Thứ Hai, ngày 29 tháng 10 năm 2012

Gái mại dâm lại đứng đường...

Tùy bút của Béo!

Hàng ngàn gái mại dâm từ các trung tâm “phục hồi nhân phẩm” khắp mọi nơi trong cả nước đang và sẽ tiếp tục được trả về cộng đồng, “hòa nhập” với cuộc sống đời thường…

Trong cái nghiệp chướng bán thân có nguồn gốc lâu đời và đa dạng như hiện nay,
Họ, có thể là hoa hậu, hoa khôi, diễn viên, ca sĩ, người mẫu, nhà báo, tiếp viên hàng không, nhân viên du lịch.., nhưng hầu như là không có việc làm, không có nghề nghiệp.
Họ, ai cũng có một gia đình, một tổ ấm.., nhưng một bộ phận không nhỏ từ lâu đã sống một cuộc đời đơn độc, không nơi nương tựa, bị những người thân yêu lạnh nhạt, từ chối, ruồng bỏ.


Gái mại dâm cúi đầu, che mặt trước ống kính
Phạt hành chính
Theo Luật Xử lý vi phạm hành chính có hiệu lực (từ ngày 01/07/2013), trong thời gian sắp đến sẽ không áp dụng các biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn và đưa vào cơ sở chửa bệnh đối với những người bán dâm. Người có hành vi bán dâm sẽ chỉ bị phạt hành chính theo quy định của pháp luật. Nhìn chung, đây là một quyết định đầy tính nhân văn, thế nhưng sau khi điều luật này khả thi, hàng loạt gái mại dâm được tự do mà cách thức quản lý làm sao cho thấu đáo vẫn làm đau đầu nhà công vụ, hậu quả của nó vẫn thách thức dư luận xã hội…

Ai dám đảm bảo rằng họ không quay về lối cũ và nguy cơ hoạt động mại dâm sẽ bùng phát trên diện rộng...

Đối với những nước hợp pháp hóa mại dâm, những công dân hành nghề này phải có giấy phép và buộc phải đi kiểm tra sức khỏe định kỳ, những ai hành nghề chui sẽ bị cảnh sát bắt và bị trừng trị theo luật định.

Ở nước ta, mại dâm là vi phạm pháp luật, nhưng nếu ai đó nghĩ đến việc triệt tiêu nó thì là một điều không tưởng. Nền kinh tế hiện tại lại đang lâm trọng bệnh, người bình thường, học hành đàng hoàng còn kiếm việc không ra huống hồ gì những cô gái đầy mặc cảm kia, cách nhìn xã hội lại vẫn chưa thông thoáng, cởi mở. Có một điều nghịch lý nữa, theo một tờ báo nhận định đã lâu, gái mại dâm có lợi… khi khủng hoảng tài chính, khi kinh tế khó khăn.

Thứ Năm, ngày 18 tháng 10 năm 2012

Cứ tưởng chị là Thánh

>> Một Tổng Biên tập bị cách chức


Tháng 12/2008, chị Hồng được đề bạt nhiệm vụ cầm trịch báo Thể Thao TP.HCM (cơ quan của Sở Văn hóa - thể thao và du lịch TP.HCM), thay tổng biên tập Thái Phong Sương đã nghỉ hưu. 

Theo báo Tuổi Trẻ, chị Hồng cho biết sẽ mời gọi các cây bút có uy tín trong làng báo nhằm tăng cường lực lượng, sẽ phát triển các ấn phẩm khác như: Thể Thao TP.HCM Cuối Tuần tổng hợp các vấn đề thể thao - văn hóa và du lịch, đồng thời cải tiến trang web: www.thethaohcm.com.vn trở thành một tờ báo điện tử. 

Đọc những dòng tin ấy thấy mừng, hy vọng tờ báo ấy sẽ đổi thay, khỏe khoắn hơn, tươi sáng hơn!

Thứ Tư, ngày 17 tháng 10 năm 2012

Tiết kiệm Thủ tướng

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Nhìn qua nước bạn, Nhật Bản, một quốc gia bại trận, nghèo tài nguyên khoáng sản, thiên tai động đất triền miên, nhưng hiện nay, họ là một nước rất giàu, kinh tế phát triển, hình ảnh xứ sở Phù Tang được tôn trọng trong lòng bạn bè quốc tế. Thế giới cho rằng người Nhật cần cù, tinh thần kỷ luật cao, mạnh dạn chủ trương “Thoát Á”, đổi mới học hỏi phương Tây.., và điều quan trọng nhất làm nên “sự thần kì của nền kinh tế Nhật Bản” chính là đức tính chắt chiu, tiết kiệm.

Thực tế không hẳn là như vậy, người Nhật tiêu xài rất sang, phung phí. Trong hai năm gần đây, họ thay đổi liên tục từ thủ tướng này đến thủ tướng khác, vậy mà kì lạ thay, đất nước họ vẫn giàu sang thịnh vượng.

Quay trở lại nước mình, một Việt Nam bách chiến bách thắng, rừng vàng biển bạc, tài nguyên khoáng sản phong phú phân bổ từ Bắc vô Nam, ấy vậy mà vẫn là phận nghèo nàn lạc hậu, kém phát triển. Nền kinh tế trong những năm gần đây khủng hoảng nghiêm trọng, nợ xấu tăng cao, quốc nạn tham nhũng hoành hành khắp nơi, thất thoát tài sản công lên đến những con số kỷ lục. Đã thế, các thế lực thù địch bên ngoài kết hợp với bọn phản động trong nước xuyên tạc, bôi nhọ người Việt nghèo mà chơi sang, chi tiêu vô tội vạ.

Thật là oan cho nhân dân Việt Nam, ngày qua tháng lại họ phải xài, phải dùng hết sức chắt chiu, tiết kiệm.., và rõ ràng là vẫn chỉ có một Thủ tướng tại vị từ năm này sang năm khác đấy thôi! Có điều, không hiểu sao đất nước vẫn nghèo, dân vẫn lầm than cơ cực.

Có lẻ, dân Việt chưa đủ trình độ để quán triệt khái niệm tiết kiệm, phung phí sao cho thật biện chứng, đúng với thực tiễn khách quan.

Cuộc sống thực tế bắt buộc họ phải hết sức chắt chiu, bắt buộc họ hết sức tiết kiệm, thời gian lâu dần mà hình thành một thói quen tốt, một đức tính hay. Chính vì quá hay nên ngày xưa đại thi hào Nguyễn Du mới chua xót nhắn nhủ đời sau đôi lời:

“Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”.

MP

P/s: Cảm ơn anh Phan Văn Tú nhé!

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm




Thứ Hai, ngày 15 tháng 10 năm 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 10 năm 2012

Chuyên án thú nhồi bông

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Chuyện hai con tê giác tươi xinh từ sa mạc hoang dã được nhập cảnh qua biên giới làm sao thoát khỏi con mắt cú vọ của nhân viên hải quan, an ninh cửa khẩu, nhưng ở đời, đâu phải cái gì biết cũng có thể nói ra được, đâu phải cái gì phạm pháp cũng có thể khởi tố được.., nhưng sẽ là "của" để dành.

Thử hình dung xem...

Những con tê giác kia với nguyên vẹn chiếc sừng trên đầu được người ta mổ bụng, rút ruột, xử lý, sấy khô... rồi nhét đầy bông vào đấy cho nó trở lại với nguyên vóc dáng ban đầu, gọi là thú nhồi bông, dùng để làm vật trang trí. Đó là những hình ảnh đời thường, hay bắt gặp trong những ngôi nhà của người thợ săn, những kẻ lắm tiền, quan chức...


Nó bình thường đến nổi có lần nào đấy, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo tình cờ phát hiện một con hổ nhồi bông oai vệ trong phòng khách của tiên sinh Trương Duy Nhất mà cũng chẳng thèm ngạc nhiên, cũng chẳng thèm phân biệt hổ thật hay hổ giả.

Vị đại gia kia nói thú nhồi bông là đúng rồi, lăn tăn làm gì cho mệt.

Nhại theo quan điểm của BBC, chiếc sừng tê giác đã từng tồn tại trong nhà tao, nhưng nó thật hay giả không phải là quan điểm của tao.

Chuyên án...


Có những chuyên án bắt đầu từ hai bao cao su đã qua sử dụng khiến thế giới, loài người khinh bỉ... Nhưng có chuyên án bắt đầu từ những con thú nhồi bông mà đến khi hạ hồi phân giải, mọi người mới trầm trồ hiểu ra được cái thâm sâu, diệu kế của người đạo diễn.


Những tên ăn trộm kia thật đặc biệt, và còn đặc biệt hơn nếu có ngày chúng được lên bục danh dự để nhận bằng khen. Thật giả làm gì có thể phân biệt nổi trong thời buổi buôn thần bán thánh này.

Sự "lanh chanh" cố ý của WCS chỉ là phát súng khơi mào bắn vào miếng thịt pháp lý, con thú bị thương mà không cho "chạy chữa" thì sẽ nhiểm trùng, lan rộng ra khắp thân thể...

Bà con hãy chờ xem, rồi sẽ có ngày một số thằng "cận thị" nằm ăn lạc rang, mắt chăm chăm vào tiểu thuyết hình sự "Sừng Tê", thỉnh thoảng lộ vẻ thú vị đắc chí, tay đét vào mông vợ đôm đốp, miệng reo lên: " Tiên sư thằng ăn trộm!"



P/s: "Tiên sư mấy thằng ăn trộm"


Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Sao lại là tin đồn
- Cổng chùa thiện ác