Hiển thị các bài đăng có nhãn Hài kịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hài kịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

Đừng tháo xuống nụ cười

>> Nên thả hết tù hình sự vì xã hội mình “còn khá trong sáng”
>> Đu dây, giữ trinh và nỗi buồn giáo dục
>> Ông Nguyễn Thiện Nhân nói cũng sai... nhưng sai ít hơn!
>> Anh Bình... được nửa giải Nobel chưa?
>> Quốc hội Việt Nam: Những món nợ túng thiếu dân chúng


FB Khải Đơn

Nếu một ngày có kẻ bảo bạn quên đi các tiếng cười và nhìn mọi thứ thật trang trọng. Hãy cẩn thận. Đó là một lời đe dọa. 

Bạn đã xem hài kịch chưa? Trong ấy, vị vua trở nên bình thường khi ông ta cất tiếng cười phá lên với quần thần. Tiếng cười có bản năng của sức mạnh nhân tính, nó tháo bỏ các rào cản, đập vỡ mặt nạ và khiến người ta gần nhau hơn - khi được cười.

Đừng chối bỏ nụ cười. Nụ cười có giá trị khủng khiếp. Nó không chỉ là biểu hiện bình thản tối thượng nhất mà con người có thể dành cho nhau. Nó còn có thể khiến những thứ nghiêm trọng trở nên bình thường.

Thứ Tư, ngày 06 tháng 2 năm 2013

Hài kịch: Đổi đời

Bọn đàn ông Hàn Quốc, Đài Loan ... thì nói làm gì nữa! Vấn đề chính muốn đề cập ở đây là ý  thức của chính quyền, xã hội và những cô gái Việt Nam hiện nay?



Màn mở đầu:
Một chiếc xe Taxi bảy chổ phanh gấp tại một Karaoke mang tên Hy Vọng, sáu người trên xe bước ra, một nữ năm nam.

Giới thiệu nhân vật:
Nhân vật nữ 35 tuổi có biệt danh là Mụ Múp, làm "giám đốc" công ty TNHH DIVUMOGIOLAVOVINA, ngoại hình đầy đặn, khuôn mặt son phấn, ánh mắt dâm đãng và thâm hiểm.
Nhân vật nam thứ hai 42 tuổi có biệt danh là Dịch Cò, anh ta vừa làm phiên dịch tiếng Hàn, vừa làm cò mồi, một con người tầm thước, đen gầy, hoạt bát nhưng giảo hoạt.
Bốn đàn ông còn lại là người Hàn quốc, ăn mặc bảnh bao, trắng trẻo. Người thứ nhất khoảng 40 tuổi, thân hình gầy cao, chân đi cà thọt. Người đàn ông thứ hai khoảng độ 45 tuổi, rất béo, tay bị cụt. Người đàn ông thứ ba là một "cụ già" 59 tuổi, đi đứng lọm khọm. Người cuối cùng là một chàng trai tuấn tú khôi ngô, nhưng nói cà lăm, bốn răng cửa hàm trên bị rụng. Ngoài tiếng Hàn ra, bốn người này không biết nói một ngôn ngữ nào khác.