Thứ Tư, ngày 27 tháng 2 năm 2013

Câu chuyện sửa đổi Hiến pháp

Quân đôi ta trung với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng!

>> Đừng lo trời sập đè người ( Vì khi đó chết hết rùi, lo chi được?)
>> "Quả cầu tri ân" khách hàng của VietinBank
>> Chứng khoán lao dốc, ai là "tội đồ" (Hỏi ông Nguyễn Sinh Hùng, ông Vũ Văn Ninh thì biết ngay!)


Bài phát biểu của Tổng bí thư Trọng hôm 25/02/2013 đã được VTV "khéo léo chọn lọc" đưa tin, lên hình. Xem như câu chuyện sửa đổi Hiến pháp đắt khách trên các diễn đàn mạng, báo chí quốc doanh đang đi đúng theo tinh thần mà Cavenui đã nhận định trong bài "Tự phủ nhận mình không dể" và Hai Lúa đã lém lỉnh thắc mắc "sao các bác vẫn bơi cùng nó".

Trong Hiến pháp hiện nay công nhận quyền lãnh đạo của Đảng và quyền hội họp, biểu tình của nhân dân, nhưng Luật Đảng và Luật biểu tình lại chưa có hoặc chưa thông qua. Thực tế thì vai trò của Đảng đã tràn ngập phủ khắp mọi mặt của cuộc sống từ tinh thần đến vật chất, trong khi đó, nhân dân muốn đi biểu tình vì một vấn đề gì đó thì lại... vô cùng khổ sở, bức bối. Đọc blog Đông A để hiểu "phản ứng đầu tiên" là gì và mọi người chưa thể quên được "bẫy biệt vị của Thủ tướng".

Trên Ba Sàm sáng nay lại bình "sẽ có rất nhiều điều để bàn, hoặc tạm chưa bàn, về những diễn biến ngay sau những lời phát biểu của TBT Trọng. Bữa nay chỉ xin nhắc tới hai câu thơ của một độc giả trang BS (được nhiều người ái mộ vì những vần thơ hay): “Mấy ông trí thức đang mơ ngủ/ Mắc lỡm phen này đã tỉnh chưa?” Nhắc tới để xin hỏi, rằng liệu độc giả này có cho là Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên cũng lại “mắc lỡm” tiếp, nặng hơn nữa, để rồi ông sẽ đưa ra thêm câu hỏi: tưởng là ủng hộ và đăng lên bản Kiến nghị 72, rồi viết bài chỉ trích TBT là sẽ được đảng tiếp thu, sửa chữa à? Đã ‘tỉnh’ ra chưa, đã ân hận chưa?"

Gần như chắc chắn, Osin Huy Đứcnhà báo Đoan Trang đã hình dung ra được kịch bản hài này. Khi chưa tìm ra được phương pháp hữu hiệu, tốt nhất là nên im lặng và lắng nghe. Ông cựu Chủ tịch nước Triết đã từng nói "Bỏ điều 4 của Hiến pháp là tự sát". Vậy ông Trọng cùng với đảng của ông ấy sẽ làm được gì khi quá hiểu "sự thật" đó. Chính ông Chủ tịch nước Sang đã từng hô hào toàn dân, toàn quân mạnh dạn, dũng cảm tố cáo tham nhũng, tiêu diệt "sâu nhỏ, sâu bự" nhưng cũng không thể vượt qua được cái phàm bỡi là người trong cuộc mà cụm từ "Đồng chí X" nổi tiếng như phản ánh hết giá trị tự do của bộ mặt đất nước hiện nay.

Việc ông Trọng phát biểu như vậy có thể xem là ông ta đã lú thật sự rồi. Nhưng, việc nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị kỷ luật, buộc thôi việc lại là chuyện khác, chưa hẳn đã xuất phát theo cảm nhận của dư luận cho rằng "ông ấy nhỏ nhen, ích kỷ". Cấp trên của nhà báo Kiên quá nhiều, ai cũng có thể làm khó dễ Kiên được, và những cấp trên đó chưa hẳn đã nhận lệnh từ "ông ấy", một cộng một bằng hai chỉ là suy luận của những kẻ làm toán thông thường, cơ bản, đơn giản.

Bài báo của Nguyễn Đắc Kiên tạo tiếng vang vì đã nói trúng nổi lòng của người dân bấy lâu nay và câu chuyện buồn của nhà báo là căn bệnh mãn tính của chính thời đại hài hước này, nhưng dùng đám đông để công kích quá đà, phê phán cực đoan một cá nhân nào đó... lại thuộc về vấn đề dân trí. Nó chẳng có lợi gì cho dân chủ cả.

Khác mục đích, nhưng hình như "cả hai" đều nóng vội...

MP


Xem thêm:
- Tự phủ nhận mình không dễ
- Căn bệnh mãn tính
- Các bác vẫn bơi cùng nó?


Con ruột và con nuôi

Trong khi các "hạt giống đỏ" ngày nào cũng đao to búa lớn, tham nhũng, phá nát nền kinh tế thị trường non trẻ .., thì những "khúc ruột ngàn dặm" âm thầm cày cuốc, gởi về quê nhà hơn chục tỉ đô mỗi năm!


Truyện ngắn 100 chữ

Ông nằm viện. Ngày nghỉ, con cháu tụ họp về thăm. Phòng bệnh trở nên chật chội hơn với hoa và quà.

Đêm. Trên giường, bên cạnh hoa và quà, còn mình ông với bốn bức tường trắng. Chỉ có những bước chân âm thầm của thằng Cuội – thằng bé câm lang thang ngày nào ông mang về làm con nuôi mà mọi người từng mỉa mai “Quạ nuôi tu hú”.

Trịnh Thị Thắm

P/s: Quạ nuôi tu hú ..!Hic

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Cái l.. vợ bằng cái mả cha
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Chú bảo vệ và cặp bánh chưng


Thứ Ba, ngày 26 tháng 2 năm 2013

Năm nay là năm 2013

Cái con dấu đỏ "lề phải" đã khiến cho báo chí Việt Nam đa phần chỉ hoàn thành tốt công việc tuyên truyền, đã tuyền truyền thì rõ ràng hạn chế sự phản biện. Xem một chương trình quảng cáo trên ti vi, người xem khó mà tìm ra được những khiếm khuyết của sản phẩm đó. Tuyên truyền cũng thế thôi! (MP)


>> Suy nghĩ đôi điều về văn hóa Việt Nam



Ở Việt Nam, cách đây 9 năm, có một bài báo đăng trên tờ SGGP Thứ Bảy tuyên bố "đến năm 2010 đường sắt Việt Nam sẽ đuổi kịp trình độ đường sắt Nhật Bản hiện nay".

Hôm 24/02 vừa qua, ông Raul Castro (em trai của lãnh tụ Fidel Castro), 81 tuổi, tái đắc cử chức Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng Cu Ba. Ông tuyên bố sẽ nghỉ hưu vào năm 2018.

Hai nước anh em xã hội chủ nghĩa, hai quốc gia duy nhất hiện nay có thể "đủ khả năng canh giử hòa bình cho thế giới" đều giống nhau ở tinh thần lạc quan... cù lét, thích chọc cười dân chúng và cộng đồng thế giới!

Năm nay là năm 2013, xem như lời tuyên bố về trình độ đường sắt Việt Nam đã xong, và ở hòn đảo xinh đẹp nằm cách Việt Nam nữa vòng trái đất, khả năng của cụ Raul vẫn còn một chút hy vọng ...


MP


P/s: Năm 2020, Việt Nam sẽ là một nước công nghiệp...

Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Cổng chùa thiện ác
- Vì sao CEO Facebook xuất hiện ở Việt Nam
- Trồng cây đầu năm hay phá
- Đối nội, đối ngoại của một anh quan tỉnh lẻ

Thứ Hai, ngày 25 tháng 2 năm 2013

Tướng ruồi bu

>> Thống đốc Bình có mắc chứng hoang tưởng vĩ cuồng?
>> Nhật, Việt, Phi, Chệt và chó (Xem ra oan ức và tội nghiệp cho loài chó quá)
>> Còn đâu đạo lý? (Vì luật nhân quả chưa ứng nghiệm?)

Nốt ruồi trên mặt to quá, nhìn xa cũng phát hiện ra được, dân gian ví von là "ruồi bu".
Tùy chổ "ruồi bu" mà có thể đoán được hung các, xấu tốt của người đó.

Xưa kia, ở bên Tàu, có ông Mao Chủ tịch, to cao lịch lãm, trên khuôn mặt có một nốt ruồi bự chảng nằm dưới cằm, vị trí số 89 (theo hình). Sách tướng luận rằng nốt ruồi này biểu hiện cho sự khôn ngoan, thông minh, tính tình rộng rãi. Không biết có đúng vậy không nhưng cuộc đời ông này đạt đến đỉnh cao danh vọng, sung sướng đến già, đến chết. Chắc phải tu ngàn kiếp trước, lý giải nhân quả của kẻ quá cố đặc biệt này không dể, thành tâm thắp hương thỉnh cầu Phật tổ may ra tùy duyên mà thông tuệ ít nhiều.


Hiện nay, ở bên ta, có ông Thống đốc Bình, cũng to cao lịch lãm, trên khuôn mặt cũng có một nốt ruồi bự chảng nằm dưới khóe mắt, vị trí số 53 (theo hình). Sách tướng luận rằng nốt ruồi này hay gặp tai  họa, rủi ro. Không biết đúng hay sai, chỉ thấy sự nghiệp công danh ông này đang phơi phới, mới nhậm chức Thống đốc Ngân hàng chưa đầy được 4 tháng mà đã được báo chí, "độc giả" bầu chọn là Nhân vật của năm... Tiền vận, hiện tại sáng sủa hanh thông, vậy cái tai họa, rủi ro mà sách tướng luận sẽ ứng vào hậu vận?

Nốt ruồi nếu tốt thì để, nếu xấu thì tìm cách khắc phục. Có 2 cách:

- Cách thức nhất: Phá nó đi, chỉ thỏa mãn về mặt hình thức, mọi người không để ý đến, nhưng nghiệp hung vẫn theo đuổi, không giải quyết được triệt để căn nguyên.

- Cách thứ hai: Khó hơn, đòi hỏi phải có bản lĩnh, ý chí, nghị lực phi thường, đó chính là tu thân dưỡng tính, tránh xa tà dục, tham sân si. Cách này nếu thực hành nghiêm túc sẽ giảm thiểu được rủi ro, tai hoa, may  ra hậu vận bình yên, thanh thản.

Các quan, vua bây chừ bỗng nhiên trở nên cuồng tín, siêng năng, cần cù cúng bái, lễ chùa, ông nào, bà nào cũng thủ sẵn trong điện thoại cầm tay của mình một vài ba vị "cố vấn tâm linh" hễ đụng chuyện là "hỏi xoáy đáp xoay" qua lại ngay lập tức. Thế nhưng, các quan, các vua đều cố ý quên đi một điều rất cơ bản trong tướng lý, số lý là "Đức năng thắng số". Vì thế, vua, quan giàu vẫn giàu, chỉ có đất nước thì mãi nợ nần, dân tình thì mãi khốn khổ hoài thôi.

Cứ coi như chưa từng >>> gặp quả báo...

MP

P/s: Bói thì phải ra ma...

Xem thêm:
- Tại vì quan ngu, rất ngu!
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Trường ca cá nước lợ
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào!

Còn đó những ánh mắt yêu thương

>> "Trả lại lễ hội truyền thống cho người dân" (Đúng vậy, vì nó sinh ra không phải để phục vụ "thượng đế" hay "quan quyền" mà phục vụ cho cộng đồng.)
>> Miễn phí dịch vụ để khuyến khích người dân hỏa táng
>> Đừng biến hiến pháp thành công cụ cướp đất của dân



Nó nghèo, đần độn, đơn độc, chẳng có ma nào thèm để ý, xe ôm làm phương tiện cứu cánh…
Một hôm, có cô chủ trẻ trung giàu sang xinh đẹp tìm gặp, trả công cho nó sáng chiều đưa đón cậu ấm của cô ấy đến trường, về nhà. Nó tò mò:
- Thế ba thằng bé đâu?
-  Đồ vô duyên! _ Cô chủ trợn mắt: “Anh không làm thì tôi nhờ người khác!?”

Công việc đòi hỏi sự chính xác liên tục của thời gian khiến nó không thoải mái, nhưng vì cái nghèo, nó nhận lời.

Trước cổng trường
Sau một thời gian, nó lại có cảm giác thú vị, yêu thích công việc ấy. Mỗi lần đến sớm, dựng đứng “cái cần câu cơm” của mình trước cổng trường, đốt thuốc ngồi gác đùi quan sát xung quanh, nghĩ ngợi.

Có lần, giờ tan trường, lũ trẻ ùa ra khắp sân như đàn ong vỡ tổ, vô tư hả hê hồn nhiên chơi đùa, đọc sách, xem truyền hình .., bù lại một khoảng thời gian dài khép mình ê a trong lớp học. Một số đứa có thể tự đi về nhà, còn lại đa số đều được người thân đưa đón tận nơi. Nó chợt nhìn thấy một đám trẻ, hình như mới lớp Một, lớp Hai .., đang tụm lại một góc cổng trường, ánh mắt buồn rầu ngóng trông… Rồi một cô bé tự nhiên òa khóc, thế là cả đám òa khóc theo, buồn cười nhất là chúng vừa khóc vừa quay sang vỗ về, an ủi bạn mình. Dễ thương thật! Hỏi ra thì mới biết chúng không thích chơi đùa ngoài sân, chúng chỉ mong người thân đến thật nhanh để chở chúng về, vì “thất vọng” do đợi “lâu quá” nên bật khóc…

Cũng vì nhiều lần đốt thuốc ngồi quan sát trước cổng trường, nó phát hiện ra một điều thú vị, có một ánh mắt thật lạ, một ánh mắt thật giống nhau của những người đưa và đón trẻ, đó chính là ánh mắt thực sự yêu thương dành cho lũ trẻ. Ánh mắt giống nhau ấy đến từ những người khác nhau về giới tính, tuổi tác, địa vị xã hội. Họ có thể là quan chức, công chức, đại gia, thương nhân, công nhân, nông dân, công an, xã hội đen, lao động phổ thông, việt kiều hồi hương hay gái mại dâm mạt hạn… Ánh mắt ấy khó mà bắt gặp được ở những nơi khác… như công sở, đồn công an, tòa án, nhà tù, bệnh viện, cảng cá, bến xe, xóm chợ, siêu thị…

Ngoài những náo nhiệt, ồn ào rất đời thường của những kẻ bán hàng rong tìm cách thu hút moi tiền lũ trẻ, cổng trường đơn giản là vậy!

Thế hệ vứt đi?
Dạo này, cô chủ xinh đẹp mỗi lần trả tiền công tháng cho nó đều chê nó đần. Cô ấy đưa cho một cái máy tính xách tay cũ, bảo tối về rảnh thì lên mạng mà mở mang tri thức, thế là nó trở thành công dân mạng từ lúc nào không hay.

Nó truy cập rồi cảm thấy khiếp quá, thắc mắc vì sao thời gian này có nhiều người hay dùng cái cụm từ “vứt đi” để phê phán chính bản thân mình và cả thế hệ của họ. Từ các cụ ông, cụ bà gần đất xa trời đến cán bộ hưu trí, trung niên trụ cột nước nhà, từ những trí thức đã thành danh đến sinh viên học sinh đang mài bút khắp các giảng đường… Chẳng lẻ, tất cả đều “đáng vứt đi”?

Nhưng rồi, nó bình tĩnh lại và mỉm cười, thì ra cũng thật dễ hiểu và thông cảm. Thái độ đó chẳng đúng, chẳng sai, chỉ qua là sự bốc đồng, bực bội, bức xúc trước thời cuộc hài hước và suy đồi hiện nay. Một triết gia đã từng nói, thà giận dữ còn hơn tuyệt vọng.

Riêng nó suy nghĩ, đất nước thăng trầm thịnh suy như quy luật đời người, nhưng làm gì có thế hệ nào đáng vứt đi. Họ may mắn thì được sinh ra trong thời huy hoàng thịnh vượng còn khốn khổ bất hạnh khi gặp lúc lụn bại suy vong. Lịch sử Việt Nam vốn nhiều nước mắt, ngàn năm Bắc thuộc, gần một trăm năm Pháp thuộc .., và đến hôm nay, thời đại CS với khẩu hiệu băng rôn đỏ rực trên khắp đất nước mang dáng hình người mẹ già nua còng lưng như đang gồng gánh một vật gì đó quá to quá nặng… Điều gì đến sẽ đến, mạt vận lắm tiểu nhân, quốc nạn xuất anh hùng, mọi thế hệ đã và đang cố gắng…

Rồi nó lại hy vọng, giá như cái “ánh mắt yêu thương nơi cổng trường” mà ai cũng có kia được dành cho nhau, cho tất cả mọi thành phần trong xã hội thì hay biết mấy. Được như vậy thì lũ trẻ, những đứa bé ôm khóc ở góc sân trường kia sau này có thể viết trên trang nhật ký blog, facebook… cá nhân của mình rằng: “Cảm ơn những người đi  trước, chúng tôi thật hạnh phúc, chúng tôi tự hào về thế hệ chúng tôi

À! Ngày 14/2 vừa rồi, nó bất ngờ nhận được cái thiệp của bà chủ xinh đẹp với dòng chữ:
”Cảm ơn anh! Thằng bé bảo nó nhớ anh…”
Nó ngạc nhiên, thằng  bé ngày nào chẳng gặp…
Đắn đo một hồi lâu, hiểu ra vấn đề… nó cười!

MP

P/s: Phịa đấy...

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Một ngày cứ thế trôi
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn
- Đừng để ngượng với tương lai

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 2 năm 2013

Lễ Khai Ấn nuôi dưỡng tâm lý “chạy chức chạy quyền”

>>> Tiền của dân bay theo bụi đỏ Tây Nguyên
>>> Rùng mình với lò mổ rắn ở Inđonexia
>>> Tiếng nổ lúc 0 giờ!


Nhiều nhà sử học, khảo cổ học (và một số công trình nghiên cứu) đã chỉ ra thực chất về ý nghĩa và quy mô của Lễ phát ấn Đền Trần trong lịch sử. Không rõ căn cứ vào đâu mà Viện Văn hóa Nghệ thuật đưa ra phương án 2 “phát ấn vào ngày hôm sau và kéo dài các ngày kế tiếp”? Phải chăng từ thực tế lễ hội này đã thu hút rất nhiều người đến xin ấn, và địa phương (ban tổ chức, ban quản lý Đền…?) đã thu được những khoản lợi nhuận lớn từ việc “phát ấn” và những dịch vụ kèm theo? Tổ chức nhiều ngày có nghĩa là sẽ thu được lợi nhuận nhiều hơn, số lượng người (đa phần là công chức nhà nước) về xin ấn sẽ nhiều hơn. Thiệt hại bao nhiêu cho nhà nước và cho nhân dân trong những ngày công chức bỏ việc đi lễ như thế Viện Văn hóa Nghệ thuật đã có tính đến chưa?! Theo tôi, nếu duy trì lễ phát ấn Đền Trần thì phải làm như trong sử sách đã ghi lại. Không nên tổ chức lễ hội này dài ngày. Hai phương án mà Viện Văn hóa nghệ thuật đưa ra cho thấy cơ quan nhà nước bất lực trong việc quản lý lễ hội này nên không cho tổ chức hoặc tổ chức dài ngày (không thể quản lý được thì cấm hoặc là… mặc kệ!). Chưa kể là cứ đà này, lễ hội nào có vấn đề bị xã hội lên án, lập tức nhà nước lại phải tốn tiền cho các công trình nghiên cứu kiểu “đề án xây dựng mô hình…”.

Vài năm gần đây lễ này (và một số Lễ hội khác) đã bị biến dạng cả về ý nghĩa và quy mô. Dưới danh nghĩa “bảo tồn văn hóa truyền thống” nhưng ta cũng có thể nhận thấy “thương mại hóa” là mục đích chính của các lễ hội kiểu này. Đồng thời, việc bóp méo, thậm chí bịa ra những sinh hoạt văn hóa truyền thống như thế đã góp phần nuôi dưỡng và phát triển tâm lý không lành mạnh của một bộ phận không nhỏ trong công chức, quan chức trong việc coi chức tước quyền hành là mục đích tối thượng, vì vậy phải “chạy chức chạy quyền”. Tâm lý bất an khi làm một việc không quang minh chính đại khiến người ta càng phải tìm đến Thánh thần làm chổ dựa… Cứ thế cái vòng luẩn quẩn cứ tiếp diễn, ngày càng phức tạp, và gây ra nhiều hệ lụy.
Nếu cứ bành trướng quy mô lễ hội Phát ấn Đền Trần như thế, tôi e đến một ngày đẹp giời nào đó lễ hội này sẽ được làm hồ sơ Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, rồi có khi trình UNESCO làm Di sản văn hóa thế giới cũng nên! Điều đó thật nguy hiểm vì khi không phân biệt được giá trị thật với những giá trị rởm của những lễ hội kiểu này, người ta sẽ không thể tôn trọng và trân quý văn hóa truyền thống đích thực. Khi ấy mục đích bảo tốn di sản văn hóa có đạt được hay không?!

TS. Nguyễn Thị Hậu
(Bài đăng trên Tuổi Trẻ, dịp này năm 2012)

Nguồn: Facebook Hậu Khảo Cổ

P/s: Bài viết dịp này năm 2012, nhưng với trình độ quan trí... hiện nay, thì cho đến năm nào... đi chăng nữa, giá trị bài viết vẫn mới tinh!

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh & văn hóa
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Khôn như thượng thư văn hóa



Ngày sáng

Con đến tựa giấc mơ
Gọi ta chào nắng sớm
Lộc khuya vươn mơn mởn
Nhẹ đón ánh sương mai
Tay bút tắm huyết gai
Tô búp hồng nhân thiện


MP
(Tặng cục vàng của Ba)







Xem thêm:



Thứ Sáu, ngày 22 tháng 2 năm 2013

Cổng chùa thiện ác

>>> Bút chiến? Ai đánh? Đánh ai? (To mồm!)


Ngôi chùa khang trang hoành tráng mới khánh thành nơi một ngọn núi nổi tiếng trong vùng, mà vị sư trụ trì hầu như thường xuyên vắng mặt, ô tô liên tục thỉnh ngài nay đây mai đó, ngược xuôi họp hành, lễ hội … Vài kẻ ra vào cần mẫn âm thầm săn sóc tưới chăm những khóm cây, bụi cỏ, chậu bon sai .., tiếng cốc cốc boong boong chơi trốn tìm dồn ép cảnh Phật thêm phần não nề, u uất lạ thường. Cổng chùa, ông Thiện, ông Ác đâm ra rảnh rỗi, tám chuyện với nhau.

Cổng chùa vỗ vai ông Thiện thắc mắc:
- Vì sao lại để thất thoát tiền xây dựng chùa?
Ông Thiện bóng gió:

Thứ Năm, ngày 21 tháng 2 năm 2013

Có một bức tượng như thế

Ngay từ bây giờ, hãy cố gắng làm sao cho Việt Nam đừng có những bức tượng đau lòng như vậy?

>>> Họ đã coi thường phản biện

HIM,
là tên một bức tượng của Maurizio Cattelan tạc vào năm 2001,
Phần thân bức tượng là của một nam sinh đang quỳ gối cầu nguyện còn mặt mày y hệt Hitler.

Bức tượng khiến người ta xôn xao phẫn nộ là vì đặt trong sân của khu Warsaw Ghetto (khu sống tập trung của người Do Thái trước đây), nơi từng có hàng trăm ngàn người Do Thái bị Đức Quốc xã cưỡng bức phải sống trong khu sinh sống tập trung này phần lớn vì đói và bệnh tật và sau khi bị gửi đến những trại tập trung, nơi họ sau đó sẽ bị giết chết...

Một tổ chức bảo vệ người Do Thái, đã mô tả quyết định để bức tượng ngay tại nơi ở tập trung của người Do Thái trước đây là một “sự kích động ngu xuẩn, làm tổn thương ký ức về những nạn nhân người Do Thái của Đức Quốc xã”.

Dư luận khác thì cho là “Hitler như một cậu học sinh đang quỳ gối cầu xin sự tha thứ”...

Bức tượng luôn quay mặt vào trong.
(có một ngày chúng ta sẽ có một bức tượng ý nghĩa như vậy)

Nguồn: Facebook Thuyvi Nguyên

Cattelan đã tạo được hiệu quả tương tự ở khu Warsaw Ghetto, nơi bức tượng có thể nhìn thấy qua một lỗ trên chiếc cổng bằng gỗ. Cattelan làm việc và sinh sống tại New York được đánh giá là nghệ sĩ châm biếm nổi tiếng khi tạo ra một vụ tranh cãi khác không kém phần gay gắt tại Warsaw khi tạo ra tác phẩm hình nộm Giáo hoàng John Paul II đang bị một thiên thạch đè nát. Tác phẩm có tên “La Nona Ora” hay “Giờ thứ Chín” cũng được đem đi triển lãm tại Ba Lan, một quốc gia có rất đông tín đồ Thiên Chúa sinh sống.


P/s: Cattelan đã tạo được hiệu quả tương tự ở khu Warsaw Ghetto, nơi bức tượng có thể nhìn thấy qua một lỗ trên chiếc cổng bằng gỗ.

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Cái l.. vợ bằng cái mả cha
- Sự thịnh vượng hoang đường


Sủa ... giọng Sài Gần!

Bọn nhân viên quê mùa nhếch nhác ngồi há hốc mồm nghe cô chủ "bày" và "zẽ":
- Dân ở đây quê thật ! Ở Sài Gần bọn phục vụ phải thế này nè! Ở Sài Gần khách phải thế này nè! Nói chung ở Sài Gần ... phải thế này nè! 
Cô chủ "đầy kinh nghiệm" nghênh ngang đi qua đi lại chỉ bảo cho đám nhân viên quê mùa. Lũ nhóc lại há hốc "ngạc nhiên khâm phục"... Chờ xem!

Giai thoại xưa:
Ngày xửa ngày xưa, Quảng Ngãi tỉnh lị năm nào cũng xuất khẩu người vào Sài Gần si-ti, vì biết giọng Sài Gần hay hay, một người đã gửi bạn mình một con chó cái với ý định cho nó vào sống một thời gian ở Sài Gần, mong cho nó có giọng sủa hay, chứ sủa giọng Quảng Ngãi nghe chán quá!
Thế là con chó cái kia được sống ở Sài Gần, nhờ khả năng bắt chước giỏi nên không bao lâu sủa không khác gì tiếng sủa ... của chó Sài Gần.  
Phong trào này được nhân rộng trong cả nước, chó mọi nơi được gửi đến Sài Gần để học sủa. Con nào lì lợm bon chen giỏi thì hóa thân thành chó Sài Gần, con nào ốm yếu thì hồi hương, nhưng cái giọng Sài Gần vẫn không thay đổi. 
Từ đấy, đi khắp mọi nơi trong cả nước, thỉnh thoảng, đôi khi ta vẫn nghe những con chó sủa giọng Sài Gần mặc dù quê quán lại chính là chó địa phương ấy.
Đáng khen cho những con chó ... học được tiếng sủa Sài Gần.
Nghe cũng hay hay!
...

Một thằng nhóc nhân viên bổng nhiên đứng dậy cắt ngang lời cô chủ, ngây ngô hỏi:
- Thế ở Sài Gòn ăn rồi có ỉa không ạ?
- Có chứ_ Cô chủ bối rối trả lời.
- Thế có khác gì ở đây đâu ạ_ Thằng bé tỉnh queo đáp lại.


MP

Xem thêm:
- Họp phụ huynh
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Nghe lại tiếng chửi


Khùng, khùng, khùng!

Chung quy chỉ tại vua Hùng
Sinh ra một lũ dở khùng dở điên
...


Đoán bệnh mấy nhân vật này đã lâu, sau khi đọc bài "Bác Dương Trung Quốc nằm kẹt giữa hai người rất khó hiểu" trên blog Giao đi đến kê toa bốc thuốc luôn:

Khùng
có rất nhiều trạng thái, nặng, nhẹ, nghĩa đen, nghĩa bóng ... nhưng chung quy đều được gọi là Khùng!

Nếu ai
nghiện xem bói thì sẽ được thầy phán rằng tại hợp mạng, hợp tuổi mà ra.

- Khùng mới ngây ngô, ngơ ngác, ngớ ngẩn ... không biết bút danh Trần Dân Tiên là ai (đủ rồi, khóa sau về ngồi chơi xơi nước)
- Khùng mới viết 70 lần bản tố cáo Phó thủ tướng mà yếu tố pháp lý ... lại mơ hồ, vô nghĩa (cần sự giúp đỡ tận tình của người thân)
- Khùng mới nghĩ đến một "Kế Sách Liên Hoàng" với thế chân vạc hoang đường như thế ... (bãi nhiệm, đi chửa bệnh gấp)

MP

P/s: Thà khoe rượu như tiên sinh này đở mệt mỏi hơn.

Xem thêm:
- Dốt lịch sử, địa lý Việt Nam
- Giận ông Bùi Giáng
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh & văn hóa
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi

Bi kịch của anh

Nhân quả đồng thời là căn bản làm nền tảng duyên khởi nhân quả khác thời để tạo ra nghiệp. Như vậy, trong nhân quả chưa có nghiệp, trong nghiệp đã hàm chứa nhân quả. Nhân quả khác thời và nghiệp giống nhau ở hành động của thân căn nhưng khác nhau vì nhân quả hành động tự nhiên còn nghiệp hành động có tác ý.


1. Sau tết Nguyên đán, anh cùng đám bạn du xuân miền biên viễn phía bắc. Nhân tiện, anh băng qua bên kia biên giới, tiến vào đất nước Trung Hoa vĩ đại.
Bạn anh nhắc: Mày đừng mua gì nhé, mua là làm giàu cho chúng nó.
Anh cười, mắt rực lên: Tao sẽ mua dâm. Tao quyết đè đầu cưỡi cổ phụ nữ chúng nó cho hả giận. Cách đây ba mấy năm, nó tấn công mình, giờ tao trả thù dân tộc.

2. Anh hùng dũng tiến vào khách điếm, đám ma cô bu lấy anh, mời mọc bằng mớ tiếng lóng mà anh nghe câu được câu chăng. Anh liền bật ngón tay cái bên hữu, thẳng băng, cứng ngắc, rồi anh đưa hai ngón bên tả, khép lại thành một vòng. Đoạn anh luồn cái cứng ngắc bên hữu vào cái tròn tròn bên tả, đâm vào, rút ra. Đám ma cô gật đầu lia lịa, hảo lơ, hảo lơ.
Trong nháy mắt, anh được dẫn vào căn phòng lớn, trước mặt là một đám con gái mặt hoa da phấn, ưỡn ngực khêu gợi. Anh trỏ tay vào cô em múp nhất, rồi búng ngón tay kêu tách một phát. Quân tử trả thù thì phải trả cho đáng, anh thầm nhủ.

Thứ Tư, ngày 20 tháng 2 năm 2013

Liên Xô dạy cho Trung Quốc điều gì

Чему Советский Союз научил Китай


David Cohen

Nguồn: inosmi.ru
Kichbu posted on 20.02.2013

Trong những ngày qua, tờ báo The New York Times công bố bài viết  phơi bày Tập Cận Bình kiểu như “nhà bảo thủ trong khoác áo con cừu”.

Theo những thông tin của báo, trong chính chuyến đi thăm đến Thâm Quyến, khi Tập Cận Bình tuyên bố về sự cần thiết phải tiến hành cải cách tại một trong những cuộc họp nội bộ đảng ông đã  cho thấy bộ mặt đích thực của mình và cam kết  sẽ không lặp lại những sai lầm của Mikhail Gorbachev. New York Times với sự trợ giúp của các nguồn tin của mình đã xác nhận tính chính xác của thông tin này, tuy nhiên như chính bài báo, cũng như các lập luận đưa ra trong đó chủ yếu dựa trên bản ghi chép tháng Một của nữ nhà báo Trung Quốc Yu Gao trên blog Seeing Red in China. Nội dung cơ bản của ghi chép này trong một trình bày ngắn gọn và có phần đáng thương của China Digital Times nói thế này: "Bản ghi chép phát biểu công khai của Tập Cận Bình  chứng minh rằng ông là người có tinh thần chống cải cách”.

Mắc chi mà không chối

(Thằng bé ngủ, tranh thủ tào lao một tí)

Uống cạn nước biển dễ òm nhưng chặn lấp hết các dòng sông, con suối mới khó, vì thế...

Trước Tết, quyết định Thanh tra Chính phủ về sai phạm đất đai tại Đà Nằng vừa đăng tải trên các phương tiện báo đài, ngay lập tức, lãnh đạo Đà Nẵng phản pháo...

Sau Tết, báo chí phản ánh có tình trạng cướp, giành giật hoa xuân trên con đường bông xinh đẹp mang biểu tượng đầy ý nghĩa "rắn hổ mang", nằm bên bờ sông Hàn thơ mộng, ngay lập tức, Đà Nẵng phản hồi là làm gì có chuyện đó...

Tại răng rứa hè? Tại cái kẻ... nào đó mà có ý làm sai, có ý cướp, giật hoa thì bụng dạ kẻ nớ mới hiểu được, biết được .., chứ kẻ nớ chẳng cần cũng chẳng thể lên báo mà này với nọ...

Thứ Ba, ngày 19 tháng 2 năm 2013

Trồng cây đầu năm hay là phá?

* Chuyện "ông Nghị khùng" rộn ràng trong thời gian qua có bài báo này đề cập vấn đề rõ ràng và chính xác nhất!
* Đã thế! Ở Việt Nam, công lý >>> là một anh hề!





Bức ảnh trên được đăng trong bài 'Lãnh đạo Quốc hội, Chính phủ chúc Tết ngành Tài chính-Hải quan' kèm với lời minh họa "Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Phạm Văn Phượng, Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn, Tổng cục trưởng Nguyễn Ngọc Túc trồng cây đầu năm trong khuôn viên trụ sở Tổng cục Hải quan."

Tếu! Có diễn thì cũng phải diễn cho khéo chứ, ai đời mặc véc-tông cầm xẻng xúc xúc, lấp lấp xung quanh một gốc cây to đùng.

Căn bệnh hình thức lan rộng, ăn sâu ... đến mức khổ sở, mệt mỏi.

Trồng cây đầu năm hay là phá?

MP

Xem thêm:
- Luận điệu xuyên tạc
- Hắn làm chính trị
- Chuyên án thú nhồi bông

Không được đâu mày ơi!

Tin nóng >>> cho dân Cồn Dầu.

Trong bài "Đối thủ đáng nễ nhưng dễ bị lừa" tác giả Oanh Yến Thị Phạm nhận định:

Nghị quyết Trung ương 4, chẳng qua chỉ là chiêu "rút củi đáy nồi" thôi, đâu có lạ gì mà.

Đến đây, nhớ lại một đoạn trong tập 3 Quyền Bính trong tác phẩm Bên Thắng Cuộc của tác giả Huy Đức.

"Trong khi đó Bộ Chính trị đã phải tính đến từng nụ cười, cái bắt tay khi đón vợ chồng Tổng thống Mỹ. Thủ tướng Phan Văn Khải kể, khi tiếp Clinton, ông đã không cười và bàn tay thì chỉ đưa ra nhẹ mà không nắm lại, ông Nguyễn Đức Hòa, trợ lý của ông hỏi "Người ta đã sang tận đây, tiếc gì anh không nở một nụ cười với họ", ông Khải nói "Không được đâu mày ơi, Bộ Chính trị đã thống nhất là không được cười" (hết trích).

Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh

Xem thêm:
- Hết tầm
- Nghe lại tiếng chửi
- Không được đâu tía ơi


Thứ Hai, ngày 18 tháng 2 năm 2013

Phát hiện "độc"

Mít Tờ Đỗ

Mình theo dõi lâu rồi, thấy anh 3 rất chuộng dấu ngã (~).

"Bão vệ", "cũa", "Đãng"...

Hihihihi!




Đừng níu kéo

* Vui vui:
- "Xú khẩu công"
- Thiên hạ tù mù
- Người dân đổ xô cướp hoa xuân ở nơi đáng sống



Vào thập niên 60’s có một bài hát được nhiều người ưa thích…”tôi xin người cứ gian dối…nhưng xin người đừng lìa xa tôi.” Tình yêu đẹp và lãng mạn thật, nhưng dù nam hay nữ, khi thốt ra lời trên, cho thấy một tinh thần tuyệt vọng và tội nghiệp, gần như tâm thần. Nhưng nếu quan sát kỹ, tâm trạng này khá phổ biến, kể cả trong những tình huống không liên quan đến tình yêu. Chả thế mà ông bà ta có câu “bỏ thì thương vương thì tội”.

Bám víu vì sợ hãi?
Tôi không nhớ rõ nhưng được đọc một nghiên cứu xã hội khoảng 10 năm trước, có đến 8% cuộc hôn nhân tại Mỹ mà người vợ hay chồng là một nạn nhân của “lạm dụng quyền lực và bạo động”. Tỷ lệ chắc chắn sẽ cao hơn tại các quốc gia nơi địa vị của người phụ nữ trong xã hội thấp kém và không được tôn trọng. Chuyện níu kéo lại một quan hệ tồi tệ với hy vọng là người mình “yêu và cần” sẽ hồi tâm, thay đổi con người họ và quay về bên mình để cùng tạo dựng hạnh phúc cho tương lai thường chỉ hiện diện ở các kịch bản Hollywood.
Nhìn xa hơn, trong nhu cầu mưu sinh, không ít nhân viên hy sinh một khoảng thời gian dài của cuộc đời để bám víu vào một công việc mình ghét, hay một môi trường thù địch, hay một người chủ ích kỷ…chỉ vì họ để chút tình cảm về bổn phận hay sợ hãi chi phối. Họ không dám “let go” vì ngay cả “tính hèn nhát” riết rồi cũng thành một thói quen. Đôi khi, họ còn tự an ủi là so với các tình huống xấu xa khác, “mình được như thế cũng là may mắn lắm rồi”.

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 2 năm 2013

Tự phủ nhận mình không dễ

Lời bàn: Nhà thơ Bùi Minh Quốc từng viết: "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi". Như vậy, cũng cần hiểu sự lên ngôi đó trong mọi hệ quy chiếu ... để nhận biết ai mới là người đểu cáng chứ. (MP)


Tầm này năm ngoái (Tết con Thìn-2012) ông Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ KH CN&MT nổi lên như 1 người hùng của dân qua thái độ rõ ràng dứt khoát ủng hộ anh em ông Đoàn Văn Vươn trong vụ đất đai Tiên Lãng-Hải Phòng. Nhưng chỉ sau đó ít lâu ông lại là đối tượng bị lề trái công kích qua vụ Văn Giang-Ecopark vì những văn bản ông ký nháy khi còn đương chức đương quyền. Cuối năm ông lại được vỗ tay lần nữa khi ngồi ở trụ sở Bộ cũ (ai có thể?), tiếp những người dân Văn Giang khiếu kiện và nói lời xin lỗi. Tiếng vỗ tay chưa ngớt thì ông đã “nói lại” gây chưng hửng cho những người mới vừa vỗ tay khen ông.

Thứ Hai, ngày 11 tháng 2 năm 2013

Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay



Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn
Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn; 
Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng 
Cái mất rồi không phải đã hư vô
Cái mới gặp - người hồn nhiên đón nhận
Cái rời xa - ta nuối tiếc dày vò; 
Cám ơn bạn, những người tôi yêu mến
Như anh em như máu thịt của mình
Trong thế kỷ đã quá nhiều đổ vỡ
Ta gắn hàn chút giá trị mong manh; 
Xin đừng hỏi vì sao ta gục ngã
Ta yêu thương như Mẹ - núi sông này
Khi ngay thẳng sống làm người thật khó
Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay...

Bài Gửi bạn - Thơ Nguyễn Việt Chiến




Mượn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến để làm tựa đề cho một entry, mình muốn nói về một bức ảnh đẹp, rất đẹp mà tình cờ thấy được trên facebook của Nguyễn Lân Thắng. Ngay lúc đó, mình đã post lên blog tấm hình và đặt tên là Bức ảnh đẹp. Thế nhưng, nghĩ lại thấy không ổn và không hợp thời điểm...

Bố cục ảnh không đề cập đến làm gì, mình chú ý nhiều đến ánh mắt xa xăm, đăm chiêu, cái vòng tay vững vàng ôm gọn hiệp sĩ Công Hùng trong lòng của Người buôn gió - Bùi Thanh Hiếu, và điệu bộ thư thái hồn nhiên ngồi xem laptop của đứa trẻ... Đơn giản bức ảnh đẹp vì nó thật, nó có tình người... Sáng hôm sau, qua đọc trang điểm tin Ba Sàm thấy lại bức hình và dòng chữ "Ảnh đẹp: Bên nhau - Lái gió, Công Hùng và Tí Hơn" mình cười, xem như là một sự đồng điệu.

Sáng mùng một Tết, hôm qua, mình lại bắt gặp một bức hình đẹp, thật đẹp trên tờ báo Dân Việt. Nụ cười tướng Quắc, cái ánh mắt, cái choàng vai người bạn già và nụ cười Nguyễn Việt Chiến... Một bức hình rất đời, rất ngạo nghễ. Số phận con người qua bao nhiêu thăng trầm biến thiên của thời gian vẫn còn giử lấy được nụ cười ấy, ngạo nghễ thật, trân quý thật.

Xã hội hiện tại đang tôn vinh, phù phép cho sự giả tạo, dối trá lên ngôi, ngự trị trong mọi ngõ ngách cả vật chất lẫn tinh thần thời đại, làm hư đốn và biến chất mọi thế hệ... thì cần lắm những con người như thế, những bức hình như thế.

MP

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Công Lý và Công Hùng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Chủ Nhật, ngày 10 tháng 2 năm 2013

Rắn xuân thì thào


Đoản long kiếp nạn đọa đày

Trời ơi răng rứa mi tề
Mõm trâu nhân nghĩa bi hề núi non

Vườn hoang trọng quá mõi mòn
Sang cười híp mắt ôm tròn ngọ điên

Gian hùng đã móm nước tiên
Thị phi phúc vẫn cười riêng một mình



MP
2013, Mồng một, Quý Tỵ.


P/s: Bói đấy...

Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Ta bà lục bát
- Nhân định và thiên lý
- Trường ca cá nước lợ
- Chúng ta là người thua cuộc



Thứ Bảy, ngày 09 tháng 2 năm 2013

Nghĩ về dân chủ


Dân chủ là một phạm trù mang tính khách quan, là quá trình tất yếu phải có và là sự khát khao cháy bỏng của xã hội con người muốn đạt đến ... Nhưng nó không là sự áp đặt riêng của bất kì một ai cả.

Dân chủ không phải là sự tung bay của lá cờ này hay lá cờ nọ; không là sự đắc lợi của kẻ chiến thắng cầm quyền hay sự hận thù của kẻ chiến bại tha hương; không mang màu sắc cực đoan của tôn giáo này hay sự tín ngưỡng vị tha của tôn giáo kia ...

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 2 năm 2013

Chim mồi

Một nửa ổ bánh mỳ vẫn là bánh mỳ
Một nửa sự thật thì không phải là sự thật!
...

Muốn bẫy những chú chim đang tự do vẫy vùng trên bầu trời bao la rộng lớn người ta có rất nhiều cách, nhưng lâu đời nhất, phổ biến nhất và hiệu quả nhất vẫn là biện pháp sử dụng đồng loại để bẫy đồng loại, tức là chim mồi.

Chim mồi là những con chim đã được thuần dưỡng vì nhiều mục đích khác nhau của chủ nó.

Một chủ chim có thể có rất nhiều chim mồi, và những chú chim mồi đó có thể biết hoặc chẳng bao giờ biết về nhau.

Chúng sống, tồn tại, vui buồn ra sao nhờ vào khã năng, sự tận tụy đối với chủ. Và thực tế, chưa hẳn chủ nó là người tử tế, thậm chí có thể là một kẻ đồi bại, ác nhân.

Đinh Tỵ

P/s: ... xà bông không nổi bọt tại vì đồ quá bẩn. 

Xem thêm:
- Trương Duy Nhất và Tom Cat
- Quan báo tào lao và công luận 'nhao nhao'



Phiếu bé ngoan

Thứ hai, Milô bắt đầu đi học mẫu giáo.
Cả nhà động viên, dỗ dành ... thằng nhóc đến trường phải ngoan, không được tinh nghịch, phá phách.

Ba mẹ hứa tặng cu cậu một chiếc xe ôtô có đèn nhấp nháy nếu được một phiếu bé ngoan. Ông bà nội hứa sẽ thưởng Milô mỗi phiếu bé ngoan là một chiếc máy bay nhựa ...

Milô im lặng ... đi học.
Ngày thứ bảy, Mi lô đem 10 cây kẹo vào lớp và dùng kẹo để đổi lấy 5 phiếu bé ngoan từ các bạn ...

Chủ nhật, ba mẹ tặng Milô một chiếc ôtô đồ chơi, ông bà nội thưởng cháu yêu một chiếc máy bay nhựa ... Thằng nhóc oà khóc và mếu máo rằng:

- Cháu được 5 phiếu bé ngoan ... cháu phải được 5 xe ôtô ... và 5 chiếc máy bay cơ.

MP

P/s: 
Việc xóa bệnh thành tích trong giáo dục chẳng ở đâu xa, đầu tiên là dẹp ngay cái hình thức Phiếu bé ngoan vớ vẫn, vô nghĩa này đi.


Xem thêm:
- Họp phụ huynh
- Nghe lại tiếng chửi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Phá vỡ sự bình yên

Thứ Năm, ngày 07 tháng 2 năm 2013

Ngắm tranh trong khi đại tiện

Ai đời, vàng không được định giá bằng tuổi lại phải định giá nó bằng SJC


Cách đây mười mấy năm, trong nhà tôi có treo một bức tranh.

Bức tranh treo trong phòng vệ sinh để mỗi khi vào đó tôi có thể vừa trút bầu tâm sự, vừa ngẫm nghĩ tìm hiểu làm sao có thể có một sự việc lạ và khó hiểu như vậy, tuy rằng trút bầu tâm sự là một nhu cầu sinh học tự nhiên của thể xác, hoàn toàn không liên can gì tới sự vận hành phức tạp của tư tưởng. Bức tranh gồm có hai tờ giấy bạc 30 đồng của nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam in năm 1981 và 1985. Từ khi có bức tranh, tôi hay suy nghĩ và thỉnh thoảng cứ nấn ná thêm vài giây trong phòng vệ sinh (là chỗ đáng lẽ không nên ở lâu, nhưng quả tình tôi không biết treo bức tranh này nơi nào khác trong nhà).

Thứ Tư, ngày 06 tháng 2 năm 2013

Nhỏ nhưng thật, lớn lại láo

Báo chí, quan chức... biết sai mà cũng chẳng thèm đính chính, xin lổi... hic

Hội An - 'Thành phố được yêu thích nhất trên thế giới'
 

TP
- Ngay trước giờ giao thừa Tết Quý Tỵ (ngày 9-2-2013), cùng chương trình Gala các ban nhạc, ca nhạc mừng xuân và khai mạc Hội Đèn lồng, thành phố Hội An sẽ chính thức đón nhận Giải vàng “Thành phố được yêu thích nhất trên thế giới” do Wanderlust - tạp chí du lịch của nước Anh, bầu chọn.

Ngày 31-1, tạp chí này công bố Hội An đứng đầu trong top 10 thành phố yêu thích hàng đầu thế giới, trên cả Cusco của Peru, Kyoto (Nhật Bản), Copenhaghen (Đan Mạch), Venice (Ý) và New York, San Francisco (Mỹ).

Tạp chí Wanderlust có lượng độc giả hơn 100 nghìn người ở 112 quốc gia. Việc vinh danh Hội An dựa trên những trải nghiệm trong các chuyến du lịch của gần 3.000 độc giả từng đến Hội An, họ đã bỏ phiếu đánh giá mức độ hài lòng lên tới 97,18%.

Luật sư Lê Công Định - Người chấp bút cho một "Bản tuyên bố bất hủ"

Đây có thể xem như một "Bản tuyên bố bất hủ" - Người chấp bút chính là luật sư Lê Công Định, mới ra tù trước thời hạn sáng ngày 06/02/2013, anh bị kết án 5 năm tù giam theo điều 79 và 88 của Bộ luật hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.



CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
__________________

TUYÊN BỐ
VỀ VẤN ĐỀ HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA
CỦA ĐOÀN LUẬT SƯ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

XÉT RẰNG vào ngày 2/12/2007 Quốc vụ Viện Trung Quốc phê chuẩn việc lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để trực tiếp quản lý các quần đảo trên biển Đông, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam;

XÉT RẰNG Việt Nam có chủ quyền bất khả xâm phạm đối với Hoàng Sa và Trường Sa cả về phương diện pháp lý (de jure) lẫn phương diện thực tế (de facto) theo Công pháp quốc tế; và

XÉT RẰNG chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa đã được ghi nhận rõ ràng trong nhiều tài liệu và chứng cứ lịch sử của cả Việt Nam lẫn Trung Quốc và quốc tế.

VÌ NHỮNG LẼ NÊU TRÊN
ĐOÀN LUẬT SƯ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
TUYÊN BỐ

THỨ NHẤT, quyết định phê chuẩn việc thành lập thành phố Tam Sa của Quốc vụ Viện Trung Quốc là sự phủ nhận lịch sử và bất chấp công lý về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa.

THỨ HAI, Hoàng Sa và Trường Sa đã, đang và sẽ mãi mãi là lãnh thổ không tách rời và bất khả xâm phạm của Việt Nam cả về phương diện pháp lý (de jure) lẫn phương diện thực tế (de facto).


Ngày 5 tháng 1 năm 2008
Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh
Chủ nhiệm

LS. NGUYỄN ĐĂNG TRỪNG

Hài kịch: Đổi đời

Bọn đàn ông Hàn Quốc, Đài Loan ... thì nói làm gì nữa! Vấn đề chính muốn đề cập ở đây là ý  thức của chính quyền, xã hội và những cô gái Việt Nam hiện nay?



Màn mở đầu:
Một chiếc xe Taxi bảy chổ phanh gấp tại một Karaoke mang tên Hy Vọng, sáu người trên xe bước ra, một nữ năm nam.

Giới thiệu nhân vật:
Nhân vật nữ 35 tuổi có biệt danh là Mụ Múp, làm "giám đốc" công ty TNHH DIVUMOGIOLAVOVINA, ngoại hình đầy đặn, khuôn mặt son phấn, ánh mắt dâm đãng và thâm hiểm.
Nhân vật nam thứ hai 42 tuổi có biệt danh là Dịch Cò, anh ta vừa làm phiên dịch tiếng Hàn, vừa làm cò mồi, một con người tầm thước, đen gầy, hoạt bát nhưng giảo hoạt.
Bốn đàn ông còn lại là người Hàn quốc, ăn mặc bảnh bao, trắng trẻo. Người thứ nhất khoảng 40 tuổi, thân hình gầy cao, chân đi cà thọt. Người đàn ông thứ hai khoảng độ 45 tuổi, rất béo, tay bị cụt. Người đàn ông thứ ba là một "cụ già" 59 tuổi, đi đứng lọm khọm. Người cuối cùng là một chàng trai tuấn tú khôi ngô, nhưng nói cà lăm, bốn răng cửa hàm trên bị rụng. Ngoài tiếng Hàn ra, bốn người này không biết nói một ngôn ngữ nào khác.

Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

Có một thời kỳ



Ngoài hai cuộc chiến tranh, lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 có một thời kỳ mang lại cảm hứng mãnh liệt cho nghệ thuật, nhưng đến nay vẫn chưa được phản ánh đúng “tầm”: thời bao cấp. Khác với chiến tranh, thời bao cấp chỉ mới kết thúc cách đây chưa đầy hai thập niên, và hàng triệu nhân chứng của nó hiện giờ vẫn còn sống. Vẫn sống và vẫn nhớ như in những gì gắn với nó: con người, sự kiện, thói quen, hành vi, lời ăn tiếng nói; vô số chuyện cười, ca dao, tục ngữ, phim ảnh, bao nhiêu bi kịch, nước mắt, nụ cười… Tất cả đã tạo nên cả một nền văn hóa và là nguồn cảm hứng lớn cho nghệ thuật.

Thứ Hai, ngày 04 tháng 2 năm 2013

Viết cho Ban Nội chính ngày đầu hoạt động



* Bày đặt ra ban bệ chống tham nhũng là chuyện không mới. Ban bệ sinh ra rồi lại tham nhũng ác hơn đã trở nên thường tình.

Năm xưa, khi nạn tham nhũng mới lên đến độ ác liệt, Ban Chống tham nhũng được thành lập với ông Nguyễn Kỳ Cẩm tức “Chánh Cẩm”, được đặt lên ghế Trưởng ban. Lúc đó ông Chánh là Ủy viên trung ương Đảng, nguyên Chánh thanh tra nhà nước. Trong mắt các đồng chí, ông là người nổi tiếng liêm khiết và trong sạch lúc bấy giờ. Vẻ khó tính với khuôn mặt sắt đen sì rất kỳ dị của ông khiến người ta dễ sợ khi mới gần. Người thường nhìn vào đã thấy khiếp. Chắc bọn tham nhũng nhìn ông còn khiếp hơn. Ông không đi nhậu nhẹt, liêm khiết từ cử chỉ đến lời nói. Tên ông là Kỳ Cẩm nhưng đám nhân viên thường gọi là Kỳ Cục với lý do như vậy.

Vài năm ngồi ghế này, tháng 9/1996, nhà ông Nguyễn Kỳ Cẩm – Trưởng ban Chống tham nhũng của CP bị cháy (cơ sở 2 ở Sài Gòn). Phải nêu rõ như vậy vì ông có rất nhiều “cơ sở” trên toàn quốc. Cảnh sát phòng cháy chữa cháy nhiệt tình thế nào mà khi dập xong đám cháy nhà thì vợ ông làm đơn kêu mất 200 lạng vàng. Phải nhờ cậy Bộ Công an vào điều tra mới xong. Ra là mấy lính thấy đống vàng, hoa cả mắt, nhanh tay đút một mớ vào túi. Chỉ một cái quơ tay thôi đã khiến ông Chánh Cẩm mất 200 lạng vàng. Số còn lại gấp 5, gấp 10 lần như vậy.

Những năm Chánh Cẩm  ngồi ghế Trưởng ban chống tham nhũng, ông có thành tích là không đưa được vụ nào ra ánh sáng trong khi nạn tham nhũng hoành hành ngày một dữ dội khắp cả nước. Thậm chí Phó Chủ tịch QH Mai Thúc Lân buộc phải chất vấn trước QH thì Chánh Cẩm nhanh miệng đổ cho cơ chế.

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 2 năm 2013

Cải cách ruộng đất ngược

Tiến sỹ Mạch Quang Thắng cũng nói về nguy cơ thoái hóa, biến chất trong đội ngũ Đảng: “Chỉ những người có chức có quyền, những cán bộ, công chức nắm trong tay quyền, tiền, của cải thì mới có khả năng tham nhũng. Mà tuyệt đại đa số trong đó là đảng viên”


* BBC lại làm thầy bói
"Độc quyền khiến Đảng chủ quan"


Không hiểu sao càng ngày tôi lại càng có cảm nhận rằng rất nhiều vụ cưỡng chế, tịch thu đất đai đang diễn ra ở Việt Nam chỉ là phong trào "Cải cách ruộng đất ngược" mà thôi. Tôi gọi nó là ngược bởi vì những gì diễn ra trong những năm của thập kỷ 50 của thế kỷ trước là nhằm mục đích tịch thu đất của người giầu để chia cho người nghèo. Mặc dù có rất nhiều sai phạm, thậm chí có thể gọi là tội ác, gây tang thương cho nhiều gia đình nhưng mục đích chính vẫn nhằm để người cày có ruộng. Giờ đây phần lớn những cuộc cưỡng chế đã và đang diễn ra, cho dù không phải là chỉ đạo trực tiếp từ TW nhưng các chính quyền địa phương đã sử dụng nó nhưng một công cụ để thực hiện cái gọi là "tịch thu đất của người nghèo để gom cho một số người giầu" và hoàn toàn không vì lợi ích chung cho đất nước. Chính quyền địa phương bao giờ cũng dùng lực lượng an ninh như cánh tay sắt để đạt bằng được mục đích của mình kể cả sự tàn bạo không thể chấp nhận được ở một thế chế luôn vỗ ngực cho mình là dân chủ. Hơn thế nữa các tập đoàn tư bản cá nhân, cổ phần hóa đều sử dụng chính quyền địa phương đưa lực lượng an ninh cưỡng chế dân lành mặc dù những dự án này hoàn toàn không phải là các dự án nhà nước. Đây là việc làm phạm pháp, không thể chấp nhận được.