Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bồi bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2015

Con bò, nhà văn và sự im lặng

>> Tưởng niệm các liệt sĩ Vị Xuyên
>> Tìm cách cứu tê giác, hai chị em người Nam Phi đạp xe tới VN
>> Kim Jung Un bạo ngược hơn cha để củng cố quyền lực
>> Đà Nẵng chính thức thu hồi 5 dự án “ngâm” ven biển
>> Báo đảng Trung Quốc lại xuyên tạc "Việt Nam cất quân xâm lược Trường Sa"


Nguyễn Văn Thiện

Tiền Vệ - Khi nhà văn im lặng, xét về khía cạnh nào đó, nhà văn không khác con bò. Như ngày hôm nay của hắn chẳng hạn. Nhưng nếu con bò im lặng, con bò, liệu có giống nhà văn không? Câu hỏi ngớ ngẩn ấy quẩn quanh trong đầu đã mấy hôm trời nóng nực như rang.

Hắn băn khoăn, bóp đầu bóp trán trước câu hỏi hóc búa tình cờ ập đến. Hắn ghét sự im lặng. Im lặng là dấu hiệu của cái chết. Nhưng nếu như bọn trâu bò ngày nào cũng hét nhặng lên, đọc bài vanh vách và hát quốc ca hùng tráng, thì sẽ ra sao nhỉ? Hắn không biết lý giải sao cho phải trước cái hiện tượng lạ lùng này của cuộc sống.

Thứ Ba, ngày 05 tháng 5 năm 2015

Những phù thủy văn nô (*)

>> Nỗi lo từ thuốc diệt cỏ
>> Nhạc Đàm kích lợn thụ thai, giao hưởng dụ vịt trời về chuồng
>> Giám đốc Công an TP.HCM được thăng hàm Trung tướng
>> Chiến tranh không bao giờ là ngày hội
>> Nguyên đại sứ Nguyễn Khắc Huỳnh: 'Đừng độc quyền yêu nước'


THÁI DOÃN HIỂU

Đời nào cũng có lũ văn nô.
Thấy vịt ngôi cao chúng tụng hô.
Khúm núm trước bầy quan hút máu,
Vênh vang sau đám mọi ăn hồ!
Câu văn dựa  thế mùi rơm rác, 
Mấu báo xu thời khí cóc khô!
Kẻ sỹ danh mang mà tệ thế.
Tang thương sông núi nát cơ đồ!

Huế, 30-3-2015
Đỗ Hoàng
***

Bài viết của Học giả Thái Doãn Hiểu:

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

Phân biệt cây vàng tâm hay cây mỡ? - Tôi xin có sáng kiến

>> CSGT bị tố đạp người đi đường ngã vào xe tải?
>> "Xét nghiệm ADN là biết gỗ mỡ hay vàng tâm'
>> Bị nói 'nôn nóng' giục đốn hạ cây xanh: Nhà tài trợ lên tiếng
>> Hà Nội nên dứt điểm loại bỏ dự án thay thế 6.700 xanh
>> Có nên coi việc chặt cây xanh ở Hà Nội là "phá hoại có tổ chức" hay không?


Như Phong

(PetroTimes) - Từ xưa đã có câu “Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay” – là để chỉ sự không thống nhất của nhiều người trước một sự việc. Rồi lại có câu: “Muốn nói gian làm quan mà nói” - là để chỉ người làm quan thì hay cho mình quyền lấp liếm, xóa đi sự thật.

Ngẫm vào vào câu chuyện Hà Nội thảm sát cây xanh gần đây và văn bản trả lời của ông Sở Xây dựng, rằng đã chọn cây vàng tâm để thay thế những cây đang sống khỏe mạnh mà người ta nhẫn tâm “giết”, thì thấy đúng quá.

Các nhà khoa học cũng đã từng nghiên cứu được rằng, cây cối không phải là vô tri. Giống thảo mộc cũng biết yêu, biết vui buồn đấy... Và nếu cây cối, đặc biệt là những “lão mộc” có tri giác, thì hẳn “họ” oán những kẻ nhẫn tâm hạ sát “họ” đến nhường nào?

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

Văn chương và ăn mày

>> Tập đoàn VNPT bị nhóm hacker Việt tấn công
>> Mua nhà được "tặng" luôn cô chủ
>> 'Nàng lọ lem' gốc Việt trở thành tỷ phú đất Mỹ
>> Động lực địa chính trị: Trung Quốc, Tây Tạng và Dalai Lama
>> Günter Giesenfeld: 'Nỗi buồn chiến tranh' hay hơn 'Phía Tây không có gì lạ'


Tịnh Sơn

TP - “Không khéo ăn mày lại gặp ăn mày”, nhà văn Đỗ Chu bình về sự kiện quảng bá văn học Việt Nam vừa rộn ràng diễn ra tại Hà Nội và nhiều tỉnh thành phía Bắc dịp nguyên tiêu mới đây.

Khi khách và chủ kéo nhau đi thưởng ngoạn, thù tạc là chính, ít tập trung vào câu chuyện văn học và cơ chế xuất nhập khẩu văn chương, khi tên tuổi, sự nghiệp văn chương của các khách mời quốc tế cũng chẳng giàu có ấn tượng hơn chủ nhà bao nhiêu, vậy nên “ăn mày lại gặp ăn mày”?! 

Thứ Hai, ngày 09 tháng 2 năm 2015

Ruồi thì phải chết!

>> Tránh cho nó lành
>> Mỹ - Ấn ‘đảo chiều’ và thế trận đối phó Putin
>> Dầu khí có làm thay đổi quan hệ Nga, Trung, Ấn
>> Không có tiền về tết, người lao động kéo lên trụ sở ECI Sài Gòn đòi tiền công
>> Trong quý 1, xử lý xong biệt thự xây trái phép của tướng Thạch


FB Sông Hàn

Quốc chủ Đông Ngô thời Tam Quốc là Tôn Lượng (con út của Tôn Quyền) vốn dĩ thông minh vặt vãnh. Bữa Lượng thèm ăn mật mới gọi nhà bếp dâng lên ngự thiện, chẳng dè trong mật có phẩm (tức là cứt chuột), tên thái giám nhân cơ hội đó hùa vào nói xấu nhà bếp. Lượng bếp lên căn vặn, hắn thưa: Đồ ăn thần bảo quản nghiêm ngặt làm gì có chuyện có cứt chuột trong đó, đây chắc là có kẻ muốn hại thần nên lén bỏ vào. Lượng bảo: Bẻ phẩm ra nếu rơi vào trong mật lâu tất ngấm vào trong,, nếu phẩm còn khô thì là có kẻ định hại nhà ngươi. Phẩm (cứt chuột) bẻ ra quả nhiên còn khô, Lượng sai người tra án, té ra tay Thái giám kia thâm thù với nhà bếp, rình bỏ cứt chuột vào tính kế vu vạ. Đấy là chuyện nước Tầu - Tam Quốc xưa kia, ngẫm đến giờ cũng nhiều điều lý thú.

Thứ Ba, ngày 06 tháng 1 năm 2015

Sống không dối trá!

>> 'Đảng đã thăm dò về nhân sự cấp cao'
>> Máy bay đưa ông Bá Thanh về không đúng lịch trình
>> Gia đình ông Nguyễn Bá Thanh vẫn chưa chốt lịch bay về Đà Nẵng
>> Mỹ báo động: Trung Quốc leo thang vũ trang
>> Vụ biệt thự trái phép của tướng Công an: Con làm sai, cha không biết?


Alexander Solzhenitsyn (1918-2008) - Phạm Nguyên Trường dịch

Có một thời chúng ta thậm chí không dám cả nói thầm! Bây giờ, chúng ta viết và đọc sách báo ngoài luồng (Samizdat), và đôi lúc tụ tập hút thuốc tại Viện nghiên cứu khoa học, bạn bè có thể phàn nàn thẳng thắn với nhau:chúngcòn nống lên đến đâu nữa, còn lôi chúng ta đi đâu nữa! Những trò khoác lác vô bổ về thành tựu trong vũ trụ trong khi ở nhà thì phá sản và nghèo đói; rồi củng cố những chế độ cai trị dã man ở nước ngoài; rồi kích thíchnhững cuộc nội chiến; rồi nuôi dưỡng một cách mù quáng chính quyền của Mao Trạch Đông (bằng tiền của của chúng ta) -rồi sau đó lại lùa chính chúng ta ra chiến trường chống lại hắn; và chúng ta phải đi chứ biết làm sao bây giờ?Chúng muốn bỏ tù ai thì bỏ, chúng tống những người khỏe mạnh vào nhà thương điên – tất cả đều là chúng, còn chúng ta thì bất lực!

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Chuyện ông Cao Sĩ Kiêm và ông Đinh La Thăng

>> Phụ nữ thời cổ đã sống sót sau những cuộc chiến tranh như thế nào
>> Nịnh
>> Nịnh thần, ngươi là ai?
>> Năm chục và một trăm
>> Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh


Nguyễn Thế Thịnh - Blog Thinhbabel

ĐI NHƯ ÔNG THĂNG, NGỒI NHÀ NHƯ ÔNG LUẬN

Ông Cao Sĩ Kiêm, đại biểu QH nói Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng nên ở nhà nhiều hơn vì bộ trưởng, tư lệnh đầu ngành không phải chỉ giải quyết vụ việc cụ thể và “làm sao mà anh có thể chạy hết mọi công trình được”.

Về nguyên lý thì ông nói không sai, nhưng bối cảnh thì không đúng. Cả một bộ máy lừa trên dối dưới, chỉ chăm hăm vào ăn huê hồng dự án, đục khoét miếng bánh đầu tư công, công trình kéo dài thời gian để đòi thêm vốn… mà ngồi ở nhà thì sao biết được? Ông Thăng làm bộ trưởng 3 năm, nhờ đi mà cắt giảm được hàng chục nghìn tỷ đồng chứ ổng ngồi nhà thì nó đã bốc hơi hết rồi. Ông ấy ngồi ở nhà thì người dân thuộc dự án mở rộng QL1 sống chung với bụi đất chưa biết đến bao giờ.

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

Diễn viên đóng thế

>> Nước Đức, 25 năm tự do và thống nhất
>> Ai quyết định Ngoại trưởng Minh đi Mỹ?
>> Tập Cận Bình có thể là nhà cai trị cộng sản cuối cùng của Trung Quốc
>> Chống tham nhũng: Tập Cận Bình chùn bước trước hổ?
>> Từ "dao sắc không gọt được chuông" đến "ném chuột vỡ bình"


Phạm Đình Trọng

Đã nhiều lần viết về những buổi làm việc với công an, tôi đã thấy nhàm chán, không muốn viết về buổi sáng nay nữa. Nhưng, như một trách nhiệm, sau nửa ngày ngần ngại, tôi cố khắc phục sự ngán ngẩm, lười biếng, buổi tối buộc mình phải ngồi vào bàn viết.

Viết như một trách nhiệm tường trình, như một lời giãi bày, tâm sự với các Anh, các Chị đã và đang dành sự quan tâm, chia sẻ, sát vai đồng lòng cùng tôi.

Viết như san sẻ một chút thực tế với các anh, chị đang dấn thân vào cuộc đấu tranh cho dân chủ hóa đất nước sẽ phải nhận giấy mời, giấy triệu tập của công an đến “làm việc”. Vâng, tôi để chữ làm việc trong dấu nháy vì những cuộc như vậy không hẳn là làm việc.

Viết như một ghi chép lại bằng chứng, tư liệu lịch sử về một thời người dân Việt Nam khốn khổ phải sống trong nhà nước độc tài công an trị. Viết ghi lại hình hài con người văn hóa, con người nhân văn tong teo, còm cõi, suy kiệt ở những công cụ của bạo lực chuyên chính vô sản.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

Giai điệu tự hào?

>> Nhìn lại cuộc rút quân 25 năm trước
>> Xử bốn lần, bị cáo bị giam tiếp vì... không kháng cáo
>> Chân dung trùm bảo kê “than phỉ” đất Mỏ chuyên dùng hàng nóng
>> Khu đô thị Phố Nối: Hàng loạt sai phạm có dấu hiệu được "bảo kê"
>> Hai tù nhân chính trị Trần Tư và Nguyễn Tuấn Nam “bất ngờ” được phóng thích


FB Trương Nhân Tuấn

Tự hào về cái gì? Về việc đánh Mỹ cứu nước?

Tôi không biết những tác giả các tác phẩm được trình bày trong buổi diễn xuất này có « tự hào » về mình hay không ? Những khách mời nữa, họ có « tự hào » hay không và tự hào về cái gì?

Mỹ đã « cút » và « ngụy » đã nhào. Mặt nạ ghê tởm của cuộc chiến đã rớt xuống, « đánh Mỹ cũng là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc ». « Tự hào » vì đã thành công đẩy lên « giàn lửa thiêu » bốn triệu nạn nhân vô tội ? Hay tự hào đã thành công làm nghĩa vụ quốc tế, mà thực chất là lính đánh thuê ? Hay tự hào về đất nước nát tan, lòng người ly tán, luân thường đạo lý đảo điên?

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

Đọc Đèn Cù thế nào?

>> Việt Nam đứng áp chót trong bảng xếp hạng "Quốc gia đáng sống" của LHQ
>> Những độc giả đầu tiên của Đèn Cù
>> Cải cách ruộng đất: tội ác vượt chỉ tiêu trên giao
>> Lực lượng vũ trang cần trung thành với ai?
>> Chuyện “động trời” ở xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, TP Hà Nội: Tuyển tù nhân vào làm việc trong chính quyền xã


Blog 5xu

Cách đây mấy năm tôi có nói chuyện với chú Trần Đĩnh. Chú ấy rất thích trinh thám (cái này giống chú Tạ Chí Đại Trường quá) và rất thích thể loại “nonfiction novel” của Truman Capote. Đây có lẽ là lý do chú ấy già rồi mà vẫn dịch cuốn In Cold Blood của Capote cho Nhã Nam (Máu Lạnh). Chú Đĩnh cũng là người viết Bio cho các nhân vật cộng sản (điển hình hoặc lãnh tụ), trong đó có Bất Khuất. Đọc Đèn Cù, sẽ thấy chú Đĩnh còn rất thích các tự truyện mà được đánh giá như là tiểu thuyết (ví dụ của M. Gorky). Không phải vô cớ mà chú Đĩnh đặt Đèn Cù của mình vào thể loại sách mà chú gọi là “truyện tôi”. Nó là truyện (chứ không phải sử, không phải ký), nhưng mà của và về tôi.

Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

Cái trứng giái ở trong mát từ nhỏ mà nó vẫn đen thui à!

>> Đích đến trong chiến thuật mới của TQ
>> Lan man chuyện siêu thị và chợ
>> Ai sẽ dừng chân ở phố đèn đỏ?
>> Bị trừng phạt, Putin "bắt tay" TQ
>> Kim Jong-un xóa ảnh ông nội khỏi tờ tiền mới


FB Caubay Thiem

Chuyện kể rằng bữa kia bên lề cuộc họp báo, 3 ông N.T.D, N.B.T và L.T.H ngồi tán gẫu với đám phóng viên rất bình dân. Ba anh, anh nào cũng có bụng khoe con. Đám ký nô được một bữa nâng bi, giành nhau khen con các cụ tuổi trẻ tài ba đẹp trai như tài tử... 

Nhưng có một anh phóng viên (thuộc Hội Nhà báo Độc lập thì phải) cứ ngồi làm thinh, chả nói chả rằng. Ba cụ để ý, hơi bực, chửi thề trong bụng, "đù mẹ, thằng này gan à nghen" Nhưng chả lẽ vô cớ hạch tội nó, bèn chỉ anh ta hỏi :'Đồng chí phóng viên ngồi trong góc kia sao chả có đóng góp ý kiến nhỉ?"

Anh kia đứng dậy khoanh tay thưa:

Thứ Năm, ngày 07 tháng 8 năm 2014

Đừng mù quáng và chủ quan, Petrotimes à!

>> Thôi rồi! Sư thích Đàm Lan
>> Từ nổi lo một nền báo chí không vì công chúng
>> Trào lưu "mất dạy" xuất phát từ đâu?
>> Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?
>> Nhà báo Nguyễn Như Phong và 3 ông thầy bói mù


FB Chu Vĩnh Hải

Tôi định không đôi co với tờ tin nhanh Petrotimes (bản online) hay chính là tờ Năng lượng mới (bản báo giấy) do một cựu đại tá công an làm tổng biên tập vì biết quá rõ phong cách của tờ này: ít trí tuệ. Nhưng, uất ức quá, đành phải đôi co.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Petrotimes đã cho đăng tải hai bài viết( bài đầu là Độc lập hay đối lập?, bài thứ hai là Ngụy độc lập) để chỉ trích và đả phá Hội Nhà báo độc lập Việt Nam vừa mới ra đời vào tháng 7-2014. Ngoài những tư duy ngu ngơ mang tính áp đặt, Petrotimes đã dại dột đưa ra hai nhận định rất chủ quan: nhận định thứ nhất là những hội viên của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam chưa bao giờ viết được "một bài viết nào cho ra hồn", nhận định thứ hai là, không có ai trong Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là những nhà báo chuyên nghiệp.

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

Nửa nhà báo!

>> Muốn "làm ăn" là phải lai rai
>> Vỡ ống nước: ‘Điểm báo’ vận hạn Vinaconex
>> Tăng "quyền nhục hình” cho công an?
>> Ông Dũng “lò vôi” tố cáo chủ tịch Bình Dương: chưa đủ cơ sở
>> Sư thầy Chàng Sơn đòi ô tô, cả làng nháo nhác


Tiến Hải

Trong bữa cơm thân mật tiếp chúng tôi , đồng chí Bí thư tỉnh ủy nhận xét : “Các ông chỉ là một nửa nhà báo thôi” . Tôi thật thà hỏi : “Tại sao anh lại nói như vậy ?” . “Cái nửa nhà báo mà các ông có là sự nhanh nhạy, xông xáo và hiểu biết rộng; cái nửa còn lại thì các ông không có”.

Nghe Bí thư nói như vậy, Chánh văn phòng tỉnh ủy đỡ lời và minh họa thêm: “Bí thư nhận xét như thế là có ý khen các anh đấy . Xin thú thật với anh, bọn em sợ nhất các nhà báo. Sợ vì mấy lẽ :

Thứ Hai, ngày 02 tháng 6 năm 2014

"Nếu không có chiến tranh, tôi là một nhà giáo"

>> Xin đừng quên!
>> Đôi điều với Phùng Đại tướng
>> Chiếc lá nho che sao nổi vết nhơ lịch sử
>> "Trung Quốc nhiều lần yêu cầu Việt Nam không được khởi kiện họ"
>> 'Nội bộ Việt Nam vẫn chưa nhất trí' (Những lúc như thế nào mới cần sự quyết đoán, vai trò điều hành, cầm quân của người lãnh đạo, của người đứng đầu!)
>> Nếu chiến tranh trên Biển Đông, ai sẽ thắng?


Lời bàn: Đọc entry này, cần loại bỏ "ý đồ thời điểm" của người viết, cần phải phân biệt khẩu khí nho nhã diệu dàng khác với khẩu khí khiếp hèn mạt nhược, cũng cần phải phân biệt các loại "tướng" theo nghĩa đen và bóng, thời chiến và thời bình, thời hưng thịnh và thời mạt vận... Và có nói gì thì nói, chỉ có nhân dân và những người lính công nhận, tôn vinh thì... "tướng" đó mới đáng là Tướng! (MP)

Copy của Longs. Pippi

Vì được phân công "mềm hoá xã luận" nên cứ 30-4, 22-12 mỗi năm (hơi xưa xưa) là mình bèn được đi gặp một/vài vị tướng. Già trẻ tuỳ thâm niên, gầy béo tuỳ thể trạng, tóc bạc hay cưỡng râm tuỳ vợ già hay trẻ, nhưng mình thề là 100% các nhà chỉ huy quân sự này đều ăn nói cực kỳ nhã nhặn nhỏ nhẹ dịu dàng. 

Ngoài tướng Giáp nho nhã kinh điển ra, mình choáng nhất với giọng nói dịu dàng như chàng Romeo của tướng Nguyễn Đức Soát. Ông anh hùng tư lệnh không quân cao 1m78 này nói với âm lượng của dế mèn ăn cỏ, chất giọng thì ngọt và nhẹ như gió. Ghi âm cực khó và rã băng rất đau tai.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 3 năm 2014

Nhà báo Đặng Vương Hạnh ủng hộ chính sách bành trướng của Trung Quốc?

>> Trận pháp Putin
>> “Vườn phố Thường vụ” ở thành phố Bến Tre
>> Ô tô Campuchia giá 100 triệu đồng, Việt Nam thêm "ngượng"
>> Bộ tộc phụ nữ chuyên cưỡng bức đàn ông
>> Vụ công ty Nhật khai hối lộ 80 triệu Yen cho quan chức Việt Nam: Đình chỉ trưởng ban quản lý dự án đường sắt


FB Manh Kim

“Kết quả cuộc trưng cầu dân ý việc Crimea sáp nhập vào Nga không có gì bất ngờ” – tác giả Đặng Vương Hạnh đã mở đầu >>> bài viết “bợ đít” Putin, nói theo kiểu bình dân, bằng nhận định như vậy. Cũng chẳng bất ngờ gì với những bài viết kiểu này trên một số tờ báo trong nước, vốn tôn sùng Putin hơn cả người Nga và nịnh nọt nước Nga hơn cả các quốc gia thuộc Liên Xô cũ. 

Thứ Ba, ngày 18 tháng 2 năm 2014

Nhà báo Nguyễn Như Phong và 3 ông thầy bói mù

>> Thái Lan: người biểu tình dựng tường trước tòa nhà chính phủ
>> Loại dần việc tùy tiện trong kê khai vốn
>> Thư ngỏ gửi các người nhảy đầm tại sân thờ cụ Lý Thái Tổ ngày 16-2 vừa qua
>> Đình chỉ Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ? Coi chừng “đại án” thành “bại án”!
>> Chờ dòng vốn ngoại
>> 8.000 lễ hội mỗi năm khiến người Việt tụt hậu


Trần Đình Bá

Trong kho tàng chuyện cổ tích Việt Nam có chuyện “3 ông thầy bói mù xem voi”. Dị bản mới tôi nghe được như sau: 3 ông thầy bói mù trên đường hành nghề bỗng gặp một quản tượng đang dẫn con voi nhà đi chơi. 3 ông thầy bói xin ông quản tượng cho họ được sờ voi. Ông thầy bói thứ nhất sờ được vào cái vòi voi, ông dõng dạc tuyên bố: voi là một con đỉa khổng lồ; ông thứ 2 sờ được vào 4 chân voi, ông bảo voi là 4 cái cột nhà khổng lồ; còn ông thứ 3 may mắn sờ được vào cái ấy của con voi cái, ông kiên quyết khẳng định con voi là một người đàn bà khổng lồ.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 1 năm 2014

Vẽ đường cho hươu chạy !

>> ‘ASEAN mạnh hơn nếu đàm phán cả khối’
>> Có cần giải oan cho Đường Tăng?
>> Lê Hiếu Đằng và bi kịch của một thế hệ
>> Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Báo Năng lượng Mới - PetroTimes
>> Sát tết, truy nã quốc tế tổng giám đốc dầu khí


Tác giả: Trần Gia Lạc

KD: Blog Kim Dung/ Kỳ Duyên vừa nhận được bài viết của một bạn đọc ký tên Trần Gia Lạc. Mình không biết tác giả là ai, tên thật hay chỉ là bút danh? Đọc bài thấy nhắc tới bài viết “Vì sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành?‘’, vội vào Google tra, thì thấy ghi chú, bài viết đã bị gỡ bỏ.

Thú thực, trước vụ án Dương Chí Dũng- Dương Tự Trọng, có rất nhiều bài viết. Riêng báo của anh Nguyễn Như Phong quan điểm khác hẳn. Mình vẫn đưa bài của anh NNP lên, vì trước hết, là một Tổng BT, anh NNP hẳn có thông tin riêng của ảnh, và có quan điểm riêng, thì ảnh hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết cũng như uy tín của tờ báo PetroTimes. Đó hoàn toàn là điều bình thường.

Nhưng khi đưa bài viết của Kim Triêu, Kim Triều gì đó về vụ Dương Tự Trọng, quả thật khó có thể chấp nhận về một thứ tư duy làm báo vừa hời hợt, nông cạn, và vừa sai lạc, coi thường cả luật pháp.

Việc đưa những bài báo tư duy xa lạ như vậy chỉ làm tổn hại uy tín của tờ báo mà thôi.

Tổng biên tập Webseite PetroTimes (PTO) Nguyễn Như Phong, sáng 9/1/2014 (tại đây), đăng trên Petrotimes (PTO) của ông bài viết : ‘’Suy ngẫm về lời khai của Dương Chí Dũng cho Tướng Phạm Quý Ngọ”. Bài viết dài với đủ lí lẽ, dẫn chứng… có thể tóm gọn thành 3 điểm:

1.Tướng Ngọ chức vụ cao, có tài… được Chủ tịch nước vinh danh, (gắn sao Thượng tướng) thì… không thể’’mắc sai lầm như vậy’’…

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 1 năm 2014

Ai lại nở mắng cái lỗ khu bao giờ

>> Thời điểm đưa TQ ra tòa 'đã chín muồi'
>> ‘Vụ làm lộ bí mật chắc chắn sẽ được làm triệt để'
>> Tố giác tướng Ngọ: chỉ mới mở cửa rào
>> Thể chế là gì?
>> Vụ án làm lộ bí mật nhà nước sẽ sớm được phá


Nô Bi Ta được thầy giáo trong một lần chấm bài kiểm tra cho 100 điểm, điểm cao nhất, điểm xuất sắc nhất, và cậu học trò đem đi khoe. Nhưng khổ nổi, bạn bè và người thân gia đình anh ta không ai tin, họ bàng quan và thờ ơ với thành tích đó, bởi vì trước đây Nô Bi Ta thường xuyên bị điểm 0 và nổi tiếng là một thằng bé hậu đậu, lười học, học rất kém. Nô Bi Ta cảm thấy mình bị tổn thương, thế là chú mèo máy Đô Rê Mon phải dùng đến "Rô-bốt truyền thông" để đòi lại công bằng cho Nô Bi Ta, và chiếc máy kỳ diệu kia đã tạo nên một "cơn chấn động thông tin" trong khắp cả nước về "hiện tượng Nô Bi Ta được 100 điểm", cậu học trò khờ khạo kia cảm thấy thật sung sướng ngất ngây khi được gia đình, bạn bè, công chúng ca ngợi chúc tụng lên tới tận trời xanh.

Ngược lại với Nô Bi Ta khờ khạo, người tử tù họ Dương không cần phải nhờ đến "Rô-bốt truyền thông", trong vai trò làm nhân chứng tại một phiên tòa và vài lời khai chậm rải nhỏ nhẹ cũng đủ cho giới truyền thông làm nên một "vụ nổ lớn", tin và không tin lại là câu chuyện khác.

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 1 năm 2014

Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?

>> Số phận Dương Chí Dũng và vận hạn sếp tập đoàn
>> Ý đồ xấu của Nguyễn Như Phong
>> Gửi tiền vào ngân hàng như gửi… tiệm cầm đồ
>> Về sự tự trọng của ông Dương Tự Trọng
>> 'Vạn Thịnh Phát xin rút, không tham gia dự án Cảng Sài Gòn'


Kính Chiếu Yêu

Nhà báo Nguyễn Như PhongTrong bài viết: “Suy ngẫm về lời khai của Dương Chí Dũng cho Tướng Phạm Quý Ngọ” của nhà báo, Tổng biên tập PetroTimes Nguyễn Như Phong, đăng trên Petrotimes (PTO) sáng nay (ngày 9/1/2014) (tại đây) Ông Nguyễn Như Phong đã viết thế này:

”Trước phiên tòa khoảng 7 ngày, người viết bài này đã gọi điện cho ông Phạm Quý Ngọ hỏi về khả năng Dương Chí Dũng sẽ khai ra tình tiết 500.000 đô la trước Tòa. Ông bình thản nói rằng: “Kệ nó. Nó muốn khai gì thì khai. Sẽ có nơi điều tra làm rõ”.”

Thứ Tư, ngày 25 tháng 9 năm 2013

Đông La, đã rõ ràng rồi nhé!

>> Vinashin nhọc nhằn sửa sai (Hic!)
>> Tham nhũng lớn nhất là từ chủ trương đầu tư
>> Truy trách nhiệm người quyết định đầu tư sai


Lời bàn: Mình định sẽ "tám" chuyện về "hiện tượng" Đông La một tí, nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng, trên mạng đang truyền nhau một bài thơ "rất nặng" của Nguyễn Văn Hùng - Đông La viết tặng nhà thơ Trần Mạnh Hão. Thật lòng, người khôn (cả chính lẫn tà) chẳng ai dùng "cái lưỡi" này bao giờ, phải chăng tiếc... cho bác Hão một ấm trà, vài hơi thuốc làm quà đãi bôi? (MP)