngày 17/12/2011, chủ tịch Bắc Triều Tiên từ trần vào lúc 8 giờ 30 trên một chuyến xe lữa trong khi đang thực hiện một chuyến thăm chỉ đạo và ông qua đời bỡi một cơn đau tim, mọi nỗ lực hồi sinh cho ông đều thất bại. "Nhà lãnh đạo vĩ đại" ra đi (như cách nói của báo chí Bắc Triều Tiên thường xuyên tuyên truyền ca ngợi ông ta ), sự toàn trị đất nước bỡi bàn tay sắt đã để lại một nền kinh tế điêu tàn, nạn đói khủng khiếp, thiếu thốn lương thực triền miên, tham nhũng tràn lan. Bắc Triều Tiên còn bị quốc tế trừng phạt vì phát triển chương trình hạt nhân, chế tạo và bắn thử tên lữa...

Ông Kim Jong Il thọ 69 tuổi, lễ tang kéo dài 13 ngày. Năm 1994, thế giới đã từng chứng kiến cảnh khóc than quá đỗi thê lương vật vã... của hơn 25 triệu người dân Bắc Triều Tiên đưa tiễn linh cữu "Chủ tịch vĩnh cữu" Kim Il Sung ( Kim Nhật Thành ) về nơi an nghĩ cuối cùng. Có lẽ 13 ngày tới đây, chúng ta sẽ được thấy lại cảnh tiếc thương độc đáo, ấn tượng này một lần nữa...

Dân Hàn quốc nghiện thịt chó và rượu sake, có lẽ họ sẽ dùng nhiều những thứ ấy hơn trong những ngày sắp tới... Xem KBS WORLD, hình như người Nam Hàn tiếp nhận thông tin này một cách bình thản, không hoàn toàn bất ngờ lắm, giống như thưởng thức cà phê buổi sáng, đặt ly lên môi nhấm nháp, buông ly xuống mà tẩm ngẫm hương vị, rồi lại đưa lên nhấm nháp...

Bổn cũ soạn lại, kiểu cha truyền con nối đưa vị tướng 4 sao Kim Jong Un chính thức lên ngôi quyền lực, "Người kế nhiệm vĩ đại" mới xấp xỉ 30 tuổi sẽ tiếp tục theo đuổi lý tưởng cách mạng của thân phụ hay có một cuộc cách tân, thay đỗi vĩ đại nào đó, hãy đặt niềm tin vào lớp trẻ. Hy vọng, những cái gì Đại tướng thấy được, học được ở phương Tây sẽ giúp được ít nhiều cho đất nước, đó cũng không phải là điều ngẫu nhiên mà các nhà độc tài cộng sản đầu tư cho con em mình đấy sao?

Sự buồn cười là cứ mỗi khi quốc tế "đụng chạm" đến mình, Bắc Triều Tiên lại đem người anh em máu mũ ruột thịt Hàn Quốc ra dọa đánh. Bài toán Bắc Triều Tiên là bài toán rất khó, đất nước bao nhiêu năm trời bị cô lập, các con bài Rồng Giấy China và Chú Sam American cũng chỉ dừng lại ở một bán đảo chia cắt, đối lập giàu và nghèo, đối lập dân chủ và toàn trị, đối lập phát triển và nạn đói... Chỉ chính người dân Triều Tiên quyết định số phận của chính họ mà thôi.

Các cô gái Bắc Triều Tiên chỉ mặc váy và không được kết hôn với đàn ông ngoại quốc. Nhưng biết đâu, với sức trẻ và vốn hiểu biết trau dồi ở phương trời Âu, "Người kế nhiệm vĩ đại" sẽ làm nên điều vĩ đại, thiếu nữ Bắc Triều Tiên xinh đẹp sẽ trở nên trang nhã hơn trong trang phục áo sơ-mi, quần Tây, tự tin trao nụ hôn ngọt ngào với những chàng trai Việt Nam hào hoa phong nhã... Và biết đâu, cái sức trẻ và vốn hiểu biết ấy sẽ tiếp bước Mianma, tháo cùm, phá xích của con cáo già thâm hiểm đại Hán, tìm đến bến bờ dân chủ, tự do, phồn vinh, thịnh vượng...

Tiên sinh Trương Duy Nhất có một ước mơ là muốn biến Bắc Triều Tiên, Cu Ba thành một bảo tàng XHCN nguyên thủy để thế giới chiêm ngưỡng. Tôn trọng một góc nhìn khác, luật pháp cũng chẳng cấm ai ước mơ, nhưng có điều, người viết thấy mong muốn ấy... nhẫn tâm quá, thậm chí rất bệnh hoạn. Chỉ vì hai cái bảo tàng to lớn độc đáo kia mà để cho biết bao nhiêu người dân hai nước ấy phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn, khổ sở, đớn đau... Bấy nhiêu năm rồi chưa đủ hay sao?..

Căn bệnh mãn tính của người già và bọn trí thức salon là coi thường lớp trẻ. Có thể, khuôn mặt búng ra sữa của vị đại tướng kia chưa nói lên được điều gì, nhưng thời gian và thực tiễn sẽ có câu trả lời thõa đáng. Nên nhớ, Muanmar Gaddafi nắm quyền năm 1969, khi mới 27 tuổi, sau một cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, và ông đã tạo nên một Libya ấn tượng như thế nào, dù là, ấn tượng kia được hiểu theo nghĩa nghịch.


Xem thêm:
- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức


Thứ Ba, ngày 13 tháng 12 năm 2011

"Ẩn số" anh Ba sàm

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Cũng lâu lắm rồi, từ dạo còn Yahoo! 360°, tình cờ lang thang lạc vào trang Blog anh Ba Sàm, thấy lạ và thú vị, sau thì cái tình cờ ngẫu nhiên ấy dần dần thành tất yếu, trang mạng này không thể thiếu khi hắn ngồi internet. Lúc đó, Blog anh Ba sàm hầu như rất ít người còm.., thời mà Vàng Anh, Tắc Kè... là "kỷ lục"...

Bây giờ, cũng cái lạ và thú vị ấy, Nhật báo Ba Sàm đã trở thành một món ăn tinh thần của không ít Blogger trong và ngoài nước, nhất là các bạn trẻ quan tâm đến vận nước, những người đứng tuổi trăn trở thời cuộc quốc gia... Ba Sàm tuyệt nhiên không hề 'ba láp ba sàm' chút nào, ngược lại, rất đàng hoàng và nghiêm túc?.

Hy vọng, bà con sẽ ngạc nhiên giống hắn, không hiểu chủ nhân trang Blog này lấy đâu ra sức lực, thời gian, kiến thức, tiền bạc... để đều đặn sáng, trưa, chiều, tối, ngày ngày điểm tin, post bài tiếng Anh, tiếng Việt - đa phần là đáng đọc, đáng xem. Thỉnh thoảng, lại bình vài câu gãy gọn, hóm hỉnh.., điểm vài trích đoạn quan trọng làm bật sáng, bật tối... các bản tin. Tất tần tật vấn đề trong cuộc sống, bỏ qua những giới hạn ấu trĩ ngô nghê "lề trái hay lề phải", "chính thống hay phản động", nhật báo Ba Sàm tạo nên một sân chơi, một diễn đàn đông đúc, nhộn nhịp các phản hồi thuận nghịch. Cần mẫn nhẹ nhàng chấp nhận sự khác biệt, chủ nhân Blog giúp cho bạn đọc trút được " hỉ, nộ, ái, ố " trong lòng, bất kể thời điểm, thâu đêm suốt sáng.

Rồi từ Blog này, bà con còn có thể khám phá ra những blog hay khác, hợp với "khẩu vị" từng người...

Đôi khi, cái thông điệp "PHÁ VÒNG NÔ LÊ" khó hiểu, cái slogan "Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VĨA HÈ" buồn cười kia cũng khiến cho "một nhóm người" chột dạ, âu lo, mất ngủ... Và cứ như thế, như thế, người ghé thăm nhà anh Ba Sàm càng lúc càng tăng ngùn ngụt, thực tế là một trời một vực nếu chẳng may "ai đó" muốn đối chiếu với một số báo tự cho là "chính thống".., rồi thì, Vàng Anh, Tắc Kè... vang bóng một thời xem như đã lùi về "quá khứ"... thuở sơ khai.

Anh Ba Sàm lạ và thú vị là vì thế, hắn tò mò không biết con người này là ai.., mà cái gì không biết thì tra Google... , Google mách rằng:

" Anh Ba Sàm tên thật là Nguyễn Hữu Vinh, thường trú tại Hà Nội, sinh năm 1956, con trai của cụ Nguyễn Hữu Khiếu, cựu Bộ Trưởng Bộ Lao động nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cựu Đại sứ Việt Nam tại Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết.

Chủ nhân trang Ba Sàm tốt nghiệp Đại học An ninh, từng là sĩ quan an ninh, từng công tác tại Ban Việt kiều. Sau đó, vì nhiều lí do, anh xin nghỉ việc, theo học luật và ngoại ngữ...

Hiện nay, anh là chàng thám tử tư đầu tiên của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, giám đốc Công ty Điều tra & bảo vệ-V, Nguyễn Hữu Vinh.
... "

Có lẽ, Blog Ba Sàm là "tờ báo" độc đáo, kì lạ trên thế giới...
Và có lẽ, "ẩn số" trang mạng Anh Ba Sàm chưa hẳn đã dừng lại ở bốn chữ "PHÁ VÒNG NÔ LỆ".

Chúc Nhật báo Ba Sàm "ăn nên làm ra", chúc anh Ba Sàm cùng toàn thể Biên tập viên sức khỏe và vui vẻ.

MP
(Ba sàm như một hình ảnh sống động về một con nhện lớn - thông tấn xã,
xe một tấm mạng xung quanh nó, bắn các sợi tơ ở khắp nơi để kéo những con ruồi sặc sỡ - blogger nổi bật lại gần.)

Từ trái qua: Nguyễn Hữu Quý, Nguyễn Trọng Tạo, Ba Sàm, Nguyễn Xuân Diện, Trần Văn Thủy

Từ trái qua: Hoàng Minh Tường, Nguyễn Trọng Tạo, Dương Danh Dy, Trần Nhương, Ba Sàm



Xem thêm:
- Đạo đức lớp Một
- Quan báo tào lao và công luận 'nhao nhao'