Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc đời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc đời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, ngày 18 tháng 3 năm 2014

Ván bài trong phim và canh bạc cuộc đời

>> Sếp lớn bất động sản lần lượt bị khởi tố
>> 'Kéo dài' tuổi nghỉ hưu cho... cán bộ
>> Tàu chiến nào giúp Nga thực hiện "khổ nhục kế"?
>> Trưởng ban Quản lý dự án cầu treo là con rể Bí thư Tỉnh ủy
>> Bôxit Tây Nguyên tầm nhìn 2020: Tăng vốn, lỗ nặng


Lê Chân Nhân

- Nghệ sĩ điện ảnh Nguyễn Chánh Tín đã phát biểu nhiều câu với báo giới cho thấy ông quá khốn khổ, rất cần một sự cứu giúp, ít nhất là được ở lại trong căn nhà mà vợ chồng ông đã gây dựng. Ông chưa thể ra đi, vì chưa có chỗ ở khác và vì quá nuối tiếc căn nhà này.

Những phát ngôn của ông đầy sự than thở về số phận, cho thấy ông thiếu bản lĩnh để đối diện với cuộc sống thực tế. Nguyễn Chánh Tín là diễn viên điện ảnh bước chân ra thương trường. Ông có tham vọng làm giàu, nhưng làm giàu không dễ và tất nhiên, để trở thành đại gia sánh ngang hàng với các tên tuổi khác trên thương trường càng khó hơn.

Thứ Năm, ngày 09 tháng 1 năm 2014

Bố bảo con trai trước khi lấy vợ!

>> Bà Lan Vạn Thịnh Phát trong lời khai Dương Chí Dũng
>> Bộ trưởng bị chặn đường, rải đinh trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai
>> Vụ án Huyền Như: Đồng loạt yêu cầu Vietinbank trả tiền
>> Hàng trăm người Hà Nam đi bộ lên Hà Nội phản đối cưỡng chế đất
>> Vỡ nợ dây chuyền ở “thánh địa” vàng


''Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng - ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 10 năm 2013

Tránh làm sao khỏi bàn tay ông Trời!

>> Tham nhũng tràn lan trong giáo dục
>> Đối thoại Việt - Mỹ về an ninh, chính trị, quốc phòng
>> Trung Quốc yêu cầu cảnh sát “dừng say xỉn và cãi lộn”
>>>>> Đưa ngay những kẻ bất tài, lười biếng… ra khỏi công sở!
>> Trốn thuế hàng chục tỷ đồng, “đại gia” Bắc Ninh bị xử án treo?!


...Tôi nghĩ đến chuyện những đứa trẻ con, ngay từ lúc mới hiểu biết, mới biết nói, biết phát biểu ý nghĩ của mình, câu đầu môi chót lưỡi của chúng là: “Its not fair,” mỗi khi chúng đòi cái gì mà không được, hoặc bị cha mẹ cấm đoán điều gì. Lúc đó, bài học triết lý đầu tiên chúng được cha mẹ dậy là: “Life is not fair.”

Phải nhớ kỹ nằm lòng cuộc sống là một chuỗi những sự bất công. Đừng bao giờ chờ đợi sự công bằng ở trên cõi đời này. Thế nhưng, khi chập chững bước chân vào trường, bài học đầu tiên chúng được dậy trong lớp mẫu giáo lại là phải play fair. Khi chơi phải tôn trọng sự công bằng. Cấm không được ăn gian. Rồi sau đó là phải nhường nhịn, phải biết đợi đến lượt mình, phải xếp hàng.

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 9 năm 2013

Tầng 80

>> Từ xã hội dân sự đến dân chủ tự do
>> Chiến hạm Mỹ bắn pháo trên Biển Đông
>> Việt Nam sẽ xây dựng tại Cam Ranh trung tâm sửa chữa tàu của Nga



Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư; họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.

Sau khi vất vả lên đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 6 năm 2013

Thân phận chim sâu

>> Giả bầu để khỏi bị đuổi việc! (Hic, nàng Ly lại tác yêu tác quái!)
>> Có bao che hay không? (Trong khi đó, dư luận tại Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng cho rằng HLV Nguyễn Tuấn Anh là người có quan hệ khá mật thiết đối với Ban giám đốc và thuộc đối tượng đang được cơ cấu để ngồi ghế Phó giám đốc Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng trong tương lai.)


Vào bệnh viện thăm ông, đấm lưng cho ông... Ông cười và bảo, mày là thằng điên nhưng tốt bụng nhất trên đời. Mình nghe thế là sướng điên, cái thói đời vẫn thế, cứ thích được khen, ghét ai chê trách, đói rách, nợ nần... mà vẫn cứ nói dóc, hình thức tổ mẹ đi được.

Thứ Hai, ngày 11 tháng 2 năm 2013

Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay



Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn
Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn; 
Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng 
Cái mất rồi không phải đã hư vô
Cái mới gặp - người hồn nhiên đón nhận
Cái rời xa - ta nuối tiếc dày vò; 
Cám ơn bạn, những người tôi yêu mến
Như anh em như máu thịt của mình
Trong thế kỷ đã quá nhiều đổ vỡ
Ta gắn hàn chút giá trị mong manh; 
Xin đừng hỏi vì sao ta gục ngã
Ta yêu thương như Mẹ - núi sông này
Khi ngay thẳng sống làm người thật khó
Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay...

Bài Gửi bạn - Thơ Nguyễn Việt Chiến




Mượn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến để làm tựa đề cho một entry, mình muốn nói về một bức ảnh đẹp, rất đẹp mà tình cờ thấy được trên facebook của Nguyễn Lân Thắng. Ngay lúc đó, mình đã post lên blog tấm hình và đặt tên là Bức ảnh đẹp. Thế nhưng, nghĩ lại thấy không ổn và không hợp thời điểm...

Bố cục ảnh không đề cập đến làm gì, mình chú ý nhiều đến ánh mắt xa xăm, đăm chiêu, cái vòng tay vững vàng ôm gọn hiệp sĩ Công Hùng trong lòng của Người buôn gió - Bùi Thanh Hiếu, và điệu bộ thư thái hồn nhiên ngồi xem laptop của đứa trẻ... Đơn giản bức ảnh đẹp vì nó thật, nó có tình người... Sáng hôm sau, qua đọc trang điểm tin Ba Sàm thấy lại bức hình và dòng chữ "Ảnh đẹp: Bên nhau - Lái gió, Công Hùng và Tí Hơn" mình cười, xem như là một sự đồng điệu.

Sáng mùng một Tết, hôm qua, mình lại bắt gặp một bức hình đẹp, thật đẹp trên tờ báo Dân Việt. Nụ cười tướng Quắc, cái ánh mắt, cái choàng vai người bạn già và nụ cười Nguyễn Việt Chiến... Một bức hình rất đời, rất ngạo nghễ. Số phận con người qua bao nhiêu thăng trầm biến thiên của thời gian vẫn còn giử lấy được nụ cười ấy, ngạo nghễ thật, trân quý thật.

Xã hội hiện tại đang tôn vinh, phù phép cho sự giả tạo, dối trá lên ngôi, ngự trị trong mọi ngõ ngách cả vật chất lẫn tinh thần thời đại, làm hư đốn và biến chất mọi thế hệ... thì cần lắm những con người như thế, những bức hình như thế.

MP

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Công Lý và Công Hùng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Thứ Hai, ngày 28 tháng 1 năm 2013

bát ngát thinh không

Kẻ đã là “ân nhân” nhưng sau lại chuyển thành kẻ xâm lược là bài học quá lớn, không có gì khó hiểu, vấn đề là khi nó đã trở mặt thành kẻ xâm lược mà còn khư khư giữ cái “ơn” lúc trước thì còn ngu muội nào hơn, và nếu cứ trượt dài trên dốc ngu muội, đâm lao phải theo lao, thì khoảng cách từ đó đến chỗ bán nước phỏng có đâu xa?... (Phan Châu Trinh)


Quý tặng Ba Nina


Đông đi thôi cho chồi non xanh lá
Khắc khoải xưa gói gọn chốn xa xưa
Lặng yên nhìn xuân sang hạ đến
Thu lại về tắm gội gọi trời mưa

Gia đình nhỏ mà cuộc đời lớn quá
Nghĩa là vui, là khổ có gì đâu!?
Bao khóc cười lật úp bàn tay
Tan biến! Thấy nghĩa là ta không thấy...

Trước sân nhà một ông già ngồi đấy
Chuông chùa xa rót nhẹ tiếng ni ai
Ngộ duyên duyên ngộ đời ai thế ..?
Bát ngát thinh không nhè nhẹ gió mây...


MP
24/06/2009

P/s: Xin chia buồn với những người yêu nhạc Phạm Duy và thân quyến của cố nhạc sĩ.

Xem thêm:
- tụng kinh ngồi
- khổ đế
- ngày mới
- ta bà lục bát
- chợ đời nhốn nháo nói leo