Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Định kiến là thứ rất khó tẩy khỏi não

>>  Tham nhũng vẫn… ổn định là gì?
>> Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi
>> “Triết lý Con Heo”, sách của Lưu Hiểu Ba
>> Đánh “giặc nội xâm” trước
>> Việt Nam kí nhập 20 triệu tấn than/năm: Lời nguyền ứng nghiệm


Hoàng Minh Châu

Sống lâu sẽ có nhiều kinh nghiệm. Kinh nghiệm nói chung là tốt, nhưng nó cũng hình thành trong ta vô số định kiến, khiến cho ta không nhìn được cái mới.

Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết.

"Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. Hỏi tại sao thì anh ta trả lời: 'Con gà nó nghĩ tôi là con giun, nên phải chạy ngay không nó mổ chết'. Gia đình đưa anh ta đến bệnh viện tâm thần để chữa trị. Hàng ngày, ngoài việc uống thuốc, anh phải học thuộc lòng câu: 'Tôi không phải là giun, nên tôi chẳng việc gì phải sợ gà'.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 7 năm 2014

Có lẽ tôi sẽ phải lấy vợ hai

>> Cũng nhờ cái giàn khoan
>> Bát mì sân bay, thượng đế và hạ đế
>> “Phần mềm phần cứng” của Hội An
>> Hàn Quốc chuẩn bị lộ trình thống nhất với Triều Tiên
>> Phương Tây cáo buộc vũ khí Nga tràn ngập Ukraine


Huy Cường

GĐVN - Vị khách ngồi trước mặt bà chuyên gia tư vấn hôn nhân tuy hơi mệt mỏi nhưng vẫn phô ra sức vóc mạnh khỏe, anh đang ở tuổi bốn lăm. Cách vào chuyện của anh hết sức điềm tĩnh, không hề mất thăng bằng, hoang mang.

Như là duyên kiếp.

Hồi năm 2012 cơ quan biệt phái anh ra điều tra thị trường ở miền Bắc vài tháng.

Cuối tháng anh phải trở lại Sài Gòn báo cáo và tham dự cuộc họp hội đồng quản trị vài ngày. Anh gửi chiếc ô tô con lại một nhà triển lãm cũ của quân đội. Anh chọn điểm này vì an toàn và khi ra, rất tiện lấy xe.

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 2 năm 2014

Nhiều giường, ít mộng

>> Thêm tượng Lenin ở Ukraine bị kéo đổ
>> Dừng đánh giá tín nhiệm là 'đáng tiếc'
>> Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam
>> Vụ 'đại tiệc trong trại cải tạo': Tướng Cao Ngọc Oánh lên tiếng
>> VN học được gì từ biến cố ở Ukraine?


ĐỖ PHẤN

SGGP - Đọc trong văn học đương đại Trung Quốc thấy xuất hiện rất nhiều chiếc “giường lò”. Giả Bình Ao tả những chiếc giường có cấu tạo rất gần với phát minh thời nguyên thủy. Nghĩa là đắp bằng đất để hở khoang trống dưới gầm dẫn ra bếp lò đốt củi lấy hơi nóng trong mùa đông. Ngạc nhiên thay, nó là những chiếc giường hiện đại chỉ cách đây chưa đầy dăm chục năm ở vùng Thiểm Bắc - Trung Quốc. Chiếc “giường lò” của Giả tiên sinh có thể nằm được chín, mười người. Và dĩ nhiên cũng với ngần ấy mộng.

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 1 năm 2014

Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

>> Từng có một cuộc thoát Hán
>> “Miếu thờ quan” và các quan “lợi ích”
>> 'Có thể 50% quan chức dính tham nhũng'
>> 'Phải giải tán ngay trận đồ ngân hàng'
>> Tại sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành? (Đúng là xăng dầu!)


Tản văn của Béo

(TNO) - Đã lâu lắm rồi,
thời mà ba mẹ hắn làm sếp nhỏ ở một thành phố nhỏ ven biển miền Trung.
Những ngày cuối năm thật nhộn nhịp, đã là sếp thì nhỏ lớn gì cũng có quà Tết và ba mẹ hắn không là ngoại lệ.

Khi đó, hắn mới vừa học cấp hai, những ngày này hắn vui lắm, một buổi đi học, buổi còn lại ở nhà trực quà Tết. Các cô chú trong cơ quan tranh thủ lúc ba mẹ nó đi làm, vội vội vàng vàng đến đưa quà không quên nhắn lại hắn là nhớ nhắc ba mẹ có cô chú đến thăm. Chao ôi, nào là thịt cá, bánh kẹo, mứt, rượu ngoại, thuốc lá ngoại, đôi khi cả phong bì có vài tờ USD...

Hắn thích vô cùng, hắn cũng qúy mến sự vui vẻ, hoạt bát, tươm tất của các cô chú ấy nữa. Thời kinh tế khép kín, những thứ ấy đâu có nhiều, hiếm lắm.

Thứ Năm, ngày 16 tháng 1 năm 2014

Hãy mở mắt to khi hôn!

>> Thuyết tiến hóa: Sai lầm được che giấu
>> Đại biểu Quốc hội VN bị tố 'bán nhà ảo'
>> Ông Nguyễn Bá Thanh dự tòa xử "siêu lừa" Huyền Như
>> Tài xế bị “hôi” bia trở thành công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai
>> Hoãn khởi công nhà máy điện nguyên tử tới năm 2020


Trang Hạ, 2013

(NCTG) “Thường chúng ta chẳng bao giờ có lỗi, chỉ là vấn đề thời gian cứ thường khiến phụ nữ chúng ta già nua đi một cách ngậm ngùi thôi”.

1. Một hôm có ông bạn về Hà Nội, rủ đi ăn với vợ chồng ông ấy, cả năm mới gặp lại nên mình nhận lời ngay. Ai ngờ tới nơi hẹn, người vợ của ông ấy là một cô sinh viên mới tốt nghiệp, trẻ măng, xinh đẹp, chứ không phải người vợ già hơn năm mươi bệ vệ của ông bạn. Ông bạn mới cưới vợ và mời rất ít để tránh thị phi. Sau đó, ông mới “ma-ra-tông” đi giới thiệu vợ trẻ với mọi người theo kiểu hẹn riêng từng người đi ăn để làm quen thế này! Thôi cũng thông cảm cho nỗi khổ của một đại gia tiền nghìn bạc vạn trong tay mà lại sẵn tính si tình.

Thứ Hai, ngày 13 tháng 1 năm 2014

5 sự hấp dẫn của gái hư

>> Xử nằm - hình ảnh đau lòng trong phiên tòa kì án trộm dê
>> Đã mua hơn 15 nghìn lít cồn đánh véc-ni để chế Rượu nếp 29 Hà Nội
>> “Tận thu”, “tận diệt” túi tiền dân, Bộ GTVT vẫn thiếu tiền
>> 'Phải dùng luật thay ngoại giao với TQ'
>> Sếp doanh nghiệp đi bán đào, đặc sản Tết


Người ta thường nói, đàn ông thích gái hư và đàn bà dễ dãi, trong khi đó những người phụ nữ ngoan hiền đúng mực lại không được chú ý bằng.

Tuy nhiên, điều đấy không có nghĩa để chiếm được tình cảm của đàn ông phụ nữ phải tỏ ra dễ dãi. Ngược lại là khác, đàn ông thích theo đuổi và thử thách, vì vậy một người phụ nữ quá dễ dàng không đem lại được cho họ cảm giác chinh phục họ muốn có.

Trong bài viết này, tôi xin phân tích những yếu tố hấp dẫn của bad girls khiến đàn ông bị mê hoặc và hy vọng từ đó có thể giúp các cô gái ngoan trở nên thu hút hơn mà vẫn không phải mang cái tiếng xấu.

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 12 năm 2013

Nhớ làng

>> Cuồng dâm
>> Vì sao lại chọn bạo lực?
>> Gia đình 10 người dàn cảnh móc túi đêm Noel ở Sài Gòn
>> Triệu phú Mỹ nhảy lầu tự vẫn


(Gần Tết, đột nhiên có cảm giác nôn nao, bài viết này mình đọc được trên mạng, đọc đi đọc lại vẫn thấy thích nên chia sẻ)
                           
Tôi là một trong những người bỏ làng ra phố. Làng tôi ra thành phố kiếm việc nhiều lắm. Không ai muốn xa nhà, xa khung cảnh quen thuộc tưởng đã mãn đời mãn kiếp. Nhưng đất làng ngày càng thu hẹp, nhà máy, sân gol, dự án làng nghề đang lấndần những thửa ruộng hai vụ, những cánh đồng trồng khoai, trồng sắn.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 12 năm 2013

Hãy để Thần Chết làm bạn đồng hành

>> Cổ người dân, tay... chủ tịch
>> Một cái “lỗ đen” cho những kẻ bị lộ
>> Đại án, đại cục và ổn định chính trị
>> Không có bên thắng thua, chỉ có dân tộc này thảm bại?
>> John Kerry: 'Tôi từng có chú chó tên VC'


Ngựa Hoang

Con người thường băn khoăn liệu có tồn tại sự sống sau cái chết, mà không đặt câu hỏi rằng họ đã thực sự sống trước khi chết hay chưa.” - OSHO

Chết là gì? Chúng ta sợ chết ư?

Con người ta thường sợ chết. Nhỏ thì mong lớn lên, tận hưởng tuổi trẻ đã rồi chết cũng không muộn. Thanh niên thì mong có gia đình đã rồi hãy chết cũng cam lòng. Có gia đình rồi thì mong có con cái đã. Có con cái thì mong có cháu chắt. Có cháu chắt rồi thì mong cho tụi nó thành đạt đã rồi hãy xuôi… Nói chung con người muốn mình sống được càng lâu càng tốt. Nếu niềm tin này của mỗi người thành hiện thực thì chắc tới khi chết cũng không còn chỗ mà chôn thật.

Thứ Hai, ngày 09 tháng 12 năm 2013

Ý tưởng giá 1.000.000 $

>> Nên dẹp bỏ SEA GAMES!
>> Khi nào một ngân hàng Việt Nam sụp đổ?
>> Chu Vĩnh Khang bị bắt vì âm mưu ám sát Tập Cận Bình?
>> Chỉ kiểm điểm, đình chỉ nhân viên soi chiếu để “lọt” 600 bánh heroin
>> Bà Yingluck Shinawatra tuyên bố sẵn sàng từ chức


Vào cuối thế kỉ trước, Charles Shwab chính là người giàu nhất hành tinh. Một ngày nọ, một chàng trai đến gặp ông và nói:

"Thưa ông Shwab, tôi có một ý tưởng mà tôi tin rằng sẽ giúp ông mỗi ngày tiết kiệm được nhiều thời giờ quý báu. Tôi tin ý tưởng này rất hay đến nỗi tôi muốn trao nó cho ông, và tất cả những gì tôi yêu cầu chỉ là ông hãy dùng nó trong một tháng, rồi sau đó hãy trả cho tôi số tiền mà ông nghĩ rằng xứng đáng với giá trị của nó".

Charles Schwab chấp nhận lời đề nghị, và một tháng sau ông trả cho người thanh niên kia 1.000.000 đô la!

Bạn có muốn biết ý tưởng đó là gì không?

Nó thật đơn giản nhưng lại cực kì uy lực:

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 12 năm 2013

Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?

>> Danh gia hay tổ quỷ ?
>> Bây giờ có thể cùng anh trở về nhà rồi
>> Nhật phạt Đài NHK vì dùng từ “sở thú người”
>> Đảng phải nghe hết ý dân
>> Chuyện hi hữu, chuyện 'lạ đời'


Buổi sáng đẹp trời, một chàng thanh niên lái xe đến sở làm, không may, anh đụng phải đứa bé 7 tuổi. Đứa bé được chở đến bệnh viện cấp cứu, tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng nó bị gãy chân, và có thể sẽ không trở lại bình thường được.

Điều đáng nói, đứa bé này lại là con trai duy nhất của một góa phụ trẻ tuổi. Nàng căm tức chàng trai, nguyền rủa những lời lẽ cay độc nhất. Điều đó có thể dễ hiểu: vì nàng quá thương con, niềm an ủi duy nhất của nàng với người chồng quá cố. Đứa bé xinh đẹp, thông minh và dễ thương bỗng chốc trở thành kẻ tật nguyền. Càng nghĩ càng căm hận! Sau một thời gian điều trị, đứa bé xuất viện. Chân được phẫu thuật thành công, nhưng đi đứng còn khó khăn, cần phải luyện tập nhiều mới có thể trở lại bình thường.

Thứ Tư, ngày 30 tháng 10 năm 2013

Hài đến nỗi phải xem người khác ngáy để cười

>> Những “bản án về hưu”
>> Đừng nói suông về tầm nhìn
>> Bí thư Quảng Ngãi xin lỗi dân
>> Phạt tù 2 bị cáo “Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước”
>> Mail phát tán gián điệp có cả email Bộ CA, Bộ Quốc phòng


Tối qua đi xem phim hài Tiền chùa của anh Thiện Đỗ, được nửa phim thì quay sang xem gấu ngẹo cổ ngáy o o. Thấy thiếu muối quá. Thấy rằng đi xem hài Việt phải mang theo ly cà phê. Nghĩ bụng cái kịch bản quá tệ. Đạo diễn quá tồi. Dù xem cái cẳng em Lều Phương Anh thấy đúng là dài miên man.

Sáng, mở báo thấy một anh phó trưởng CA rủ “bạn gái” vắng chồng đi ăn ốc. Đang ăn anh chợt có thú vui tao nhã là lôi súng ra lau. Bùm phát, đạn… cướp cò.

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 10 năm 2013

Khi bạn nhìn đời bằng con mắt mới

>>VAMC
>> 'Phụ nữ phải được quyền bán dâm'
>> Đề nghị VTV và Viện Pháp y Quân đội đưa bằng chứng xác thực, trước khi phán lung tung


Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. Gương mặt anh tràn ngập bởi niềm ham thích khó tả: Anh thật sự bị kích động bởi cảnh sắc bên ngoài.

“Bố ơi, nhìn này, những cái cây này như đang chuyển động, thật là đẹp quá!”

Lối cư xử kiểu này của người con trai ba mươi tuổi khiến mọi người thấy thật kỳ quặc.

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 10 năm 2013

Cà phê và tách

>> Thoát khỏi ảo tưởng
>> Việt Nam 'có khoảng 250 ngàn nô lệ'
>> Vì sao Trung Quốc lại dịu giọng với Việt Nam?
>> Khi công an trở thành người bị trói
>> Sam Rainsy đi Mỹ "cầu viện", Washington từ chối chứng thực (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)


Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Thứ Ba, ngày 01 tháng 10 năm 2013

Nước mắt

>> Hồn Việt qua những thân tre
>> Trẻ nói dối càng nhiều, chữ hiếu càng cao
>> UBND Hà Nội sắp "tuyên án" Tổng GĐ đánh nhân viên sân golf
>> Tiễn người trong cõi chữ
>> Nhà văn Đà Linh qua đời (Thế là đầu bạc lại tiễn đầu xanh .., mẹ nhà văn này hiện đang sống một mình tại Đà Nẵng)


Người ta thường nói: "Càng già thì nước mắt càng ít đi và dần khô cạn". Ta cũng nhận ra được sự khác biệt giữa những giọt nước mắt của một đứa trẻ, của người trưởng thành và một người đã quá tuổi.

Người già rất hiếm khi khóc, nhưng với một đứa trẻ, nó có thể khóc suốt cả ngày như một thói quen: nó khóc khi nó đói, khóc khi cơ thể nó lên tiếng rằng đang khó chịu, khóc khi không được nghe tiếng ru hay không được đung đưa trong chiếc nôi thân thuộc ấm áp.

Đến khi lớn hơn, nước mắt ta rơi là những lần đòn roi của ba mẹ, là khi không tranh giành được gói quà hay món đồ chơi, là khi ai đó không làm vừa ý mình, là khi té ngã mà không được ai đỡ dậy. Là khi đêm xuống, bị hù ông kẹ, bà chằn. Là khi… rất nhiều "cái khi" dù đơn giản hay phứ tạp nhưng cũng khiến cho khuôn mặt ta lấm lem, tràn chề nước mắt. Ta chỉ biết khóc và ngồi chờ người khác đến dỗ dành,cho kẹo. Cứ thế, nước mắt ta rơi trong những ngây ngô bồng bột rất đời thường, nước mắt khi ấy rất trong, sáng và rất thật.

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 9 năm 2013

Không ai có thể hát thay chúng ta

>> Thực tiễn là chân lý
>> Cần chế tài người thi hành công vụ đất đai
>> Vụ việc ở Thái Bình: Thu hồi đất quá phức tạp


Mình bắt đầu thấy sợ hãi với thị phi dù tốt hay chưa tốt. Viết là dấn thân, là đam mê, đâu cần phải ầm ĩ, bởi tác phẩm làm nên dấu ấn tác giả, chứ không phải ngược lại.

Không dưng lặng lẽ, thu mình trong vỏ ốc sáng tạo 15 năm, giờ ngoi mặt ra, lòng không thấy thoải mái nữa rồi. Ai thích háo danh, cứ việc, riêng mình chưa bao giờ huyễn hoặc bản thân, chỉ mong đi trọn cái kiếp tằm nhả tơ cho cuộc đời này thôi.

Thành công không do những lời khen quyết định, thất bại không từ những lời chê xác quyết. Mình thích câu nói của anh Inrasara "Không ai có thể hát thay chúng ta".

Thứ Tư, ngày 11 tháng 9 năm 2013

Mấy đứa con dâu nó lỳ... như trâu!

>> Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết
>> Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”
>> Vụ án "Bầu Kiên": Ngân hàng Vietbank và Kienlongbank có liên quan gì?



Bà mẹ vợ đến thăm, vợ đi vắng, thằng "rể quý" lon ton pha ấm trà, bày một đĩa bánh quy, một đĩa trái cây... tiếp đãi mẹ vợ.

- Chà .., con rể thật chu đáo! _ Bà mẹ vợ bắt chuyện:

- Con à! Vợ con thấy vậy chứ còn dại lắm, khờ lắm .., không được lanh lợi như người ta _ Uống một ngụm trà, bà mẹ vợ nói tiếp: "Có gì nhờ con chỉ vẽ, dạy bảo thêm, việc gì nặng nhọc quá con giúp đỡ nó một tay, vợ chồng mà... tối lửa tắt đèn có nhau... con nhé!"

Thứ Ba, ngày 27 tháng 8 năm 2013

Thiếu cặp lồng, còn cơm ăn với lá

>> Bỏ phí phim tiền tỉ
>> Ngắm dàn siêu xe sang trọng ở tỉnh nghèo (Hà Tĩnh mình ơi!)
>> Thương hiệu và câu chuyện niềm tin
>> Việt Nam chọn đối tác kinh doanh xổ số
>> "Dư luận có quyền yêu cầu dừng phát sóng quảng cáo phản cảm"


Mai Thanh Hải

Cơm ăn với lá...

- Mùa A Tếnh, dân tộc Mông, năm nay 6 tuổi và bắt đầu vào học lớp 1, điểm Trường Tiểu học Háng Gàng (Pá Hu, Trạm Tấu, Yên Bái). 

Nhà Tếnh cách điểm Trường 1 ngọn núi, đi bộ chừng gần 1 tiếng đồng hồ, buổi trưa không về được nhà ăn cơm trưa nên cứ mỗi sáng sớm trước khi đến lớp, bố mẹ lại xới cho 1 chút cơm, kèm theo nhếu nháo thức ăn, nén trong chiếc cặp lồng cũ, cho Tếnh lếch thếch xách đến lớp, ăn trưa ở lớp cùng các bạn.

Mở phần cơm của Tếnh, chỉ duy nhất mấy lá rau rừng, vị chua chua thay cho thức ăn...

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 7 năm 2013

Vũng lầy

>> Tầm và tâm
>> WHO sẽ đánh giá chương trình tiêm chủng
>> Phập phồng cho con tiêm vắc xin viêm gan B
>> Mỗi ngày, 70 trẻ sơ sinh tử vong
>> Bác sĩ ơi là bác sĩ, bác đã giết chết con mình rồi!


Hôm qua có ba đứa trẻ chết vì tiêm phòng vắc-xin
Hôm nay lại thêm một đứa
Đứa trẻ ấy là cái chết thứ bao nhiêu được biết đến trong tuần qua ?
Cái chết thứ bao nhiêu được biết đến trong năm qua ?
Cái chết thứ bao nhiêu từ khi những mũi tiêm đồng hành với những trái tim vô cảm ?

Triệu người xôn xao về cái chết
Những cái chết không hề định trước
Những cái chết không rõ nguyên nhân
Những cái chết đến giờ này vẫn chưa tài nào lần ra kẻ nào mang trách nhiệm

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 4 năm 2013

Phá vỡ sự bình yên

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!
>>> Về vấn đề tự do ngôn luận
>>> Đó chính là đa nguyên đấy các cụ!


Tản văn


Mỗi sáng thức giấc, nhìn những thay đổi xung quanh mà thở dài ... nó làm mình hụt hẫn chừng nào ... có những mớ kiến thức, thông tin nó đổ ào ạt vào tai, vào mắt mình ... như muốn nhai, muốn nuốt, muốn ... mà mình chẳng muốn nó chút nào ...

Ai có quyền bắt con người phải chứa đựng những điều như vậy, ai tạo cho bọn trẻ bây giờ phải đeo những chiếc cặp to hơn thể trọng chúng, bắt chúng chạy xô với những giáo án của ba mẹ, thầy cô .., và cả nhu cầu xã hội. Chẳng lẻ, để được cái văn minh của Pháp.., cái giàu có của Nhật.., cái văn hóa lâu đời của Tàu .., mọi người phải cuống cuồng chật vật mãi mê thế sao ...Biết rằng các nước phát triển vẫn chứa đựng những điều bất công, sao chúng ta không thể xây dựng sự bình đẳng bác ái từ cái nền nghèo khó, hay để cái lý luận cùn "nghèo là cái tội" dẫn dắt chính bản thân mỗi người, ông thầy tụng khuyên các bạn đừng sân si, sao các bạn lại lấy xe hơi đón rước tận chùa ... mỗi khi cúng kị... Rồi rốt cuộc ai cũng chỉ chạy đua với chính cái ích kỷ của mình . Trẻ em hiểu làm sao nổi từ ích kỷ, nhưng chính người lớn đang hình thành tích ích kỷ nơi bọn trẻ chính vì sự ích kỉ của chính mình ...

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 1 năm 2013

Một ngày cứ thế trôi


Xin đừng là
          ...giống cái
Mà luyến ái
        ... đàn ông

Xin một chút
         ... đàn ông
Ôi lũ chồng
      ... biến thái!

Giống đực
         ... rồi giống cái
mê mãi
  ... dấu chân hoang
ngày bàng hoàng
          ... hối hả
gọi bóng ma
               ... đêm về!


MP
Truyện ngắn của Béo


Đôi mắt khép,
gối ôm cong quằn miễn cưỡng nâng đở đôi chân thon dài,
áo ngủ mỏng mềm cố tình ấp e, mơn trớn tòa thiên nhiên, vuốt ve uốn lượn nhấn điểm đường cong.
Trắng, trắng quá, trắng làn da, trắng ra trải giường, trắng những bóng ma...

Đã bao lâu, bóng ma theo giấc ngủ về, Nhím đè lên bóng, bóng đè lên Nhím, quằn quại, rên rĩ, đôi khi thật khó thở, như ai bóp cổ mình, cảm giác ngột ngạt khiến nàng bật mình thức tỉnh, vừa lúc tiếng chuông điện thoại reo, tiếng chuông hẹn báo thức mỗi ngày. Mỗi ngày bắt đầu từ như thế!

Vươn mình, vung vãi đôi tay nõn nà, nũng nà nũng nịu xõa tóc nhìn khắp nơi, ban mai trộm lén nhìn nàng qua khe sổ, những tia nắng đầu tiên trong ngày lung linh lấp lánh gian phòng. Mùi gỗ thoang thoảng tỏa ra từ bàn trang điểm, nàng nhẹ nhàng buông mình xuống, rón rén những bước chân, chiếc gương soi in bóng ảo mờ, thẹn thùng mắc cở.

Người xưa bảo rằng, muốn đánh giá một người đàn bà thì hãy ngắm họ lúc tinh sương, lúc chưa son môi phấn má, chưa bới tóc kẹp nơ, cái mộc phảng phất đoan trang khơi nguồn tiết hạnh hoặc mặc định tà niệm sân si. Nàng đưa tay bịt đôi môi bé tẹo ngáp một hơi thật dài...

Đèn đỏ toilet, nàng từ từ nhẹ trút xiêm y. Vòi sen vội vàng hối hả phun nước vồ vập, luồn lách len lỏi da thịt nàng, sáng nào vòi sen cũng được ban phát ân huệ như thế, nhưng không bao giờ bỏ được cái tật vồ vập, vội vàng. Ánh đèn mờ nhòa trong hơi nước, tay nàng lướt nhẹ theo những nét cong, kì cọ ngắm nhìn kiệt tác của chính mình. Tiếng nước vẫn reo, đôi mắt cay xòe bọt xà bông văng tung tóe.