Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, ngày 28 tháng 7 năm 2016

Vì sao Lê Bình - Giám đốc chương trình VTV24 lại bị căm ghét?

>> Hoa hậu quý bà Tuyết Nga bị đề nghị cao nhất 20 năm tù
>> Hộ chiếu 'lưỡi bò' bị 'bôi bẩn'?
>> Cần công khai bút tích cấp phép cho Formosa
>> Động cơ của nhà báo Lê Bình khi làm Ký sự Syria là gì?
>> Nhà báo Lê Bình: Chúng tôi không để tâm những ý kiến kiểu… chửi bậy


FB Ngô Thanh Tú

Không phải chờ đến khi "Ký sự Syria" được đưa lên sóng truyền hình, dân tình mới biểu thị sự căm ghét đối với Lê Bình. Mà trước đó, trong rất nhiều lần dư luận đã không đồng tình với thái độ xấc láo của cô biên tập viên này.

Năm 2011, cô Lê Bình được nhiều người biết đến vì chửi thề trên sóng truyền hình lúc đang truyền trực tiếp "Bản tin tài chính". Cô chửi vị tiến sỹ cộng tác với VTV là "bọn điên". Nhưng rồi mọi chuyện lại dịu xuống.

Thứ Năm, ngày 07 tháng 7 năm 2016

Rút thẻ Nhà báo Mai Phan Lợi: Ai mới là kền kền?

>> Chuyện thật như đùa: Bộ KH&CN 'không biết' dự án Formosa?
>> BOT... đường làng
>> Thác loạn từ đâu đến?
>> Bắt 2,5 tấn ma túy "lá khát" lần đầu tiên tuồn vào Việt Nam
>> Cựu chủ tịch Ngân hàng Xây dựng gây thiệt hại 9.000 tỷ đồng như thế nào


Cao Huy Huân

VOA - Hôm trước thấy một số cơ quan thông tấn nước ngoài đăng tải thông tin về việc Nhà báo Mai Phan Lợi (báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh; Admin của Diễn đàn Nhà báo trẻ) bị tịch thu thẻ Nhà báo vì lý do “ông Mai Phan Lợi đã xúc phạm nghiêm trọng danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam; gây tổn thương sâu sắc đến gia đình, người thân, đồng đội của những cán bộ, chiến sĩ gặp nạn khi đang làm nhiệm vụ; làm tổn hại đến uy tín của đội ngũ những người làm báo”. Tôi không vào được Diễn đàn Nhà báo trẻ để xem cụ thể ông Mai Phan Lợi đã làm cái gì khiến người ta bức xúc dữ vậy. Tìm hiểu thông tin mới biết, ông Mai Phan Lợi tiến hành một cuộc thăm dò trên Facebook về việc máy bay CASA Việt Nam gặp nạn thời gian qua.

Thứ Năm, ngày 12 tháng 5 năm 2016

"Hải Phòng chọn cá yêu bóng đá" thì có gì sai?

>> Triển lãm không phép ở Huế về cá chết
>> Lời than thở của các loài cá
>> Thảm họa cá chết và đồng nghiệp
>> Mỗi xe công “ngốn” 320 triệu đồng/năm: "Quá đỗi bất ngờ!"
>> Cá chết, VTV, Panama và đặc sản ‘bình thường’ của người Việt


FB Phuoc M Nguyen

Khi các cổ động viên bóng đá quốc gia rực đỏ cờ hoa cùng với hình ảnh cụ Hồ, cụ Giáp trên khán đài... thì đó là thông điệp bóng đá, nhưng thực chất nó cũng là thông điệp chính trị.

Khi các fan của "cơn lốc màu da cam" Đà Nẵng cùng với hình "cụ Thanh" trong chảo lửa Chi Lăng... thì đó là thông điệp bóng đá, nhưng thực chất nó cũng là thông điệp chính trị.

Thứ Hai, ngày 18 tháng 4 năm 2016

Đừng coi Đảng là thánh sống, chỉ tuyệt đối đúng

>> Chanh ngón tay 3,5 triệu/kg: Đắt gấp 100 lần vẫn săn mua
>> Liên Xô 1953: Một năm sáu lãnh tụ
>> Trung Quốc “gục ngã” nếu liều đại chiến với Mỹ
>> Tổng thống Obama ngạc nhiên với sáng tạo của học sinh Mỹ
>> Nữ sinh bị cưa chân vẫn phải nộp viện phí: Bộ Y tế có thất hứa?


THEO ĐÀI TIẾNG NÓI VIỆT NAM

(GDVN) - Đảng viên cũng có ưu, có khuyết, có người anh hùng và có kẻ hèn mọn. Đừng coi Đảng là thánh sống, chỉ tuyệt đối đúng.

Hiếm có chính đảng nào trên thế giới như Đảng Cộng sản Việt Nam có bài hát tụng ca nhiều và hay như ở nước ta. Không chỉ thời chiến tranh Vệ quốc oanh liệt mà trong giai đoạn hòa bình, thống nhất, đổi mới, từ dàn đồng ca cựu chiến binh lấp lánh huân chương chiến công đến thanh niên màu áo xanh tình nguyện đều cất lời ca hùng hồn mà đắm say. “Đảng là cuộc sống của tôi”, “Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng”, “Màu cờ tôi yêu”, “Đảng của tôi ơi…”.

Thứ Tư, ngày 12 tháng 8 năm 2015

Cuộc “cách mạng âm thầm” & “dấu ấn” Phạm Vũ Luận

>> Bên kia "bức tường" đại học
>> Lexus và nợ công
>> Lãnh đạo…cô đơn giữa lòng dân
>> Lương của cán bộ nghiên cứu chỉ đủ ăn 3 bát phở/ngày?
>> Bằng tiến sĩ y Việt Nam không được thế giới công nhận


Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) - ‘Không đao to, búa lớn, không hô hào, băng biển kiểu phong trào, ngành giáo dục đang âm thầm tiến hành một cuộc “cách mạng” thật sự”. Đó là nhận xét của GS. Hồ Ngọc Đại vào chiều ngày 11/8, khi ông đang trên đường đi Lào Cai công tác.

Đây chắc chắn là một nhận định chính xác, đáng tin cậy không chỉ bởi GS Hồ Ngọc Đại là một nhà khoa học có chính kiến và khắt khe mà còn bởi những gì đã và đang diễn ra trong ngành giáo dục đang nói lên điều đó.

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2015

Con bò, nhà văn và sự im lặng

>> Tưởng niệm các liệt sĩ Vị Xuyên
>> Tìm cách cứu tê giác, hai chị em người Nam Phi đạp xe tới VN
>> Kim Jung Un bạo ngược hơn cha để củng cố quyền lực
>> Đà Nẵng chính thức thu hồi 5 dự án “ngâm” ven biển
>> Báo đảng Trung Quốc lại xuyên tạc "Việt Nam cất quân xâm lược Trường Sa"


Nguyễn Văn Thiện

Tiền Vệ - Khi nhà văn im lặng, xét về khía cạnh nào đó, nhà văn không khác con bò. Như ngày hôm nay của hắn chẳng hạn. Nhưng nếu con bò im lặng, con bò, liệu có giống nhà văn không? Câu hỏi ngớ ngẩn ấy quẩn quanh trong đầu đã mấy hôm trời nóng nực như rang.

Hắn băn khoăn, bóp đầu bóp trán trước câu hỏi hóc búa tình cờ ập đến. Hắn ghét sự im lặng. Im lặng là dấu hiệu của cái chết. Nhưng nếu như bọn trâu bò ngày nào cũng hét nhặng lên, đọc bài vanh vách và hát quốc ca hùng tráng, thì sẽ ra sao nhỉ? Hắn không biết lý giải sao cho phải trước cái hiện tượng lạ lùng này của cuộc sống.

Thứ Ba, ngày 05 tháng 5 năm 2015

Những phù thủy văn nô (*)

>> Nỗi lo từ thuốc diệt cỏ
>> Nhạc Đàm kích lợn thụ thai, giao hưởng dụ vịt trời về chuồng
>> Giám đốc Công an TP.HCM được thăng hàm Trung tướng
>> Chiến tranh không bao giờ là ngày hội
>> Nguyên đại sứ Nguyễn Khắc Huỳnh: 'Đừng độc quyền yêu nước'


THÁI DOÃN HIỂU

Đời nào cũng có lũ văn nô.
Thấy vịt ngôi cao chúng tụng hô.
Khúm núm trước bầy quan hút máu,
Vênh vang sau đám mọi ăn hồ!
Câu văn dựa  thế mùi rơm rác, 
Mấu báo xu thời khí cóc khô!
Kẻ sỹ danh mang mà tệ thế.
Tang thương sông núi nát cơ đồ!

Huế, 30-3-2015
Đỗ Hoàng
***

Bài viết của Học giả Thái Doãn Hiểu:

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

Phân biệt cây vàng tâm hay cây mỡ? - Tôi xin có sáng kiến

>> CSGT bị tố đạp người đi đường ngã vào xe tải?
>> "Xét nghiệm ADN là biết gỗ mỡ hay vàng tâm'
>> Bị nói 'nôn nóng' giục đốn hạ cây xanh: Nhà tài trợ lên tiếng
>> Hà Nội nên dứt điểm loại bỏ dự án thay thế 6.700 xanh
>> Có nên coi việc chặt cây xanh ở Hà Nội là "phá hoại có tổ chức" hay không?


Như Phong

(PetroTimes) - Từ xưa đã có câu “Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay” – là để chỉ sự không thống nhất của nhiều người trước một sự việc. Rồi lại có câu: “Muốn nói gian làm quan mà nói” - là để chỉ người làm quan thì hay cho mình quyền lấp liếm, xóa đi sự thật.

Ngẫm vào vào câu chuyện Hà Nội thảm sát cây xanh gần đây và văn bản trả lời của ông Sở Xây dựng, rằng đã chọn cây vàng tâm để thay thế những cây đang sống khỏe mạnh mà người ta nhẫn tâm “giết”, thì thấy đúng quá.

Các nhà khoa học cũng đã từng nghiên cứu được rằng, cây cối không phải là vô tri. Giống thảo mộc cũng biết yêu, biết vui buồn đấy... Và nếu cây cối, đặc biệt là những “lão mộc” có tri giác, thì hẳn “họ” oán những kẻ nhẫn tâm hạ sát “họ” đến nhường nào?

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

Văn chương và ăn mày

>> Tập đoàn VNPT bị nhóm hacker Việt tấn công
>> Mua nhà được "tặng" luôn cô chủ
>> 'Nàng lọ lem' gốc Việt trở thành tỷ phú đất Mỹ
>> Động lực địa chính trị: Trung Quốc, Tây Tạng và Dalai Lama
>> Günter Giesenfeld: 'Nỗi buồn chiến tranh' hay hơn 'Phía Tây không có gì lạ'


Tịnh Sơn

TP - “Không khéo ăn mày lại gặp ăn mày”, nhà văn Đỗ Chu bình về sự kiện quảng bá văn học Việt Nam vừa rộn ràng diễn ra tại Hà Nội và nhiều tỉnh thành phía Bắc dịp nguyên tiêu mới đây.

Khi khách và chủ kéo nhau đi thưởng ngoạn, thù tạc là chính, ít tập trung vào câu chuyện văn học và cơ chế xuất nhập khẩu văn chương, khi tên tuổi, sự nghiệp văn chương của các khách mời quốc tế cũng chẳng giàu có ấn tượng hơn chủ nhà bao nhiêu, vậy nên “ăn mày lại gặp ăn mày”?! 

Thứ Hai, ngày 09 tháng 2 năm 2015

Ruồi thì phải chết!

>> Tránh cho nó lành
>> Mỹ - Ấn ‘đảo chiều’ và thế trận đối phó Putin
>> Dầu khí có làm thay đổi quan hệ Nga, Trung, Ấn
>> Không có tiền về tết, người lao động kéo lên trụ sở ECI Sài Gòn đòi tiền công
>> Trong quý 1, xử lý xong biệt thự xây trái phép của tướng Thạch


FB Sông Hàn

Quốc chủ Đông Ngô thời Tam Quốc là Tôn Lượng (con út của Tôn Quyền) vốn dĩ thông minh vặt vãnh. Bữa Lượng thèm ăn mật mới gọi nhà bếp dâng lên ngự thiện, chẳng dè trong mật có phẩm (tức là cứt chuột), tên thái giám nhân cơ hội đó hùa vào nói xấu nhà bếp. Lượng bếp lên căn vặn, hắn thưa: Đồ ăn thần bảo quản nghiêm ngặt làm gì có chuyện có cứt chuột trong đó, đây chắc là có kẻ muốn hại thần nên lén bỏ vào. Lượng bảo: Bẻ phẩm ra nếu rơi vào trong mật lâu tất ngấm vào trong,, nếu phẩm còn khô thì là có kẻ định hại nhà ngươi. Phẩm (cứt chuột) bẻ ra quả nhiên còn khô, Lượng sai người tra án, té ra tay Thái giám kia thâm thù với nhà bếp, rình bỏ cứt chuột vào tính kế vu vạ. Đấy là chuyện nước Tầu - Tam Quốc xưa kia, ngẫm đến giờ cũng nhiều điều lý thú.

Thứ Ba, ngày 06 tháng 1 năm 2015

Sống không dối trá!

>> 'Đảng đã thăm dò về nhân sự cấp cao'
>> Máy bay đưa ông Bá Thanh về không đúng lịch trình
>> Gia đình ông Nguyễn Bá Thanh vẫn chưa chốt lịch bay về Đà Nẵng
>> Mỹ báo động: Trung Quốc leo thang vũ trang
>> Vụ biệt thự trái phép của tướng Công an: Con làm sai, cha không biết?


Alexander Solzhenitsyn (1918-2008) - Phạm Nguyên Trường dịch

Có một thời chúng ta thậm chí không dám cả nói thầm! Bây giờ, chúng ta viết và đọc sách báo ngoài luồng (Samizdat), và đôi lúc tụ tập hút thuốc tại Viện nghiên cứu khoa học, bạn bè có thể phàn nàn thẳng thắn với nhau:chúngcòn nống lên đến đâu nữa, còn lôi chúng ta đi đâu nữa! Những trò khoác lác vô bổ về thành tựu trong vũ trụ trong khi ở nhà thì phá sản và nghèo đói; rồi củng cố những chế độ cai trị dã man ở nước ngoài; rồi kích thíchnhững cuộc nội chiến; rồi nuôi dưỡng một cách mù quáng chính quyền của Mao Trạch Đông (bằng tiền của của chúng ta) -rồi sau đó lại lùa chính chúng ta ra chiến trường chống lại hắn; và chúng ta phải đi chứ biết làm sao bây giờ?Chúng muốn bỏ tù ai thì bỏ, chúng tống những người khỏe mạnh vào nhà thương điên – tất cả đều là chúng, còn chúng ta thì bất lực!

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Chuyện ông Cao Sĩ Kiêm và ông Đinh La Thăng

>> Phụ nữ thời cổ đã sống sót sau những cuộc chiến tranh như thế nào
>> Nịnh
>> Nịnh thần, ngươi là ai?
>> Năm chục và một trăm
>> Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh


Nguyễn Thế Thịnh - Blog Thinhbabel

ĐI NHƯ ÔNG THĂNG, NGỒI NHÀ NHƯ ÔNG LUẬN

Ông Cao Sĩ Kiêm, đại biểu QH nói Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng nên ở nhà nhiều hơn vì bộ trưởng, tư lệnh đầu ngành không phải chỉ giải quyết vụ việc cụ thể và “làm sao mà anh có thể chạy hết mọi công trình được”.

Về nguyên lý thì ông nói không sai, nhưng bối cảnh thì không đúng. Cả một bộ máy lừa trên dối dưới, chỉ chăm hăm vào ăn huê hồng dự án, đục khoét miếng bánh đầu tư công, công trình kéo dài thời gian để đòi thêm vốn… mà ngồi ở nhà thì sao biết được? Ông Thăng làm bộ trưởng 3 năm, nhờ đi mà cắt giảm được hàng chục nghìn tỷ đồng chứ ổng ngồi nhà thì nó đã bốc hơi hết rồi. Ông ấy ngồi ở nhà thì người dân thuộc dự án mở rộng QL1 sống chung với bụi đất chưa biết đến bao giờ.

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

Diễn viên đóng thế

>> Nước Đức, 25 năm tự do và thống nhất
>> Ai quyết định Ngoại trưởng Minh đi Mỹ?
>> Tập Cận Bình có thể là nhà cai trị cộng sản cuối cùng của Trung Quốc
>> Chống tham nhũng: Tập Cận Bình chùn bước trước hổ?
>> Từ "dao sắc không gọt được chuông" đến "ném chuột vỡ bình"


Phạm Đình Trọng

Đã nhiều lần viết về những buổi làm việc với công an, tôi đã thấy nhàm chán, không muốn viết về buổi sáng nay nữa. Nhưng, như một trách nhiệm, sau nửa ngày ngần ngại, tôi cố khắc phục sự ngán ngẩm, lười biếng, buổi tối buộc mình phải ngồi vào bàn viết.

Viết như một trách nhiệm tường trình, như một lời giãi bày, tâm sự với các Anh, các Chị đã và đang dành sự quan tâm, chia sẻ, sát vai đồng lòng cùng tôi.

Viết như san sẻ một chút thực tế với các anh, chị đang dấn thân vào cuộc đấu tranh cho dân chủ hóa đất nước sẽ phải nhận giấy mời, giấy triệu tập của công an đến “làm việc”. Vâng, tôi để chữ làm việc trong dấu nháy vì những cuộc như vậy không hẳn là làm việc.

Viết như một ghi chép lại bằng chứng, tư liệu lịch sử về một thời người dân Việt Nam khốn khổ phải sống trong nhà nước độc tài công an trị. Viết ghi lại hình hài con người văn hóa, con người nhân văn tong teo, còm cõi, suy kiệt ở những công cụ của bạo lực chuyên chính vô sản.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

Giai điệu tự hào?

>> Nhìn lại cuộc rút quân 25 năm trước
>> Xử bốn lần, bị cáo bị giam tiếp vì... không kháng cáo
>> Chân dung trùm bảo kê “than phỉ” đất Mỏ chuyên dùng hàng nóng
>> Khu đô thị Phố Nối: Hàng loạt sai phạm có dấu hiệu được "bảo kê"
>> Hai tù nhân chính trị Trần Tư và Nguyễn Tuấn Nam “bất ngờ” được phóng thích


FB Trương Nhân Tuấn

Tự hào về cái gì? Về việc đánh Mỹ cứu nước?

Tôi không biết những tác giả các tác phẩm được trình bày trong buổi diễn xuất này có « tự hào » về mình hay không ? Những khách mời nữa, họ có « tự hào » hay không và tự hào về cái gì?

Mỹ đã « cút » và « ngụy » đã nhào. Mặt nạ ghê tởm của cuộc chiến đã rớt xuống, « đánh Mỹ cũng là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc ». « Tự hào » vì đã thành công đẩy lên « giàn lửa thiêu » bốn triệu nạn nhân vô tội ? Hay tự hào đã thành công làm nghĩa vụ quốc tế, mà thực chất là lính đánh thuê ? Hay tự hào về đất nước nát tan, lòng người ly tán, luân thường đạo lý đảo điên?

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

Đọc Đèn Cù thế nào?

>> Việt Nam đứng áp chót trong bảng xếp hạng "Quốc gia đáng sống" của LHQ
>> Những độc giả đầu tiên của Đèn Cù
>> Cải cách ruộng đất: tội ác vượt chỉ tiêu trên giao
>> Lực lượng vũ trang cần trung thành với ai?
>> Chuyện “động trời” ở xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, TP Hà Nội: Tuyển tù nhân vào làm việc trong chính quyền xã


Blog 5xu

Cách đây mấy năm tôi có nói chuyện với chú Trần Đĩnh. Chú ấy rất thích trinh thám (cái này giống chú Tạ Chí Đại Trường quá) và rất thích thể loại “nonfiction novel” của Truman Capote. Đây có lẽ là lý do chú ấy già rồi mà vẫn dịch cuốn In Cold Blood của Capote cho Nhã Nam (Máu Lạnh). Chú Đĩnh cũng là người viết Bio cho các nhân vật cộng sản (điển hình hoặc lãnh tụ), trong đó có Bất Khuất. Đọc Đèn Cù, sẽ thấy chú Đĩnh còn rất thích các tự truyện mà được đánh giá như là tiểu thuyết (ví dụ của M. Gorky). Không phải vô cớ mà chú Đĩnh đặt Đèn Cù của mình vào thể loại sách mà chú gọi là “truyện tôi”. Nó là truyện (chứ không phải sử, không phải ký), nhưng mà của và về tôi.

Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

Cái trứng giái ở trong mát từ nhỏ mà nó vẫn đen thui à!

>> Đích đến trong chiến thuật mới của TQ
>> Lan man chuyện siêu thị và chợ
>> Ai sẽ dừng chân ở phố đèn đỏ?
>> Bị trừng phạt, Putin "bắt tay" TQ
>> Kim Jong-un xóa ảnh ông nội khỏi tờ tiền mới


FB Caubay Thiem

Chuyện kể rằng bữa kia bên lề cuộc họp báo, 3 ông N.T.D, N.B.T và L.T.H ngồi tán gẫu với đám phóng viên rất bình dân. Ba anh, anh nào cũng có bụng khoe con. Đám ký nô được một bữa nâng bi, giành nhau khen con các cụ tuổi trẻ tài ba đẹp trai như tài tử... 

Nhưng có một anh phóng viên (thuộc Hội Nhà báo Độc lập thì phải) cứ ngồi làm thinh, chả nói chả rằng. Ba cụ để ý, hơi bực, chửi thề trong bụng, "đù mẹ, thằng này gan à nghen" Nhưng chả lẽ vô cớ hạch tội nó, bèn chỉ anh ta hỏi :'Đồng chí phóng viên ngồi trong góc kia sao chả có đóng góp ý kiến nhỉ?"

Anh kia đứng dậy khoanh tay thưa:

Thứ Năm, ngày 07 tháng 8 năm 2014

Đừng mù quáng và chủ quan, Petrotimes à!

>> Thôi rồi! Sư thích Đàm Lan
>> Từ nổi lo một nền báo chí không vì công chúng
>> Trào lưu "mất dạy" xuất phát từ đâu?
>> Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?
>> Nhà báo Nguyễn Như Phong và 3 ông thầy bói mù


FB Chu Vĩnh Hải

Tôi định không đôi co với tờ tin nhanh Petrotimes (bản online) hay chính là tờ Năng lượng mới (bản báo giấy) do một cựu đại tá công an làm tổng biên tập vì biết quá rõ phong cách của tờ này: ít trí tuệ. Nhưng, uất ức quá, đành phải đôi co.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Petrotimes đã cho đăng tải hai bài viết( bài đầu là Độc lập hay đối lập?, bài thứ hai là Ngụy độc lập) để chỉ trích và đả phá Hội Nhà báo độc lập Việt Nam vừa mới ra đời vào tháng 7-2014. Ngoài những tư duy ngu ngơ mang tính áp đặt, Petrotimes đã dại dột đưa ra hai nhận định rất chủ quan: nhận định thứ nhất là những hội viên của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam chưa bao giờ viết được "một bài viết nào cho ra hồn", nhận định thứ hai là, không có ai trong Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là những nhà báo chuyên nghiệp.

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

Nửa nhà báo!

>> Muốn "làm ăn" là phải lai rai
>> Vỡ ống nước: ‘Điểm báo’ vận hạn Vinaconex
>> Tăng "quyền nhục hình” cho công an?
>> Ông Dũng “lò vôi” tố cáo chủ tịch Bình Dương: chưa đủ cơ sở
>> Sư thầy Chàng Sơn đòi ô tô, cả làng nháo nhác


Tiến Hải

Trong bữa cơm thân mật tiếp chúng tôi , đồng chí Bí thư tỉnh ủy nhận xét : “Các ông chỉ là một nửa nhà báo thôi” . Tôi thật thà hỏi : “Tại sao anh lại nói như vậy ?” . “Cái nửa nhà báo mà các ông có là sự nhanh nhạy, xông xáo và hiểu biết rộng; cái nửa còn lại thì các ông không có”.

Nghe Bí thư nói như vậy, Chánh văn phòng tỉnh ủy đỡ lời và minh họa thêm: “Bí thư nhận xét như thế là có ý khen các anh đấy . Xin thú thật với anh, bọn em sợ nhất các nhà báo. Sợ vì mấy lẽ :
009005606165. Mẫu Ethereal. Cung cấp bởi Blogger.