Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

Phải biết bảo vệ con

>> Bạn có tự hào là người Việt Nam?
>> Chuyện nữ cảnh sát
>> Quan “vi hành” sẽ thấy ngay thói hư tật xấu của công chức
>> Phải dọn 'rác' bên ngoài sân cỏ
>> Khi ‘thương cho roi, cho vọt’ không còn nằm ở nghĩa bóng


Cát Văn

TNO - Có con không phải chỉ nuôi dạy con cho tốt mà cha mẹ phải biết lường trước mọi nguy cơ để bảo vệ con, vì trẻ em không tự biết bảo vệ mình.

Mỗi lần đọc những thông tin về những đứa bé bị rớt khỏi xe máy khi đang đi cùng cha mẹ rồi bị xe lớn cán lên, tôi không khỏi xót xa. Đi trên đường, không ít lần tôi nhìn thấy những đứa bé trên dưới 3 tuổi loi choi nửa đứng nửa ngồi trên cái xe máy giữa bố và mẹ mà không có một sợi dây ràng nào với cha hoặc mẹ. Có những bà mẹ liều lĩnh hơn, ngồi đàng sau xe máy mà chỉ dùng một tay vòng ngang bụng con, còn một tay nghe điện thoại. Còn những bé lớn hơn khoảng trên dưới 10 tuổi nhiều khi ngồi chênh vênh phía sau lưng cha hoặc mẹ mà trên đầu không có nón bảo hiểm, chân không mang giày hay dép…

Thứ Tư, ngày 24 tháng 9 năm 2014

Nỗi buồn xâm thực

>> “Trái bóng” trong “chân” Quốc hội
>> Công chức hấp dẫn vì oai, hách và lắm ‘lậu’?
>> Người Việt lạc quan và những số 9 'trong mơ'
>> Câu hỏi văn chương chưa có lời đáp!
>> Công việc “bàn giấy” ảnh hưởng đến sức khỏe như thế nào?


Trần Huy Minh Phương - (TBKTSG

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Bài ca dao ấy là lời ru hàng ngày mà nhiều cặp vợ chồng đã, đang và sẽ ru con thơ. Lời ru ấm áp, ngọt ngào chỉ khi nào thật sự cái tình thương yêu ruột rà ấy nảy nở sâu xa. Chợt căm giận và khóe mắt cay khi mấy ngày nay bắt gặp các trang mạng xã hội và cả báo in đều thốt lên lời căm phẫn trước sự ngược đãi quá mức đối với con trẻ. Đứa bé có tội tình gì.

Tuổi nhỏ đang thời kỳ tìm tòi, hiếu động, quấy phá thì cơn cớ gì đem sự bực tức của thất bại, của những phút giây không được thoải mái để trút lên mặt con những cú đấm như kẻ thù, trút lên mình con những cái bốp tay cho hả giận, chích điện rồi quăng con... Người xưa có câu: “Hùm dữ còn không nỡ ăn thịt con”, vậy mà... cha mẹ ruột có khi còn ác với con ruột của mình huống gì cha dượng, mẹ kế... Những bản tin ăm ắp nỗi buồn.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 2 năm 2014

Tây dạy con như thế nào?

>> Nga triệu hồi đại sứ từ Ukraine
>> Philippines tố cáo Trung Quốc bắn tàu cá
>> Tâm linh phải hướng thiện
>> Từ 'thằng cu ôm bàn thờ' đến tận thu nơi cửa Thánh
>> Mùa Xuân nói chuyện văn hóa phồn thực


Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Trong thời gian 3 tháng tôi sang Mỹ, con dâu Susan có cách giáo dục con cái làm tôi - người mẹ chồng - phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Thứ Năm, ngày 13 tháng 2 năm 2014

Vợ là người dưng

>> Vì tôi cần thấy em yêu đời...
>> Ba điều quái đản nhất ngày Tết
>> VN 'gần chót bảng về tự do báo chí'
>> Dân phượt phi như ngựa...
>> Nhà văn Nguyễn Quang Sáng qua đời


(TNO) Có nghiền ngẫm đúc kết bao nhiêu mỹ từ xưa đến nay, có tư duy tích cực hướng đến chân thiện mỹ bao nhiêu, thì cuối cùng cũng phải thừa nhận thực tế rằng vợ mình là con người ta, vợ mình là người dưng, một người dưng rất đặc biệt.

Người vợ hiện đại

Nhu cầu làm đẹp bất tận của các nàng là điều khỏi phải bàn cãi, người vợ hiện đại luôn muốn hoàn thiện vẻ hình thức bề ngoài và nếu có thể sẽ hoàn thiện nốt cái “nội tâm” bên trong. Các nàng biết trang điểm, biết cách ăn mặc và liên tục liên tục cố gắng thành thạo khả năng này, nếu cần thiết thì thẩm mỹ viện, spa cũng chẳng gì là lạ lẫm.

Thứ Ba, ngày 31 tháng 12 năm 2013

Lo cho con từ A đến Z, làm sao nó bước vào đời được?

>> Những tín đồ của niềm tuyệt vọng
>> Chồng ơi, em… mặc quần vào nhé
>> 7h sáng nay, tàu ngầm Kilo Hà Nội tới quần đảo Trường Sa
>> Hàng loạt qui định quan trọng có hiệu lực từ ngày mai


Trang Hạ

Mình có ông anh họ, con sắp tốt nghiệp đại học. Một hôm ông gọi mình đến giọng rất hệ trọng: "Anh xin cô ý kiến để định hướng tương lai cho thằng cu nhà anh!"

Anh thông báo tình hình rất nguy hiểm, là nó mê game điện tử, suốt ngày ngồi máy tính. Mình bật cười bảo, cả thế giới này đều thế cả, con anh ở tuổi này, mà không mê chơi máy tính, lên mạng, không chơi game, thì chắc chắn nó có vấn đề nặng về đầu óc hoặc về tính cách. Còn thì tự nó sẽ nắn chỉnh bản thân. Sợ nhất là nó hờ hững với tất thảy mọi thứ ấy chứ.

Thứ Tư, ngày 25 tháng 12 năm 2013

Dương tính

>> Dân phòng lại 'đánh' dân giữa Sài Gòn
>> Nhà trưởng ấp treo cờ Trung Quốc
>> Sốc: Phát hiện 3 gia đình sống trên cây giữa Thủ đô


Bình Địa Mộc

Chồng mất trong một vụ đụng xe khủng khiếp, chị trở thành góa bụa ở tuổi 40 căng đầy nhựa sống. Buồn, cô đơn nhưng chị phải sống, làm việc, làm mẹ, làm vợ vốn là một thiên chức đẹp giống như quỳnh hương ngan ngát trong đêm vậy.

Lúc anh còn sống, thường ngày tay lái xe đến sớm để chở chị đi chợ trước khi đưa anh đi làm việc, thi thoảng chở chị đi chùa với mấy bà bạn, hoặc du hí đâu đó cũng bằng ô tô cả. Bây giờ anh không còn nữa nhưng theo thói quen chị vẫn alo cho hắn sau đó quýnh quáng xin lỗi nhưng hắn bảo: không có gì, rồi tranh thủ chạy đến, chở giúp chị đi công chuyện bằng ... xe máy. Mỗi lần ngồi sau lưng, mùi đàn ông của tay lái xe phén qua người chị nóng sôi.

Thứ Năm, ngày 04 tháng 7 năm 2013

2 đô la và 1 giờ

>> Cười ba tiếng!
>> Tại sao phải biết bơi?
>> Ðâu rồi... hát ru?
>> Có tội với trẻ
>> Mai Khôi: Có con là sự vô minh của loài người (Họ nghĩ kiểm soát sự phát triển của con cái bằng cách "mua" ghế, mua chức tước cho con cái mình thì đã là trách nhiệm rồi, nhiều người còn lạm dụng quyền cha mẹ bắt buộc con cái từ bỏ những ước mơ riêng để đi theo hướng mà bố mẹ nghĩ là tốt cho con.)


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

Thứ Tư, ngày 26 tháng 6 năm 2013

Hãnh diện vì con

>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách! (Các anh lúc nào cũng nói tất cả vì tương lai con em chúng ta. Nhưng đất để mở rộng nơi vui chơi, sinh hoạt, học tập cho thiếu nhi không có, lại đi lấy bớt đất dành cho thiếu nhi là thế nào?)
>> “Phải biết rút lui nếu tín nhiệm thấp” (Còn lâu! Mời bà con xem lại bài >>> này)


Lời bàn: Ngày Gia đình Việt Nam (28/6) sắp đến, post lại bài viết đã lâu của nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn, xem như một trải nghiệm đầy nhân văn và thú vị! (MP)

TRƯƠNG NHÂN TUẤN

Ở bên này, ai mà biết đến gia đình tôi, đều cho rằng tôi «có phước». Các con tôi đều nổi tiếng học giỏi, đều học «trường lớn» và tốt nghiệp trường lớn. Dầu vậy tôi vẫn có điều lo mà không nói ra : không phải con tôi đứa nào cũng học giỏi như mọi người nghĩ. Thằng «út» của tôi nó không học giỏi, nếu không nói là nó không chịu học hành gì hết !

Nói không chịu học hành gì hết thì cũng quá. Nó cũng đậu «bac», tức bằng tú tài, nhưng đậu vớt, tức đậu dưới sự sỉ vả của ban giám khảo. Ba tháng trước khi thi, bắt đầu «giám sát» để bắt nó ôn bài. Nhưng không bài nào, không môn gì, hỏi mà nó trả lời thông suốt. Đầu óc nó cứ lểnh đểng lãng đãng nơi đâu. Nó chỉ lanh khi ra sân banh giao đấu. (Nó là «pilier» của đội banh rugby tỉnh nhà, từng hai lần đoạt giải). Dĩ nhiên đậu vớt thì không đủ điểm vào học lớp «dự bị» (nhằm để thi vào «trường lớn») như hai thằng anh của nó. Hai thằng anh nó đều đậu vào «trường lớn», một đứa Normale Sup, một đứa Ecole Centrale. Thì phải vậy, nó lẹt đẹt học «trường làng» DUT hai năm. Lẹt đẹt ở đây đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sổ điểm của nó cuối năm chỉ đều nhem nhém hơn trung bình một chút. Tức vừa đủ để lên lớp, nhưng lên lớp với sự bất bình của toàn ban giám học. Tôi cứ nghĩ, con thì đứa này đứa kia. Thằng này học dốt nhưng không bị «doublé – tức học lại», không phá làng phá xóm thì cũng phước đức lắm rồi.

Thứ Hai, ngày 28 tháng 1 năm 2013

bát ngát thinh không

Kẻ đã là “ân nhân” nhưng sau lại chuyển thành kẻ xâm lược là bài học quá lớn, không có gì khó hiểu, vấn đề là khi nó đã trở mặt thành kẻ xâm lược mà còn khư khư giữ cái “ơn” lúc trước thì còn ngu muội nào hơn, và nếu cứ trượt dài trên dốc ngu muội, đâm lao phải theo lao, thì khoảng cách từ đó đến chỗ bán nước phỏng có đâu xa?... (Phan Châu Trinh)


Quý tặng Ba Nina


Đông đi thôi cho chồi non xanh lá
Khắc khoải xưa gói gọn chốn xa xưa
Lặng yên nhìn xuân sang hạ đến
Thu lại về tắm gội gọi trời mưa

Gia đình nhỏ mà cuộc đời lớn quá
Nghĩa là vui, là khổ có gì đâu!?
Bao khóc cười lật úp bàn tay
Tan biến! Thấy nghĩa là ta không thấy...

Trước sân nhà một ông già ngồi đấy
Chuông chùa xa rót nhẹ tiếng ni ai
Ngộ duyên duyên ngộ đời ai thế ..?
Bát ngát thinh không nhè nhẹ gió mây...


MP
24/06/2009

P/s: Xin chia buồn với những người yêu nhạc Phạm Duy và thân quyến của cố nhạc sĩ.

Xem thêm:
- tụng kinh ngồi
- khổ đế
- ngày mới
- ta bà lục bát
- chợ đời nhốn nháo nói leo