Hiển thị các bài đăng có nhãn ăn cướp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ăn cướp. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 9 năm 2013

Tội đồ quốc gia!

>> Pháp luật chưa theo kịp thực tiễn
>> Vụ lương “khủng”: Không thể để "hạ cánh an toàn"!


Theo tìm hiểu của chúng tôi tiền lương là số tiền thù lao trả cho người lao động theo định kỳ, thường là hàng tháng. Các tổ chức kinh tế, doanh nghiệp, người thuê lao động trả công cho người lao động (công nhân viên chức) theo số lượng và chất lượng lao động họ đã đóng góp. Mức tiền lương sẽ khác nhau giữa các ngành nghề khác nhau do người lao động cung cấp giá trị lao động khác nhau. Mức tiền lương cũng phụ thuộc vào nơi thuê lao động và nhu cầu. Nếu nhu cầu về lao động cao thì tiền lương sẽ có xu hướng tăng. Ngược lại, tiền lương sẽ có xu hướng giảm ở nơi thừa lao động.Tiền lương của người lao động tại một số quốc gia cũng chênh lệch nếu giới tính, chủng tộc của họ khác nhau.

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 8 năm 2013

Lương ở Việt Nam, lương ở Mỹ

>> Chủ tịch TP HCM 'choáng' với mức lương 2,6 tỷ đồng
>> Đề nghị thanh tra vụ lãnh đạo nhận "lương 2,6 tỷ đồng"
>> 'Phải minh bạch lương lãnh đạo doanh nghiệp Nhà nước'
>> Làm giàu bất hợp pháp phải bị coi là tội phạm
>> Ông Bá Thanh đã nghe được 6 vụ liên quan tham nhũng


* Từ >>> Facebook Ngọc Thu:

Lương 2,6 tỷ đồng ở Việt Nam là bao nhiêu so với mức lương ở Mỹ?

2,6 tỷ đồng, với tỉ giá USD 1 = 21.000 VNĐ, tương đương USD 124.000. 

Theo số liệu của World Bank thì lương trung bình (GDP per capita) năm 2012 của người dân VN là USD 1.600/ năm, vậy mức lương USD124.000/ năm cao gấp 77,5 mức lương trung bình của 1 người dân VN. 

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 3 năm 2013

Phải gọi thẳng tên tục là “ăn cắp”


>> Cực kì đơn giản nhưng tại sao không công bố
>> Kịch bản nào cho bất động sản 2013


Đào Tuấn - Cái gốc, không phải chỉ là những cuộc vi hành đột xuất của một bí thư tỉnh ủy nào đó. Cái gốc nằm ở hai chữ tinh giản.

Có một dạo, các tỉnh thành ào ạt chế tài cấm cán bộ công chức café, quán xá. Ở Bình Thuận, đích thân Bí thư tỉnh ủy cam kết “Tỉnh ủy sẽ ra chỉ thị nghiêm cấm cán bộ, công chức là cà quán café, quán ăn hay ra chợ trong giờ hành chính. Nếu vi phạm lần thứ nhất sẽ bị kiểm điểm, vi phạm lần thứ hai sẽ bị kỷ luật”. Ở Quảng Trị, UBND tỉnh thậm chí còn giao Đài PTTH ghi hình và phát trên sóng của Đài THHT tỉnh các vi phạm của cán bộ, công chức, viên chức về việc sử dụng thời gian làm việc, tập trung vào các hành vi đi muộn, về sớm, chơi games, uống rượu bia, cà phê… trong giờ làm việc.

Chỉ thị ào ạt, nhưng từ bấy, chưa thấy có mấy công chức bị xử lý, dù hành vi của họ không thể gọi khác hơn là “ăn cắp”- ăn cắp thời gian được trả lương bằng tiền thuế của dân. Lý do cũng không phải là không thể “ba mặt một lời”. Ở Vĩnh Long, ngày 14.9 năm ngoái, cả Sở Công thương, kể cả nhân viên bảo vệ, đã bỏ nhiệm sở đi nhậu mừng tân Giám đốc trước sự kinh ngạc của người dân. Hồi cuối năm 2012, Sở Nội vụ Ninh Thuận chỉ qua một đợt khảo sát nho nhỏ đã ghi nhận có đến 224 trường hợp cán bộ công chức, ở hầu hết các đơn vị “đi muộn về sớm”. Thật kinh khủng, có tới hơn 100 người đi trễ hơn 30 phút. Và không ít trong đó đi trễ tới…105 phút.

Chưa hề có một cuộc khảo sát xung quanh việc công chức đã sử dụng thời gian công, được trả bằng tiền thuế dân, để làm những gì “tư”, dù điều đó, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy hàng ngày: Café, nhậu nhẹt, chơi game, xem phim, buôn cổ phiếu, buôn dưa lê đến “nóng máy, chập điện”, thậm chí, nội trợ, kiểu “nhặt rau bí, cắt râu tôm”, ngay trong giờ làm việc, ngay trong phòng làm việc, ngay trong cái gọi là công sở.

Có một nhận xét, của dân, tất nhiên, cần phải chép ra đây “Công sở buổi sáng đã chuyển đến quán café, buổi chiều thì mở ở quán nhậu”.

Cửa quan, vốn đông nhưng dân vẫn kêu việc không chạy có lẽ là vì vậy.
Chỉ thị đầy. Quy định vô thiên lủng. Chế tài nặng có, nhẹ có, không hề thiếu.

Vậy cái thiếu ở đây là thiếu cái gì?
Sáng nay nay, theo Tuổi trẻ, Chủ tịch Phú Yên Phạm Đình Cự tuyên bố sẽ xử lý kỷ luật những cán bộ bỏ việc trong ngày 23-2, ngày đầu tiên đi làm sau Tết. Ở Quảng Bình, đích thân bí thư Lương Ngọc Bính “vi hành đột xuất” tại các quán café. “Tôi là người đứng đầu nên phải kiểm tra đột xuất”- ông nói với Thanh Niên, “Rồi đây tôi sẽ về các huyện nữa, ở những nơi tập trung quán xá nhiều, sẽ kiểm tra đột xuất. Mình lãnh đạo phải đi trực tiếp mới biết người thật việc thật, thiết thực, đi vào cuộc sống chứ chỉ nghe nói lại nhiều khi không chính xác. Đợt thứ hai mà phát hiện ai là kiên quyết xử lý nghiêm, thậm chí gọi cơ quan đến nhận người. Không thể chấp nhận cán bộ ăn lương nhà nước, ăn lương của dân mà đi la cà như thế được. Việc nhỏ nhất không làm được thì việc gì làm được, trong khi cứ kêu là thiếu cán bộ, thiếu biên chế. Nhưng tôi tin rằng sau chuyến này anh em sẽ chấn chỉnh tốt hơn”.

Hóa ra, cái thiếu là thiếu những chuyến vi hành của những người ban hành chỉ thị, để chứng minh rằng đó không phải là chuyện “hòa cả làng”, là “cá mè một ruộc”. Cái thiếu, còn là thiếu sự nghiêm khắc để sự xuê xoa, cả nể kiểu làng xã che khuất một dị tật của nền hành chính công.

Hoan hô ông bí thư. Người dân cần những chuyến vi hành như thế. Người dân cũng tin rằng nếu “thượng” có những chuyến vi hành, hẳn nhiên, “hạ” không thể loạn được.

Nhưng có lẽ, cái gốc, không phải chỉ là những cuộc vi hành đột xuất của một bí thư tỉnh ủy nào đó. Cái gốc nằm ở hai chữ tinh giản.

Người dân nghĩ mãi chưa ra tại sao tình trạng “30% công chức cắp ô”, “có cũng được không có cũng không sao” đã được định lượng thậm chỉ bởi một Phó Thủ tướng mà chúng ta không tinh giản quách nó đi, cho nhẹ gánh thuế của dân!?

P/s: ... cóp lại bài của Đào Tuấn để tặng riêng cho còm sĩ "nặc danh" quen thuộc!

Xem thêm:
- Họp phụ huynh
- Nghe lại tiếng chửi
- Cổng chùa thiện ác
- Nhân định và thiên lý

Thứ Tư, ngày 13 tháng 3 năm 2013

Tiền gửi tiết kiệm và… bất động sản!

>>> Vì sao vốn chủ sở hữu ngân hàng giảm mạnh?


Hiệp hội Bất động sản Thành phố Hồ Chí Minh (HoREA) vừa có kiến nghị cực “sốc”: Đánh thuế thu nhập trên tiền lãi từ những khoản gửi tiết kiệm trên mức 500 triệu đồng, để chuyển hướng dòng tiền đầu tư cho sản xuất kinh doanh, trong đó có bất động sản. Ngay lập tức, kiến nghị và những giải thích của HoREA đã vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của dư luận. Theo giải thích của HoREA, việc đưa ra kiến nghị này không ngoài mục đích tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh. Nếu tiền nhàn rỗi trong dân không được đầu tư vào sản xuất, mà cứ gửi ngân hàng, sẽ làm cho nền kinh tế càng khó khăn hơn.

Sau khi được đăng tải rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng, kiến nghị của HoREA đã được nhiều chuyên gia kinh tế, lãnh đạo ngành ngân hàng, thuế, tài chính... phân tích, mổ xẻ. Có ý kiến cho rằng, kiến nghị nêu trên không chỉ thể hiện sự lấn sân, “lợi ích nhóm”, mà còn có dấu hiệu vi phạm quy định pháp luật về thuế, về hoạt động của tổ chức tín dụng... Nói cách khác, đó là kiến nghị thiếu tính khả thi, vì nó không xuất phát từ thực tiễn, cũng không dựa trên các chủ trương chính sách của Đảng(?), Nhà nước. Bởi lẽ, ai dám đảm bảo người dân sẽ dùng tiền nhàn rỗi không gửi tiết kiệm để mua nhà, mua đất, đầu tư bất động sản? Nếu cho rằng người dân sẽ đem tiền đó để đầu tư sản xuất kinh doanh cũng không có cơ sở, bởi đâu phải ai có tiền cũng có thể tổ chức sản xuất kinh doanh có hiệu quả? Bên cạnh đó, Chính phủ cũng đang khuyến khích người dân sử dụng dịch vụ ngân hàng như thanh toán không dùng tiền mặt, gửi tiết kiệm để ngân hàng có vốn đầu tư cho các doanh nghiệp, nền kinh tế, thì kiến nghị đánh thuế thu nhập cá nhân đối với người gửi tiết kiệm chẳng khác gì đi ngược lại chủ trương này. Mặt khác, việc đánh thuế lãi tiền gửi tiết kiệm cũng làm nảy sinh tình trạng thuế chồng thuế, vì theo các chuyên gia kinh tế, ngay khi nhận các khoản tiền lương, thưởng, người dân đã phải thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ về thuế (nộp thuế thu nhập cá nhân).

Về khía cạnh xã hội thì đa số người hưu trí, người già, người có thu nhập thấp phải tích cóp tiền bạc gửi tiết kiệm để tích lũy, lo cho tương lai, phòng ngừa với bất trắc trong cuộc sống... mà đi đánh thuế trên phần lãi ít ỏi của họ là việc làm thiếu đạo lý. Việc đánh thuế thêm cả tiền gửi tiết kiệm sẽ ảnh hưởng tiêu cực lên hoạt động huy động vốn và cho vay của các ngân hàng, khiến doanh nghiệp sản xuất kinh doanh càng khó khăn hơn. Một chuyên gia kinh tế cũng cho rằng, hiện tại có tới 70-80% nguồn vốn cung cấp cho nền kinh tế là từ hệ thống ngân hàng. Nguồn vốn đó chủ yếu là từ tiền gửi tiết kiệm của người dân. Chưa kể, gửi tiết kiệm hiện nay khó có thể coi là kênh đầu tư tốt vì lãi suất gửi tiết kiệm thực tế chỉ bù lại được khoản trượt giá hằng năm.

Như vậy, xét trên nhiều khía cạnh thì rõ ràng kiến nghị của HoREA là không thể chấp nhận. Trong bối cảnh suy thoái kinh tế toàn cầu, Chính phủ đã và đang triển khai nhiều giải pháp quyết liệt nhằm kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội…, thì việc người dân gửi tiền vào ngân hàng cần được khuyến khích thông qua chính sách cụ thể, bởi đó là cách gián tiếp họ góp công, góp của làm giàu cho đất nước, cho xã hội.

Yến Nhi

P/s: ... nảy sinh tình trạng thuế chồng thuế!

Xem thêm:
- Ước gì dân oan cũng được báo cáo Bộ Chính trị
- Cử tri cũng đâu có công bằng?


Thứ Năm, ngày 31 tháng 1 năm 2013

Từ đất mà ra

(copy để đó, sẽ viết lời bình sau)

Nguyễn Vạn Phú

Trường hợp 1: Doanh nghiệp A. viết một dự án rất thống thiết, xin địa phương cấp đất để xây nhà máy, hứa hẹn đem lại nhiều công ăn việc làm cho địa phương. Sau khi được cấp đất, doanh nghiệp này bèn xin chuyển đổi mục đích sử dụng đất, dùng phần lớn diện tích để “phân lô bán nền”. Người dân trước đó bị giải tỏa nhường đất để xây nhà máy nay khiếu kiện liên miên vì không chịu nổi sự bất công mất đất cho người khác làm giàu.

Trường hợp 2: Doanh nghiệp B. được cấp một mảnh đất với tổng giá trị 80 tỷ đồng. Ngay sau đó một thời gian doanh nghiệp này sang nhượng mảnh đất này cho một doanh nghiệp khác, có dây mơ rễ má với nhau, với giá được kê khống lên thành gần 600 tỷ đồng. Mảnh đất được dùng để thế chấp, vay tiền ở ngân hàng đến 300 tỷ đồng. Dù đất đóng băng, hai doanh nghiệp này vẫn đã hưởng những khoản lời khổng lồ còn ngân hàng ôm một cục nợ xấu.

Trường hợp 3: Công ty địa ốc C. lập dự án bất động sản, chi phí ban đầu bỏ ra chừng 100 tỷ đồng nhưng nhờ cơn sốt đất đai mấy năm trước định giá dự án đến 500 tỷ đồng. Bản thân dự án được thế chấp để vay vốn ngân hàng được đâu 300 tỷ đồng. Công ty này thu hồi ngay 100 tỷ đồng chi phí ban đầu, bỏ túi thêm 100 tỷ đồng tiền xem là lãi, còn 100 tỷ đồng đang xây dựng dở dang. Nay thị trường suy sụp, công ty bỏ mặc dự án cho ngân hàng; ngân hàng không thu hồi được nợ, cũng không dám xem nó là xấu vì như thế phải trích lập dự phòng rủi ro nhiều. Họ cứ tìm cách đảo nợ, nuôi dự án chờ bất động sản được cứu.

Đây chỉ là một vài ví dụ minh họa cho muôn vàn bi hài kịch mà nền kinh tế và người dân đang gánh chịu, tất cả cũng vì đất mà ra. Mặc dù những trường hợp này được công khai trên báo chí trong thời gian gần đây, thiết tưởng nó là loại chuyện ai cũng biết từ lâu. Vì sao không ai can thiệp?

Với địa phương, tiền sử dụng đất thu từ những dự án trên địa bàn là nguồn thu ngân sách béo bở, dễ kiếm, dễ thu, chiếm một tỷ trọng lớn trong ngân sách, không ai dại gì bỏ qua. Có dự án, có ký giấy tờ tức là có xin-cho, một mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng được khích lệ phát triển ở khắp mọi nơi.

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 12 năm 2012

Nhân định và thiên lý

>> Làm đĩ!
>> Tư liệu trực tuyến của Nhật Bản : "Thông báo cho chính phủ Việt Nam về việc ngừng cấp mới ODA"
>> Trung Quốc sai lầm khi cưỡng đoạt chủ quyền của Việt Nam
>> Mỹ kêu gọi TQ thả những người chỉ trích trước ngày kỷ niệm Thiên An Môn
>> Chùm ảnh diễn biến sự kiện thảm sát đẫm máu Thiên An Môn, Trung Quốc


Những ngày cuối năm 2012, Béo post lại bài này để bà con đọc cho vui!

Cuộc họp của nhóm người đại diện nhân dân năm nào cũng vậy, ở cái thành phố biển nhỏ bé này, người ta thường được xôn xao là... có lẻ lão ấy sắp đi, có lẻ lão ấy còn ở lại, rồi có lẻ lão ấy chuẩn bị đi, rồi có lẻ lão ấy không đi, lão ấy ở lại...

Đi đâu bây giờ,
sự an toàn tuyệt đối trong thời khắc hiện nay chính là những chiếc ghế vua,
không đi đến được chổ ấy thì đi đâu, đi để làm gì nữa?

Cháy...

Chính ngọ, ngày 17/2/2011, một ngọn đuốc sống bừng cháy tại trước ủy ban công quyền, mọi nỗ lực dập tắt đều không đem lại hiệu quả. Cái chết của một trí thức 31 tuổi mà báo chí lề phải cho là tai nạn được sự quan tâm đặc biệt của chính quyền thành phố. Nhiều lời đồn thổi quanh ngọn lữa kia khiến lực lượng an ninh dày đặc, câu trả lời chính xác nhất về nguyên nhân cái chết chỉ có thể từ chàng trai xấu số ấy. Lạ lùng là, trong số những người viếng tang anh, có những người chưa hề quen biết anh, họ là những người đi khiếu nại tố cáo đất đai, họ là những người công giáo... họ xót thương, tiếc nuối cho sự đơn độc, sự dại dột của anh. Điều độc ác nhất nhưng không bất ngờ nhất là ai đó đã cố tình tung tin người thanh niên bạc phận ấy bị tâm thần...