Hiển thị các bài đăng có nhãn đức hiển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đức hiển. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 11 năm 2014

Tỏ vẻ quan tâm đến chính trị

>> Sẽ ra sao nếu Đại tướng quân Hai Lúa vẫn ở VN?
>> Cường quốc thơ và nỗi buồn giáo dục
>> Tinh trùng tổng thống Nga và hội chứng thơ mưa ở Việt Nam
>> Ba sợi dây thừng và đại dịch vô cảm
>> Làm thế nào để từ chức dễ dàng?


FB Bố Cu Hưng

Theo mình, từ bác nông dân đến chị bán vịt lộn đều nên và có quyền quan tâm chính trị. Bởi suy cho cùng, nhân vật và quyết sách chính trị ảnh hưởng đến từng bữa cơm, chén mắm của mỗi nhà!

Nhưng facebook nó bộc lộ một phần những thứ theo mình rất đáng chán. Ấy là có những người chỉ "tỏ ra" quan tâm đến chính trị. Lý do thì đủ thứ: muốn chứng tỏ level ta không tầm thường; ta đau đáu thế sự; thích phán xét.

Tâm trạng xã hội hay tâm trạng cá nhân, nếu là thật, thì dễ hiểu, đồng cảm hay chia sẻ. Nhưng cái kiểu "tỏ ra" của vài người khiến mình chán ngấy!

Thứ Hai, ngày 11 tháng 3 năm 2013

Con bò và Đức Hiển

>>> Dự thảo "công an nổ súng" trái hiến pháp?
>>> Mỹ chuẩn bị chiến tranh với Triều Tiên?
>>> Có đáng hành xử thế không?


Con bò vô tư gặm cỏ trên cánh đồng.

Đức Hiển thông minh, sáng dạ, am tường pháp luật và có nghề viết báo.

Một hôm đẹp trời, kết quả của quá trình lâu dài lao động trí óc không ngừng nghĩ, Đức Hiển phát hiện ra một điều hết sức tuyệt vời mà bấy lâu nay nhà báo đã không hề hay biết. Đó chính là trí khôn của Đức Hiển hơn hẵn con bò.

Anh ta mừng hết lớn, trong khi đó, con bò vẫn vô tư gặm cỏ trên cánh đồng.

MP

P/s: >>> cố tình cạnh tranh với bò

Xem thêm:
- Giận ông Bùi Giáng
- Nghe lại tiếng chửi
- Sự thịnh vượng hoang đường

Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013

"Giận" ông Bùi Giáng...

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!

Đây là một cách phê phán thủ tướng hiệu quả nhất: "Từ chối lời khen của Thủ tướng" ( BBC)


Có một giai thoại về tiên sinh Bùi Giáng thuật lại rằng:

Giữa chợ trời đông như hội, cuối đường Trương Minh Ký (Sài Gòn,sau tháng 4/75), đến trước một hàng bán phụ tùng xe đạp cũ, ông nhẩn nha vớ lấy cái "ghi đông" xe rồi tỉnh bơ bỏ đi.

Bà chủ quán chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm "thằng ăn cắp". Chẳng đợi ai bắt, ông quay lại trả cái ghi đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua đại thể rằng: 

"Bà con thấy chưa, mất tất cả . . . mà phải câm, mất có cái ghi đông thì la rầm trời! Kỳ khôi quá!". 

Hành động ấy là điên hay tỉnh là tùy cách suy nghĩ mỗi người...