Hiển thị các bài đăng có nhãn Đoan Trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đoan Trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 11 năm 2014

"Quả nổ nghiệp vụ?"

>>>>> Mong bạn đọc chung tay giúp đỡ nhà văn Bùi Ngọc Tấn
>> 'Cử tri hỏi tôi tại sao không có ông tướng nào ở Trường Sa?'
>> BT Phùng Quang Thanh: “Quân đội có 489 tướng, có ý kiến cho là nhiều, cần rà soát lại!“
>> Tóm lược phương pháp giáo dục Montessori
>> Đọc “Pol Pot: Mổ xẻ một cơn ác mộng”


FB Đoan Trang

Nhân chuyện bác Pham Nguyen Truong bàn về dịch thuật, nhà cháu cũng nhớ tới mấy “sự cố” dịch thuật khác, nhưng là từ tiếng Việt sang tiếng Anh. Số là lâu nay, nhà cháu rất băn khoăn về cách dịch một danh từ, một khái niệm cực kỳ Việt Nam, qua Anh ngữ, đó là từ “dân oan”.

Gần đây có lần nhà cháu hỏi một người Mỹ gốc Việt xem nên dịch thế nào, anh ấy ngẩn ra một lúc rồi bắt đầu trau mày bóp trán suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy bí, vì sự thực là “bọn Mỹ nó không có khái niệm ấy”. Một lúc sau, anh đề xuất dịch dân oan là “petitioner”, nghĩa là người làm đơn kiến nghị. Nghe thì cũng tàm tạm, nhưng vẫn không chuẩn, vì chỉ là “người làm đơn kiến nghị” không thôi thì vừa dài dòng lại vừa không thể nói lên được cái oan ức, cái phẫn nộ, bế tắc, thấp cổ bé họng, v.v. của dân oan. Như trong tiếng Việt, chỉ hai từ thôi, cực kỳ ngắn gọn mà đủ phản ánh cả một thành phần không nhỏ trong xã hội với đầy đủ tính chất oan ức, phẫn nộ, bế tắc… của nó.

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 11 năm 2014

Hấp dẫn, lá cải và sức ép

>> Giá xăng giảm 950 đồng/lít từ 11h trưa nay
>> Nghị trường không có chỗ cho lời 'chợ búa, phản cảm'
>> Ông nghị Hoàng Hữu Phước tiếp tục bêu xấu Nhà sử học Dương Trung Quốc
>> Khi Hà Nội vào top '10 điểm đen về nạn móc túi trên thế giới'
>> Những 'bàn tay' thao túng chẳng chừa chiêu trò nào


Blog Đoan Trang

* Từ những ngày phóng viên còn phải đạp xe hơn trăm cây số đến bưu điện để đánh bài gửi về tòa soạn, tới khi “lên đời” đi xe Babetta, rồi phỏng vấn qua điện thoại, e-mail, chat… Từ những ngày báo chí chủ yếu đưa tin người tốt việc tốt, “hăng hái thi đua”, “nhiệt liệt chào mừng đại hội”, tới khi có những bài báo đăng ảnh sao nọ mang bầu, sao kia ly dị… Báo chí Việt Nam đã tiến một bước xa tới ngỡ ngàng trong hơn 20 năm qua.

Làm báo từ năm 1966, từng giữ chức vụ Phó TBT các tờ “Tuần Tin Tức”, “Vietnam Courrier”… của Thông tấn xã Việt Nam, ông Trần Đình Thảo có duyên may chứng kiến sự thay đổi và phát triển của báo chí Việt Nam suốt từ thời chiến tranh, qua những năm “đêm trước Đổi Mới”, tới nay. May mắn, mà cũng có thể là không may, vì như ông nói: “Bây giờ mà trở lại làm báo như thời bao cấp thì chết. Khổ lắm, bực lắm, bức xúc lắm. Tất nhiên là cũng có cái vui…”.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

Đêm Trung thu, "đốt" Đèn Cù

>> Tìm thấy viên kim cương 232 carat ở Nam Phi
>> Đề xuất “mới mà cũ” cho Trung tâm Hành chính Đà Nẵng
>> Thuê "dàn nhạc thính phòng" tiễn Chi cục trưởng thuế về hưu
>> TT Ukraine thề bảo vệ Mariupol trước phiến quân thân Nga
>> Tiến sĩ làm kính dẫn đường cho người khiếm thị


Đoan Trang

Về ý nghĩa chính trị của cuốn Đèn Cù của tác giả Trần Đĩnh, nhiều người đã đề cập: Ít nhất đó là một cái nhìn vào lịch sử, vào những góc khuất mà các sử gia quốc doanh ở Việt Nam chưa bao giờ công bố (có ai trong số họ đã lặng lẽ nghiên cứu không thì tôi không biết). Đèn Cù khai thác nhiều những chi tiết mà tác giả là người duy nhất trực tiếp chứng kiến và trải nghiệm, như phong cách làm việc, thậm chí đời tư và cả đời sống tình cảm/tình dục của các nhà chính trị cộng sản thế hệ đầu. Từ đó, Đèn Cù là một sự giải thiêng cả Đảng Cộng sản Việt Nam, lẫn những người cộng sản thế hệ đầu, và đặc biệt, giải thiêng hình tượng Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên, bên cạnh ý nghĩa chính trị như là ưu điểm, cuốn sách cũng bộc lộ một số nhược điểm mà độc giả, nhất là các bạn trẻ hoặc những người có ít thời gian, nên cân nhắc trước, trong và sau khi đọc:

Thứ Ba, ngày 05 tháng 2 năm 2013

Có một thời kỳ



Ngoài hai cuộc chiến tranh, lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 có một thời kỳ mang lại cảm hứng mãnh liệt cho nghệ thuật, nhưng đến nay vẫn chưa được phản ánh đúng “tầm”: thời bao cấp. Khác với chiến tranh, thời bao cấp chỉ mới kết thúc cách đây chưa đầy hai thập niên, và hàng triệu nhân chứng của nó hiện giờ vẫn còn sống. Vẫn sống và vẫn nhớ như in những gì gắn với nó: con người, sự kiện, thói quen, hành vi, lời ăn tiếng nói; vô số chuyện cười, ca dao, tục ngữ, phim ảnh, bao nhiêu bi kịch, nước mắt, nụ cười… Tất cả đã tạo nên cả một nền văn hóa và là nguồn cảm hứng lớn cho nghệ thuật.