Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2012

Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh

>> Cố lên, rồi sẽ xấu được như Sài Gòn!
>> Hội hoạ có cần phản ánh thời đại và dân tộc?
>> Học sinh đốt trường vì… sợ mang hạnh kiểm yếu
>> Cuộc sống xa hoa như ông hoàng của... tù nhân ở Na Uy
>> 8 đội vào đến tứ kết World Cup 2014 đều nhờ... sex!


Đọc xong entry Sẽ đến lúc muốn làm người Triều Tiên của blogger Thịnhbabel, có điều gì đó thật khó tả, vừa có cảm giác hy vọng, vừa có cảm giác thất vọng. Làm sao không hy vọng được khi một đảng viên, một nhà báo kì cựu như anh viết lên được những dòng chữ như thế này.

" ... Giật mình là vì họ vẫn còn kính yêu lãnh tụ của họ. Đừng cười, hãy nghĩ lại mà coi, bây giờ, ta có yêu kính lãnh đạo đến như thế không? Hay thử hỏi, cũng khá lâu rồi, khi nghe vị nào đó qua đời, có ai trong chúng ta rơi lệ? Lại hỏi, vì sao? ...

Tôi cũng phục họ rất công khai, Đảng toàn quyền thì cứ nói lãnh tụ cao nhất toàn quyền, Kim Jong-il được kế vị thì nói ra là sẽ kế vị và thực tế là đã kế vị. Không vòng vo Tam Quốc (để chạy đôn chạy đáo), không đổ cho "tập thể" ...

Tôi nghĩ cuối cùng cũng thế thôi, ăn uống để sống chẳng đáng bao nhiêu. Hiếp đáp, bòn rút của người khác (kể cả việc bán nước từng phần -cách nói của Nguyễn Duy) không cần đến cả liêm sĩ, cuối cùng của cải cũng chẳng để làm gì, chỉ để tiếng cho đời nguyền rủa ...

Trong lúc, tôi thấy mỗi lần quan chức nào đó ở các ngành trên trung ương về địa phương mang theo vợ con, thậm chí là bà con nội ngoại bắt các tỉnh phải cung phụng, lại còn tinh tướng chê hết cái này cái kia, tôi thấy họ không có liêm sĩ. Họ không biết dù phải cung phụng nhưng trong lòng những người cung phụng (kể cả người phục vụ) coi họ chẳng là cái đinh gì ...

Họ không ve vãn, lúc thằng này, lúc thằng kia như một con điếm lại luôn mồm nhân phẩm ..."

Đọc nghe sướng thật!

Nhưng rồi toàn bài vẫn toát lên một sự thất vọng, chợt nhớ đến "Nghịch lý Quảng Bình" của nhà báo tự do Xuân Bình, thầm thích thú một mình. Trong một entry blog mình, anh Thịnh từng tâm sự anh chỉ muốn làm một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, nhưng xem ra, cái tư tưởng ấy có vấn đề rồi, cũng xin anh bỏ qua cho tui cái tính ngạo mạn, góp bàn tí chút.

- Nếu như anh viết ... giàu để làm gì, trẻ và giàu như Mark Zuckerberg là cùng, thì cũng qua Việt Nam cưỡi trâu và chơi trò bịt mắt bắt dê ... Thưa anh, người Việt Nam muốn giàu để đi du lịch qua Mỹ ngắm tượng Nữ thần Tự do, qua Pháp để ngắm Tháp Eiffel, qua Nhật ngắm núi Phú Sĩ, qua Trung Quốc để ngắm cái chuồng gà dán hình ông Mao... và cuối cùng để tìm hiểu nguyên nhân vì sao bọn đế quốc, thực dân, phát xít, bành trướng bá quyền ấy đã đến và làm khổ Việt Nam trong quá khứ nhiều như thế. Khát khao thịnh vượng là chính đáng anh à, quan trọng là cách làm như thế nào thôi.

- Nếu như anh viết ... không ai chết vì không có điện thoại di động, cũng không ai chết vì không có Internet ... Thưa anh, đúng như vậy, không ai chết vì không có những thứ ấy, kể cả không có áo quần, nhưng người Việt Nam bình thường không ai lại cởi truồng đi ra ngoài đường. Anh đã từng tác nghiệp tại báo Quảng Bình và nay là báo Thanh Niên. So với hơn 700 tờ báo trong nước, báo Thanh Niên khác gì là " chiếc di động hiện đại nhất, internet tốc độ cao nhất " trong hệ quy chiếu môi trường, phương tiện, phong cách làm việc và tiếng tăm. Ví dụ, một lần nữa, nếu cho anh chọn lựa làm việc ở báo Quảng Bình và báo Thanh Niên, anh sẽ chọn nơi nào?

- Nếu như anh viết ... dân tộc Triều Tiên giàu liêm sĩ. Nghèo thì nghèo, mày đừng hòng đụng đến tao.Tao có thể nhịn ăn để làm vũ khí hạt nhân, mày hãy coi chừng, tao không đụng đến mày thì thôi ... Thưa anh, một dân tộc liêm sĩ không bao giờ chịu nhịn đói, cày cuốc khổ cực để chỉ phục vụ quyền lợi cho một nhóm người, một dân tộc liêm sĩ không bao giờ cứ ai "cù lét" một tí lại giẩy nẩy lên, dọa "đánh" người anh em ruột thịt máu mũ của mình, một dân tộc liêm sĩ không thể nhịn đói để làm ra cái vũ khí mà khi bắn ra nó có thể giết hại hàng loạt sinh linh vô tội, một dân tộc liêm sĩ không chấp nhận nghèo đói để ngữa tay xin viện trợ lương thực, họ là một dân tộc có tài thực sự nhưng bất lực, bế tắc vì bạo tàn quyền lực. Không riêng gì tui, đa số những người tiến bộ trên thế giới mong muốn và tin rằng họ sẽ thoát ra hoàn cảnh đó và trở nên giàu sang thịnh vượng.

- Nếu như anh viết ...toàn đất nước Triều Tiên biến thành một bảo tàng lớn, sống động, lấy nguồn thu chính từ khoáng sản và du lịch ... Thưa anh, như tui đã viết trong entry "Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài", luật pháp không cấm ai ước mơ, nhưng ước mơ muốn biến Bắc Triều Tiên thành một viện bảo tàng XHCN nguyên thủy chỉ để thế giới xem chơi thì... nhẫn tâm quá. Anh cũng đã từng sống qua thời đó rồi, tự ngẫm nghĩ mà so sánh. Ở Việt Nam, một trong những nổi buồn nhất là bán tài nguyên khoán sản, thế mà anh lại đem nổi buồn ấy cấy cho nước họ. Còn muốn làm du lịch thành công, muốn người ta biết đến nhiều thì phải mưu mẹo, lừa lọc giống như anh không muốn mà cũng phải làm tuyên truyền viên cho Vịnh Ha Long đấy thôi. Giỡn vậy để mà nói rằng, làm du lịch cũng là kinh tế thị trường, cũng phải cạnh trạnh gây gắt lắm.

Còn anh sẽ hay không sẽ làm người Triều Tiên thì tùy. Như anh từng tuyên bố sống vì vợ vì con là không hèn, một người sống vì vợ vì con như anh thì nếu những thành viên ấy không chịu qua nơi đó sống, đoán là anh sẽ không đi một mình đâu.

Hy vọng và thất vọng của tui là thế, tự an ủi mình rằng chắc anh ấy hài hước mà thôi.


Xem thêm:
- Khôn như Thượng thư văn hóa
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi
- Chọn nhân sự thì nên “thực dụng” và “ích kỷ”!

Thứ Bảy, ngày 07 tháng 1 năm 2012

Trương Duy Nhất & Tom Cat

>>  Trương Duy Nhất & Tom Cat
>>  A dua, chửi đổng và ngứa mồm
>>  Ghi nhanh về việc bắt giữ ông Trương Duy Nhất
>> Thằng nhà quê!
>> Chuyện anh hùng “rởm” Hồ Xuân Mãn bị “lột” danh hiệu


Hiện tượng Tom Cat và Trương Duy Nhất là sản phẩm đặc trưng, điển hình của xã hội Việt Nam hiện nay, nó đại diện cho nghịch lí của sự phát triển, là hồi chuông báo động, tín hiệu nguy hiểm... cho dù cả hai đang khoác trên mình chiếc áo nhân danh cho công lý, cho trí thức, cho sự hiểu biết...

Trong một xã hội pháp quyền và dân chủ thật sự, những lời cảnh báo đầy yêu thương của Tom Cat kia gởi đến Cù Huy Hà Vũ, Người Buôn Gió, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Xuân Diện, Trương Duy Nhất.., sẽ được những nhà phản biện xã hội tích cực này mang đến đặt trên bàn của các cơ quan công quyền hữu trách với lời thông báo là có người đã nhắn với tôi như vậy. Việc còn lại là của các nhà điều tra, bằng nghiệp vụ và trách nhiệm của mình, họ sẽ làm sáng tỏ nhân vật của những bức thư mạng ấn tượng đó. Đằng này, nó lại trôi nổi bềnh bồng trên thế giới ảo, lại được những người bị cảnh báo đăng lại trên blog, trang web của mình kèm với những lời than thở, thanh minh. Trừ Người Buôn Gió, những nhà phản biện xã hội tích cực kia đều tự xưng là trí thức, nhưng có vẻ gì đó họ thiếu tự tin về tính pháp lý công dân của mình?

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Vì sao CEO Facebook xuất hiện ở Việt Nam

>> Những câu chuyện về đàn bà
>> Bùi Tín - Về ông Lê Hồng Hà
>> Về bài "Người đẹp nhất trong Đèn Cù" của nhà báo Bùi Tín
>> Để bức cung, thủ trưởng phải mất chức
>> Ba phái đoàn cấp cao của Mỹ cùng lúc đến Hà Nội


Phuocbeo giử độc quyền thông tin này!

Chàng là Mark Zuckerberg, sinh năm 1984, một tỷ phủ trẻ của thành phố New York (Hoa Kỳ), CEO Facebook, "đế chế" gần một tỷ người trên Internet, thu hút khoảng 4 triệu thành viên tại Việt Nam.

Nàng là Priscilla Chan, một công dân Mỹ gốc Hoa, xinh đẹp và sống rất nguyên tắc.

Chàng và nàng gặp nhau tại một bữa tiệc ở Đại học Harvard cách đây 8 năm và đã phải lòng nhau. Kỳ nghỉ Giáng sinh đang đến gần, cả hai đều muốn có những giây phút bên nhau thật tuyệt vời, ấn tượng.

Tuy sở hữu số tài sản tương đương 13,5 tỷ USD, là một trong hai tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ, nhưng chàng giản dị, hòa đồng, thường xuất hiện trước công chúng trong trang phục quần jeans, áo phông, đôi dép lê quen thuộc. Nền kinh tế thế giới nói chung và nước Mỹ nói riêng đang lâm vào tình hình khủng hoảng nghiêm trọng, chàng muốn một mùa lể Giáng sinh thật tiết kiệm, chàng muốn kỳ nghỉ ngay bản xứ, trong nước Mỹ thân yêu của chàng.