Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

Nửa nhà báo!

>> Muốn "làm ăn" là phải lai rai
>> Vỡ ống nước: ‘Điểm báo’ vận hạn Vinaconex
>> Tăng "quyền nhục hình” cho công an?
>> Ông Dũng “lò vôi” tố cáo chủ tịch Bình Dương: chưa đủ cơ sở
>> Sư thầy Chàng Sơn đòi ô tô, cả làng nháo nhác


Tiến Hải

Trong bữa cơm thân mật tiếp chúng tôi , đồng chí Bí thư tỉnh ủy nhận xét : “Các ông chỉ là một nửa nhà báo thôi” . Tôi thật thà hỏi : “Tại sao anh lại nói như vậy ?” . “Cái nửa nhà báo mà các ông có là sự nhanh nhạy, xông xáo và hiểu biết rộng; cái nửa còn lại thì các ông không có”.

Nghe Bí thư nói như vậy, Chánh văn phòng tỉnh ủy đỡ lời và minh họa thêm: “Bí thư nhận xét như thế là có ý khen các anh đấy . Xin thú thật với anh, bọn em sợ nhất các nhà báo. Sợ vì mấy lẽ :

Thứ Hai, ngày 02 tháng 6 năm 2014

"Nếu không có chiến tranh, tôi là một nhà giáo"

>> Xin đừng quên!
>> Đôi điều với Phùng Đại tướng
>> Chiếc lá nho che sao nổi vết nhơ lịch sử
>> "Trung Quốc nhiều lần yêu cầu Việt Nam không được khởi kiện họ"
>> 'Nội bộ Việt Nam vẫn chưa nhất trí' (Những lúc như thế nào mới cần sự quyết đoán, vai trò điều hành, cầm quân của người lãnh đạo, của người đứng đầu!)
>> Nếu chiến tranh trên Biển Đông, ai sẽ thắng?


Lời bàn: Đọc entry này, cần loại bỏ "ý đồ thời điểm" của người viết, cần phải phân biệt khẩu khí nho nhã diệu dàng khác với khẩu khí khiếp hèn mạt nhược, cũng cần phải phân biệt các loại "tướng" theo nghĩa đen và bóng, thời chiến và thời bình, thời hưng thịnh và thời mạt vận... Và có nói gì thì nói, chỉ có nhân dân và những người lính công nhận, tôn vinh thì... "tướng" đó mới đáng là Tướng! (MP)

Copy của Longs. Pippi

Vì được phân công "mềm hoá xã luận" nên cứ 30-4, 22-12 mỗi năm (hơi xưa xưa) là mình bèn được đi gặp một/vài vị tướng. Già trẻ tuỳ thâm niên, gầy béo tuỳ thể trạng, tóc bạc hay cưỡng râm tuỳ vợ già hay trẻ, nhưng mình thề là 100% các nhà chỉ huy quân sự này đều ăn nói cực kỳ nhã nhặn nhỏ nhẹ dịu dàng. 

Ngoài tướng Giáp nho nhã kinh điển ra, mình choáng nhất với giọng nói dịu dàng như chàng Romeo của tướng Nguyễn Đức Soát. Ông anh hùng tư lệnh không quân cao 1m78 này nói với âm lượng của dế mèn ăn cỏ, chất giọng thì ngọt và nhẹ như gió. Ghi âm cực khó và rã băng rất đau tai.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 3 năm 2014

Nhà báo Đặng Vương Hạnh ủng hộ chính sách bành trướng của Trung Quốc?

>> Trận pháp Putin
>> “Vườn phố Thường vụ” ở thành phố Bến Tre
>> Ô tô Campuchia giá 100 triệu đồng, Việt Nam thêm "ngượng"
>> Bộ tộc phụ nữ chuyên cưỡng bức đàn ông
>> Vụ công ty Nhật khai hối lộ 80 triệu Yen cho quan chức Việt Nam: Đình chỉ trưởng ban quản lý dự án đường sắt


FB Manh Kim

“Kết quả cuộc trưng cầu dân ý việc Crimea sáp nhập vào Nga không có gì bất ngờ” – tác giả Đặng Vương Hạnh đã mở đầu >>> bài viết “bợ đít” Putin, nói theo kiểu bình dân, bằng nhận định như vậy. Cũng chẳng bất ngờ gì với những bài viết kiểu này trên một số tờ báo trong nước, vốn tôn sùng Putin hơn cả người Nga và nịnh nọt nước Nga hơn cả các quốc gia thuộc Liên Xô cũ. 

Thứ Ba, ngày 18 tháng 2 năm 2014

Nhà báo Nguyễn Như Phong và 3 ông thầy bói mù

>> Thái Lan: người biểu tình dựng tường trước tòa nhà chính phủ
>> Loại dần việc tùy tiện trong kê khai vốn
>> Thư ngỏ gửi các người nhảy đầm tại sân thờ cụ Lý Thái Tổ ngày 16-2 vừa qua
>> Đình chỉ Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ? Coi chừng “đại án” thành “bại án”!
>> Chờ dòng vốn ngoại
>> 8.000 lễ hội mỗi năm khiến người Việt tụt hậu


Trần Đình Bá

Trong kho tàng chuyện cổ tích Việt Nam có chuyện “3 ông thầy bói mù xem voi”. Dị bản mới tôi nghe được như sau: 3 ông thầy bói mù trên đường hành nghề bỗng gặp một quản tượng đang dẫn con voi nhà đi chơi. 3 ông thầy bói xin ông quản tượng cho họ được sờ voi. Ông thầy bói thứ nhất sờ được vào cái vòi voi, ông dõng dạc tuyên bố: voi là một con đỉa khổng lồ; ông thứ 2 sờ được vào 4 chân voi, ông bảo voi là 4 cái cột nhà khổng lồ; còn ông thứ 3 may mắn sờ được vào cái ấy của con voi cái, ông kiên quyết khẳng định con voi là một người đàn bà khổng lồ.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 1 năm 2014

Vẽ đường cho hươu chạy !

>> ‘ASEAN mạnh hơn nếu đàm phán cả khối’
>> Có cần giải oan cho Đường Tăng?
>> Lê Hiếu Đằng và bi kịch của một thế hệ
>> Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Báo Năng lượng Mới - PetroTimes
>> Sát tết, truy nã quốc tế tổng giám đốc dầu khí


Tác giả: Trần Gia Lạc

KD: Blog Kim Dung/ Kỳ Duyên vừa nhận được bài viết của một bạn đọc ký tên Trần Gia Lạc. Mình không biết tác giả là ai, tên thật hay chỉ là bút danh? Đọc bài thấy nhắc tới bài viết “Vì sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành?‘’, vội vào Google tra, thì thấy ghi chú, bài viết đã bị gỡ bỏ.

Thú thực, trước vụ án Dương Chí Dũng- Dương Tự Trọng, có rất nhiều bài viết. Riêng báo của anh Nguyễn Như Phong quan điểm khác hẳn. Mình vẫn đưa bài của anh NNP lên, vì trước hết, là một Tổng BT, anh NNP hẳn có thông tin riêng của ảnh, và có quan điểm riêng, thì ảnh hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết cũng như uy tín của tờ báo PetroTimes. Đó hoàn toàn là điều bình thường.

Nhưng khi đưa bài viết của Kim Triêu, Kim Triều gì đó về vụ Dương Tự Trọng, quả thật khó có thể chấp nhận về một thứ tư duy làm báo vừa hời hợt, nông cạn, và vừa sai lạc, coi thường cả luật pháp.

Việc đưa những bài báo tư duy xa lạ như vậy chỉ làm tổn hại uy tín của tờ báo mà thôi.

Tổng biên tập Webseite PetroTimes (PTO) Nguyễn Như Phong, sáng 9/1/2014 (tại đây), đăng trên Petrotimes (PTO) của ông bài viết : ‘’Suy ngẫm về lời khai của Dương Chí Dũng cho Tướng Phạm Quý Ngọ”. Bài viết dài với đủ lí lẽ, dẫn chứng… có thể tóm gọn thành 3 điểm:

1.Tướng Ngọ chức vụ cao, có tài… được Chủ tịch nước vinh danh, (gắn sao Thượng tướng) thì… không thể’’mắc sai lầm như vậy’’…

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 1 năm 2014

Ai lại nở mắng cái lỗ khu bao giờ

>> Thời điểm đưa TQ ra tòa 'đã chín muồi'
>> ‘Vụ làm lộ bí mật chắc chắn sẽ được làm triệt để'
>> Tố giác tướng Ngọ: chỉ mới mở cửa rào
>> Thể chế là gì?
>> Vụ án làm lộ bí mật nhà nước sẽ sớm được phá


Nô Bi Ta được thầy giáo trong một lần chấm bài kiểm tra cho 100 điểm, điểm cao nhất, điểm xuất sắc nhất, và cậu học trò đem đi khoe. Nhưng khổ nổi, bạn bè và người thân gia đình anh ta không ai tin, họ bàng quan và thờ ơ với thành tích đó, bởi vì trước đây Nô Bi Ta thường xuyên bị điểm 0 và nổi tiếng là một thằng bé hậu đậu, lười học, học rất kém. Nô Bi Ta cảm thấy mình bị tổn thương, thế là chú mèo máy Đô Rê Mon phải dùng đến "Rô-bốt truyền thông" để đòi lại công bằng cho Nô Bi Ta, và chiếc máy kỳ diệu kia đã tạo nên một "cơn chấn động thông tin" trong khắp cả nước về "hiện tượng Nô Bi Ta được 100 điểm", cậu học trò khờ khạo kia cảm thấy thật sung sướng ngất ngây khi được gia đình, bạn bè, công chúng ca ngợi chúc tụng lên tới tận trời xanh.

Ngược lại với Nô Bi Ta khờ khạo, người tử tù họ Dương không cần phải nhờ đến "Rô-bốt truyền thông", trong vai trò làm nhân chứng tại một phiên tòa và vài lời khai chậm rải nhỏ nhẹ cũng đủ cho giới truyền thông làm nên một "vụ nổ lớn", tin và không tin lại là câu chuyện khác.

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 1 năm 2014

Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?

>> Số phận Dương Chí Dũng và vận hạn sếp tập đoàn
>> Ý đồ xấu của Nguyễn Như Phong
>> Gửi tiền vào ngân hàng như gửi… tiệm cầm đồ
>> Về sự tự trọng của ông Dương Tự Trọng
>> 'Vạn Thịnh Phát xin rút, không tham gia dự án Cảng Sài Gòn'


Kính Chiếu Yêu

Nhà báo Nguyễn Như PhongTrong bài viết: “Suy ngẫm về lời khai của Dương Chí Dũng cho Tướng Phạm Quý Ngọ” của nhà báo, Tổng biên tập PetroTimes Nguyễn Như Phong, đăng trên Petrotimes (PTO) sáng nay (ngày 9/1/2014) (tại đây) Ông Nguyễn Như Phong đã viết thế này:

”Trước phiên tòa khoảng 7 ngày, người viết bài này đã gọi điện cho ông Phạm Quý Ngọ hỏi về khả năng Dương Chí Dũng sẽ khai ra tình tiết 500.000 đô la trước Tòa. Ông bình thản nói rằng: “Kệ nó. Nó muốn khai gì thì khai. Sẽ có nơi điều tra làm rõ”.”

Thứ Tư, ngày 25 tháng 9 năm 2013

Đông La, đã rõ ràng rồi nhé!

>> Vinashin nhọc nhằn sửa sai (Hic!)
>> Tham nhũng lớn nhất là từ chủ trương đầu tư
>> Truy trách nhiệm người quyết định đầu tư sai


Lời bàn: Mình định sẽ "tám" chuyện về "hiện tượng" Đông La một tí, nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng, trên mạng đang truyền nhau một bài thơ "rất nặng" của Nguyễn Văn Hùng - Đông La viết tặng nhà thơ Trần Mạnh Hão. Thật lòng, người khôn (cả chính lẫn tà) chẳng ai dùng "cái lưỡi" này bao giờ, phải chăng tiếc... cho bác Hão một ấm trà, vài hơi thuốc làm quà đãi bôi? (MP)



Thứ Bảy, ngày 25 tháng 5 năm 2013

Cò truyền thông

>> Ngịch lý tại các ký túc xá sinh viên tại Đà Nẵng
>> MC Việt hay những chú vẹt... thông minh??? (làm tổn thương con vẹt)
>>>>> Báo chí Lào hết lời ca ngợi bầu Đức (hic, dễ hiểu mà!)


Con cá sấu rừng non nớt vừa nhe hàm răng hung tợn hăm he làm thực dân mới trên bán đảo Đông Dương, một bán đảo từng là thuộc địa cũ, ngay lập tức bị chọc giận bởi những cáo buộc hết sức 'nghiêm túc' từ con cá mập già cỗi lọc lõi Châu Âu.

Con dân xứ Đại Cùn trước giờ no nê bội thực chuyện bầu bì chân dài ca sĩ, cậu ấm đô la, ngôi sao bóng đá, máy bay, siêu xe... bỗng trở nên ngỡ ngàng, hoảng hốt, bán tín bán nghi.

Ngông nghênh cá sấu có thừa, vẫn thói quen 'thu tô' từ sự "xùy tiền" đi đêm cùng cung vua phủ chúa mà đặc quyền đặc lợi, mà từ kẻ 'khát máu' trở nên lung linh lấp lánh. Đã thế, lại chọc lét truyền thông bằng giọng lưỡi rừng rú ngông cuồng.

Truyền thông đâu có vừa, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, toàn một lũ cò, nghiệp dư cò, chuyên nghiệp cò. Khua môi múa mép dài dòng rồi cuồi cùng cũng lộ ra cái bản chất không thể nào thay thế được: "Xùy tiền ra!"

Dụ sự thương cảm động lòng của tộc người xứ nội, giống da vàng, con mẹ nào đó mớm cho tập đoàn cá sấu cứ tung tin bọn khựa giựt dây để lòng yêu nước cuồn cuộn dâng trào. Thế là thằng cha nào đó cũng không vừa, quân sư mách lẽo tại ông tiến sĩ blog chơi khăm hợp lý hơn, một scandal nảy lửa nóng hổi mới vừa kết thúc mới đây.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 3 năm 2013

Không thể biện minh

>>> Ông Nguyễn Đình Lộc nói về kiến nghị 72 (BBC)
>>> Tiến thoái lưỡng nan (Xa xăm tôi ngồi tôi tìm lại tôi...)
>>> Tụi bây muốn gì?

Lời bàn: Từng gặp, trò chuyện và đọc nhiều bài của các "nhà báo", thấy  họ (những người mình từng gặp) không thật lòng trong cách trò chuyện cũng như nội dung bài viết, đôi khi bất chợt tình cờ thấy (họ) trong những sinh hoạt "đời thường" thì lắc đầu ngao ngán... Hoàn toàn tán đồng với Đoan Trang về nội dung bài viết này, trong thời buổi thông tin nối mạng hiện nay, không thể tiếp tục mãi ngụy biện, một là nhà báo với tinh thần hiệp sĩ đúng nghĩa hay chỉ là kẻ viết thuê để kiếm tiền, vậy thôi! (MP)


Đoan Trang - Tôi đã từng nghĩ, trong mọi cuộc đấu tranh đều có sự “phân công lao động”: Có người thì luôn ở tuyến đầu, trực diện chiến đấu, thậm chí giáp lá cà với đối phương; có người luôn ở vị trí nhân viên tình báo, âm thầm và lặng lẽ đưa thông tin của đối phương về cho quân mình. Vai trò của nhân viên tình báo vô cùng quan trọng, nhất là khi thông tin trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất.

Trong công cuộc đấu tranh vì dân chủ cũng vậy, tôi đã từng tin là có những người đóng vai trò “điệp viên hoàn hảo” như thế. Đó là lý do để tôi viết bài “Giọt nước mắt của lề phải”, với những câu này: “Nhưng dù thế nào đi nữa, (…) vẫn luôn có những nhà báo lề phải ngày đêm lặng lẽ mang những gì tốt đẹp nhất mình có thể tìm được đến cho độc giả. Tôi kính phục họ - những nhà báo trung thực, giấu sự phản kháng vào trong thầm lặng. (…) Họ im lặng, cố gắng mang đến cho độc giả những thông tin tốt nhất có thể có được, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất, và chỉ thầm ước mong: rồi độc giả sẽ hiểu”.

Thứ Bảy, ngày 09 tháng 2 năm 2013

Nghĩ về dân chủ


Dân chủ là một phạm trù mang tính khách quan, là quá trình tất yếu phải có và là sự khát khao cháy bỏng của xã hội con người muốn đạt đến ... Nhưng nó không là sự áp đặt riêng của bất kì một ai cả.

Dân chủ không phải là sự tung bay của lá cờ này hay lá cờ nọ; không là sự đắc lợi của kẻ chiến thắng cầm quyền hay sự hận thù của kẻ chiến bại tha hương; không mang màu sắc cực đoan của tôn giáo này hay sự tín ngưỡng vị tha của tôn giáo kia ...

Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013

"Giận" ông Bùi Giáng...

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!

Đây là một cách phê phán thủ tướng hiệu quả nhất: "Từ chối lời khen của Thủ tướng" ( BBC)


Có một giai thoại về tiên sinh Bùi Giáng thuật lại rằng:

Giữa chợ trời đông như hội, cuối đường Trương Minh Ký (Sài Gòn,sau tháng 4/75), đến trước một hàng bán phụ tùng xe đạp cũ, ông nhẩn nha vớ lấy cái "ghi đông" xe rồi tỉnh bơ bỏ đi.

Bà chủ quán chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm "thằng ăn cắp". Chẳng đợi ai bắt, ông quay lại trả cái ghi đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua đại thể rằng: 

"Bà con thấy chưa, mất tất cả . . . mà phải câm, mất có cái ghi đông thì la rầm trời! Kỳ khôi quá!". 

Hành động ấy là điên hay tỉnh là tùy cách suy nghĩ mỗi người...