Hiển thị các bài đăng có nhãn đời thường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đời thường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, ngày 07 tháng 10 năm 2014

Người gian bây giờ… lịch sự

>> Người Hồng Kông cương quyết biểu tình đến khi 'đạt được thỏa thuận'
>> Bắt khẩn cấp đối tượng thuê báo chí để tống tiền
>> Hải Phòng: Chưa khắc phục xong sai phạm vẫn được làm quy trình thăng chức
>> Sở Văn hóa Hà Nội xin lỗi về giấy mời hội thảo kim chi dịp 10/10
>> EVN bác tin “67.000 người đi thu tiền điện” từ Tổng giám đốc


QUẢNG YÊN

DNSGO - Đó là câu làm tôi giật mình khi nghe mấy bác bảo vệ ở chung cư nói với nhau đúng lúc tôi đi qua. Chẳng là hôm nay tôi có việc đi lễ tiệc nên mặc bộ vest mỏng, giày da đánh xi bóng lộn, còn được vợ chạy theo… xịt cho chút nước hoa vào tay áo.

Chung cư cao cấp có hồ bơi và đội bảo vệ túc trực 24/24 giờ, đó là ưu thế hơn hẳn những nhà phố, nhà vườn biệt thự. Dù nhiều nhà giàu cũng nuôi chó, thuê bảo vệ, nhưng bọn trộm cắp đâu có ngán.

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 3 năm 2014

Vụn vặt...

>> Nhà sư bị tố nhiều lần hiếp nữ phật tử 13 tuổi
>> Đón “sóng” TPP, nhiều tập đoàn Mỹ đến Việt Nam tìm cơ hội
>> Những người đẹp nổi tiếng và có bằng cấp "cực đỉnh"
>> CSGT Hà Nội cặm cụi xúc bùn cùng lao công
>> Nhà sư chi.. 200 triệu ‘chạy tội’ hiếp nữ phật tử 13 tuổi


* Ôi, những mảnh đời!

ĐM, kiếm tiền khó quá, đời sống khổ quá.

Như đêm nay, ngồi tiếp chuyện thằng bạn luật sư đào hoa, ở quán nhậu đối diện tháp Bảo Minh trên đường Phạm Văn Đồng, Gò Vấp. Từ lúc 8h00 cho đến 11h20 khuya, có một xe bồ câu với 2 anh CSGT cứ chạy lòng vòng quanh các quán nhậu, hễ có khách ra, là mấy anh dí theo trối chết.

Cùng lúc là mấy em bán kẹo kéo, đang mời mọc, và những cái lắc đầu.

Thứ Ba, ngày 19 tháng 11 năm 2013

Đi cà phê "Lú" Cali

>> Đỗ Phấn: Viết về một đứt gãy
>> Thành quả nền Giáo dục cách mạng
>> Những câu chuyện có thật về thai giáo
>> Ngân hàng chính sách xã hội, anh là ai?


Mời các bác đến “Cà Phê Lú” để thương lãm… Mời quý ông đi uống cà phê sáng chủ nhật.

Thường thì bikini, giống như đi biển, nhưng sau khi bị cảnh sát bố ráp vì operate gambling machine, họ “đổi chiêu” chơi body paint 1 thời gian, và tuyển hàng mới, thơm hơn, tự nhiên hơn, không “xanh xanh, đỏ đỏ” (heavy make up) như xưa nữa.

Bữa trưa anh chàng nhân viên của tôi điện thoại cho lũ bạn. “Alô, café Lú nha. Đi thăm mấy ẻm chút !”. Tôi không quá ngạc nhiên vì ở đây chuyện mấy ông đi café Lú nghe hoài, quen rồi. Nhưng mà tôi tò mò. Không biết bên trong có cái gì mà sao ông nào cũng khoái đến đó.

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 11 năm 2013

Cúc mùa chớm Đông

>> Trồng lúa giữa phố Sài Gòn
>> Núp bóng ‘chọi gà truyền thống’ để đánh bạc (nhân tiện mời bà con xem lại câu chuyện vui >>> này!)
>> Nga bàn giao hàng không mẫu hạm cho Ấn Độ (Theo giới quan sát, tàu sân bay mới nằm trong kế hoạch tăng cường khả năng phòng thủ nhằm đối phó với việc gia tăng sức mạnh quân sự của Trung Quốc.)


Tiêu Phong

Hà Nội mùa này, vào những khắc tiết này của độ cuối Thu đầu Đông là những khắc thời có lẽ là dễ chịu nhất. Những sáng sớm đi làm, hay những chập choạng lên đèn, ra đường đã có thể quấn thêm một làn khăn mỏng, nhẹ điệu hững hờ cùng với áo khoác mỏng dịu dàng. Nắng hanh độ đầu trải những sắc trong trẻo trên những tàng lá xanh, bóng mướt. Cái sự đánh dấu khắc thời bằng một loài hoa, qua nhanh đến độ chỉ vài ba cuộc rượu nơi góc phố, với nhâm nhẩm khi đi trên đường, lướt qua những chiếc xe đạp với dáng thồ hoa quen thuộc, thấy lóa lên một vầng trắng điểm vàng, là sẽ mua lấy một bó về cắm nơi phòng khách. Nhưng cái sự vội vàng công việc, quẩn quanh rượu chè anh em bằng hữu hay với đủ những bận suy làm quên đi cái ý định, chợt nhớ thì mùa hoa đã qua. Loài hoa đánh dấu khắc Đông. Cúc họa my.

Thứ Hai, ngày 21 tháng 10 năm 2013

Nhóc có khi tròn khi méo

>>> Kinh dị  (thua xa ngọn đuốc sống!)
>>> Năm Quý Tỵ với Tuổi Thân: Chớ mạo hiểm!
>>> Sấm Trạng Trình tiên đoán chuyện biển Đông


(Thách thì Béo viết)

Hôm nay...
đã là 16 âm.
Đêm nay, có lẽ trăng sẽ tròn ...?!

Tháng Chín là tháng củ mật, tai ương vạ gió, mưa có ngày trút như thác đổ, còn lại những khi chút nắng lé loi, người ngợm nháo nhác ra đường, khuôn mặt thất thần vô hồn khác gì tờ polymer thời lạm phát! Cũng hối hả, cũng vội vàng ... lao dần về cõi chết!

- Lúc nào cũng chết, lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực?!. Nhóc gầm gừ.
- Mi không thấy ai rồi cũng chết àh? (Vô hình)
- Lúc nào cũng tao với mi, sao không rặn ra được từ nào tử tế hơn?
- Tao với mi cho nó đậm đà! (Vô hình) ...

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 10 năm 2013

"Vụn vặt" đời thường

>> Thà rằng mở cúc xem phim
>> VN nhất quyết làm điện hạt nhân
>> Giấc mơ điệp viên của thủ khoa Cảnh sát (Mơ thì không cần phải tiết kiệm, nhưng có lẻ cô bé xinh đẹp này chưa đọc bài >>> này!)
>> Đề nghị Bộ Công an vào cuộc vụ buộc dân khai 32 thông tin cá nhân


Thùy Linh

1. Phải đến khi bị bắt, qua nhiều tháng điều tra, người ta mới rụt rè đưa ra một con số khiến nhiều người choáng váng: Dương Chí Dũng dùng tiền tham nhũng để mua nhà cho bồ và con ngoài giá thú. Số tiền “nhỏ” thôi: 1,6 triệu đô la. Quả thật là nhỏ so với tài sản của ông ta. Vì, Dương Chí Dũng không thể hy sinh toàn bộ gia tài cho cô bồ. Chắc chắn những gì ông ta có phải nhiều hơn thế… Cũng trong cuộc điều tra này, hé lộ em trai ông là Dương Tự Trọng, người tổ chức cho Dương Chí Dũng chạy trốn có 2 con riêng. Ông Trọng đã dùng quyền lực của mình, làm chứng minh thư giả để làm giấy khai sinh cho hai con riêng. Ngoài ra, ông Trọng còn bảo kê cho Đồng Xuân Phong (đang có lệnh truy nã) và Dũng “Bắc kạn”, một giang hồ khét tiếng có 2 tiền án. Hai tội phạm này đã giúp Trọng đưa anh trai đi trốn. Quyền lực nào, khiên che nào khiến ông Trọng có thể đạp lên luật pháp như vậy?

Thứ Năm, ngày 10 tháng 10 năm 2013

Trẻ con lại dạy ta những bài học rất đời thường

>> Mở đường đón Đại tướng về quê
>> Chuyên cơ chở thi hài Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặc biệt thế nào?
>>>>> Đãi ngộ kiểu EVN, lao động "sướng như tiên"
>> Điều chuyển 1.023 vị trí công tác để ngừa tham nhũng
>> Công an vội chôn bị can


Hạnh phúc nào có ở đâu xa nó ở ngay trên nụ cười bọn trẻ!

Khi người lớn đang bực bội vì dự án không được ký duyệt, thì cô cháu gái vẫn vui cười dù nó vừa bị mẹ từ chối cho tiền đi mua kem.

Khi người lớn đang buồn vì một tình yêu vừa rời xa, thì cô cháu gái vẫn tung tăng dù bị đứa trẻ hàng xóm trêu chọc cho phát khóc

Khi người lớn còn đang ngập ngừng bởi một đứa nhỏ có bề ngoài dơ bẩn chìa tay ra xin, thì cô cháu gái đã nhanh tay trao cho cậu bé chiếc bánh của nó...

Khi người lớn gắt ầm nhau lên vì nhà bừa bộn thì cô cháu gái vẫn tươi cười với bà, nhanh nhẩu thu dọn đồ và tiếp tục ngồi chơi ghép hình trên nền nhà ấy...

Thứ Tư, ngày 11 tháng 9 năm 2013

Mấy đứa con dâu nó lỳ... như trâu!

>> Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết
>> Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”
>> Vụ án "Bầu Kiên": Ngân hàng Vietbank và Kienlongbank có liên quan gì?



Bà mẹ vợ đến thăm, vợ đi vắng, thằng "rể quý" lon ton pha ấm trà, bày một đĩa bánh quy, một đĩa trái cây... tiếp đãi mẹ vợ.

- Chà .., con rể thật chu đáo! _ Bà mẹ vợ bắt chuyện:

- Con à! Vợ con thấy vậy chứ còn dại lắm, khờ lắm .., không được lanh lợi như người ta _ Uống một ngụm trà, bà mẹ vợ nói tiếp: "Có gì nhờ con chỉ vẽ, dạy bảo thêm, việc gì nặng nhọc quá con giúp đỡ nó một tay, vợ chồng mà... tối lửa tắt đèn có nhau... con nhé!"

Thứ Hai, ngày 25 tháng 2 năm 2013

Còn đó những ánh mắt yêu thương

>> "Trả lại lễ hội truyền thống cho người dân" (Đúng vậy, vì nó sinh ra không phải để phục vụ "thượng đế" hay "quan quyền" mà phục vụ cho cộng đồng.)
>> Miễn phí dịch vụ để khuyến khích người dân hỏa táng
>> Đừng biến hiến pháp thành công cụ cướp đất của dân



Nó nghèo, đần độn, đơn độc, chẳng có ma nào thèm để ý, xe ôm làm phương tiện cứu cánh…
Một hôm, có cô chủ trẻ trung giàu sang xinh đẹp tìm gặp, trả công cho nó sáng chiều đưa đón cậu ấm của cô ấy đến trường, về nhà. Nó tò mò:
- Thế ba thằng bé đâu?
-  Đồ vô duyên! _ Cô chủ trợn mắt: “Anh không làm thì tôi nhờ người khác!?”

Công việc đòi hỏi sự chính xác liên tục của thời gian khiến nó không thoải mái, nhưng vì cái nghèo, nó nhận lời.

Trước cổng trường
Sau một thời gian, nó lại có cảm giác thú vị, yêu thích công việc ấy. Mỗi lần đến sớm, dựng đứng “cái cần câu cơm” của mình trước cổng trường, đốt thuốc ngồi gác đùi quan sát xung quanh, nghĩ ngợi.

Có lần, giờ tan trường, lũ trẻ ùa ra khắp sân như đàn ong vỡ tổ, vô tư hả hê hồn nhiên chơi đùa, đọc sách, xem truyền hình .., bù lại một khoảng thời gian dài khép mình ê a trong lớp học. Một số đứa có thể tự đi về nhà, còn lại đa số đều được người thân đưa đón tận nơi. Nó chợt nhìn thấy một đám trẻ, hình như mới lớp Một, lớp Hai .., đang tụm lại một góc cổng trường, ánh mắt buồn rầu ngóng trông… Rồi một cô bé tự nhiên òa khóc, thế là cả đám òa khóc theo, buồn cười nhất là chúng vừa khóc vừa quay sang vỗ về, an ủi bạn mình. Dễ thương thật! Hỏi ra thì mới biết chúng không thích chơi đùa ngoài sân, chúng chỉ mong người thân đến thật nhanh để chở chúng về, vì “thất vọng” do đợi “lâu quá” nên bật khóc…

Cũng vì nhiều lần đốt thuốc ngồi quan sát trước cổng trường, nó phát hiện ra một điều thú vị, có một ánh mắt thật lạ, một ánh mắt thật giống nhau của những người đưa và đón trẻ, đó chính là ánh mắt thực sự yêu thương dành cho lũ trẻ. Ánh mắt giống nhau ấy đến từ những người khác nhau về giới tính, tuổi tác, địa vị xã hội. Họ có thể là quan chức, công chức, đại gia, thương nhân, công nhân, nông dân, công an, xã hội đen, lao động phổ thông, việt kiều hồi hương hay gái mại dâm mạt hạn… Ánh mắt ấy khó mà bắt gặp được ở những nơi khác… như công sở, đồn công an, tòa án, nhà tù, bệnh viện, cảng cá, bến xe, xóm chợ, siêu thị…

Ngoài những náo nhiệt, ồn ào rất đời thường của những kẻ bán hàng rong tìm cách thu hút moi tiền lũ trẻ, cổng trường đơn giản là vậy!

Thế hệ vứt đi?
Dạo này, cô chủ xinh đẹp mỗi lần trả tiền công tháng cho nó đều chê nó đần. Cô ấy đưa cho một cái máy tính xách tay cũ, bảo tối về rảnh thì lên mạng mà mở mang tri thức, thế là nó trở thành công dân mạng từ lúc nào không hay.

Nó truy cập rồi cảm thấy khiếp quá, thắc mắc vì sao thời gian này có nhiều người hay dùng cái cụm từ “vứt đi” để phê phán chính bản thân mình và cả thế hệ của họ. Từ các cụ ông, cụ bà gần đất xa trời đến cán bộ hưu trí, trung niên trụ cột nước nhà, từ những trí thức đã thành danh đến sinh viên học sinh đang mài bút khắp các giảng đường… Chẳng lẻ, tất cả đều “đáng vứt đi”?

Nhưng rồi, nó bình tĩnh lại và mỉm cười, thì ra cũng thật dễ hiểu và thông cảm. Thái độ đó chẳng đúng, chẳng sai, chỉ qua là sự bốc đồng, bực bội, bức xúc trước thời cuộc hài hước và suy đồi hiện nay. Một triết gia đã từng nói, thà giận dữ còn hơn tuyệt vọng.

Riêng nó suy nghĩ, đất nước thăng trầm thịnh suy như quy luật đời người, nhưng làm gì có thế hệ nào đáng vứt đi. Họ may mắn thì được sinh ra trong thời huy hoàng thịnh vượng còn khốn khổ bất hạnh khi gặp lúc lụn bại suy vong. Lịch sử Việt Nam vốn nhiều nước mắt, ngàn năm Bắc thuộc, gần một trăm năm Pháp thuộc .., và đến hôm nay, thời đại CS với khẩu hiệu băng rôn đỏ rực trên khắp đất nước mang dáng hình người mẹ già nua còng lưng như đang gồng gánh một vật gì đó quá to quá nặng… Điều gì đến sẽ đến, mạt vận lắm tiểu nhân, quốc nạn xuất anh hùng, mọi thế hệ đã và đang cố gắng…

Rồi nó lại hy vọng, giá như cái “ánh mắt yêu thương nơi cổng trường” mà ai cũng có kia được dành cho nhau, cho tất cả mọi thành phần trong xã hội thì hay biết mấy. Được như vậy thì lũ trẻ, những đứa bé ôm khóc ở góc sân trường kia sau này có thể viết trên trang nhật ký blog, facebook… cá nhân của mình rằng: “Cảm ơn những người đi  trước, chúng tôi thật hạnh phúc, chúng tôi tự hào về thế hệ chúng tôi

À! Ngày 14/2 vừa rồi, nó bất ngờ nhận được cái thiệp của bà chủ xinh đẹp với dòng chữ:
”Cảm ơn anh! Thằng bé bảo nó nhớ anh…”
Nó ngạc nhiên, thằng  bé ngày nào chẳng gặp…
Đắn đo một hồi lâu, hiểu ra vấn đề… nó cười!

MP

P/s: Phịa đấy...

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Một ngày cứ thế trôi
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn
- Đừng để ngượng với tương lai

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 2 năm 2013

Cổng chùa thiện ác

>>> Bút chiến? Ai đánh? Đánh ai? (To mồm!)


Ngôi chùa khang trang hoành tráng mới khánh thành nơi một ngọn núi nổi tiếng trong vùng, mà vị sư trụ trì hầu như thường xuyên vắng mặt, ô tô liên tục thỉnh ngài nay đây mai đó, ngược xuôi họp hành, lễ hội … Vài kẻ ra vào cần mẫn âm thầm săn sóc tưới chăm những khóm cây, bụi cỏ, chậu bon sai .., tiếng cốc cốc boong boong chơi trốn tìm dồn ép cảnh Phật thêm phần não nề, u uất lạ thường. Cổng chùa, ông Thiện, ông Ác đâm ra rảnh rỗi, tám chuyện với nhau.

Cổng chùa vỗ vai ông Thiện thắc mắc:
- Vì sao lại để thất thoát tiền xây dựng chùa?
Ông Thiện bóng gió:

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 1 năm 2013

Một ngày cứ thế trôi



Xin đừng là
          ...giống cái
Mà luyến ái
        ... đàn ông

Xin một chút
         ... đàn ông
Ôi lũ chồng
      ... biến thái!

Giống đực
         ... rồi giống cái
mê mãi
  ... dấu chân hoang
ngày bàng hoàng
          ... hối hả
gọi bóng ma
               ... đêm về!


MP
Truyện ngắn của Béo


Đôi mắt khép,
gối ôm cong quằn miễn cưỡng nâng đở đôi chân thon dài,
áo ngủ mỏng mềm cố tình ấp e, mơn trớn tòa thiên nhiên, vuốt ve uốn lượn nhấn điểm đường cong.
Trắng, trắng quá, trắng làn da, trắng ra trải giường, trắng những bóng ma...

Đã bao lâu, bóng ma theo giấc ngủ về, Nhím đè lên bóng, bóng đè lên Nhím, quằn quại, rên rĩ, đôi khi thật khó thở, như ai bóp cổ mình, cảm giác ngột ngạt khiến nàng bật mình thức tỉnh, vừa lúc tiếng chuông điện thoại reo, tiếng chuông hẹn báo thức mỗi ngày. Mỗi ngày bắt đầu từ như thế!

Vươn mình, vung vãi đôi tay nõn nà, nũng nà nũng nịu xõa tóc nhìn khắp nơi, ban mai trộm lén nhìn nàng qua khe sổ, những tia nắng đầu tiên trong ngày lung linh lấp lánh gian phòng. Mùi gỗ thoang thoảng tỏa ra từ bàn trang điểm, nàng nhẹ nhàng buông mình xuống, rón rén những bước chân, chiếc gương soi in bóng ảo mờ, thẹn thùng mắc cở.

Người xưa bảo rằng, muốn đánh giá một người đàn bà thì hãy ngắm họ lúc tinh sương, lúc chưa son môi phấn má, chưa bới tóc kẹp nơ, cái mộc phảng phất đoan trang khơi nguồn tiết hạnh hoặc mặc định tà niệm sân si. Nàng đưa tay bịt đôi môi bé tẹo ngáp một hơi thật dài...

Đèn đỏ toilet, nàng từ từ nhẹ trút xiêm y. Vòi sen vội vàng hối hả phun nước vồ vập, luồn lách len lỏi da thịt nàng, sáng nào vòi sen cũng được ban phát ân huệ như thế, nhưng không bao giờ bỏ được cái tật vồ vập, vội vàng. Ánh đèn mờ nhòa trong hơi nước, tay nàng lướt nhẹ theo những nét cong, kì cọ ngắm nhìn kiệt tác của chính mình. Tiếng nước vẫn reo, đôi mắt cay xòe bọt xà bông văng tung tóe.

Thứ Hai, ngày 29 tháng 10 năm 2012

Gái mại dâm lại đứng đường...

Tùy bút của Béo!

Hàng ngàn gái mại dâm từ các trung tâm “phục hồi nhân phẩm” khắp mọi nơi trong cả nước đang và sẽ tiếp tục được trả về cộng đồng, “hòa nhập” với cuộc sống đời thường…

Trong cái nghiệp chướng bán thân có nguồn gốc lâu đời và đa dạng như hiện nay,
Họ, có thể là hoa hậu, hoa khôi, diễn viên, ca sĩ, người mẫu, nhà báo, tiếp viên hàng không, nhân viên du lịch.., nhưng hầu như là không có việc làm, không có nghề nghiệp.
Họ, ai cũng có một gia đình, một tổ ấm.., nhưng một bộ phận không nhỏ từ lâu đã sống một cuộc đời đơn độc, không nơi nương tựa, bị những người thân yêu lạnh nhạt, từ chối, ruồng bỏ.