Hiển thị các bài đăng có nhãn nịnh bợ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nịnh bợ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 2 năm 2014

Chức phó bí thư thành ủy có ai không làm được không?

>> Những cái nhất không đáng tự hào của Việt Nam
>> Hôm nay Tướng Ngọ về quê
>> Về công trạng của ông Phạm Quý Ngọ
>> Làm gì để có dân chủ thật sự công tác nhân sự?
>> Nữ hoàng khí đốt: 'Bệnh ung thư của Ukraine đã hết'

Nguyễn Thế Thịnh

Anh Nguyễn Xuân Anh, Ủy viên dự khuyết TƯ Đảng, Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng vừa được giới thiệu vào chức vụ Phó bí thư Thành ủy khiến bàn dân thiên hạ chộn rộn. Khổ nhất là ông Trưởng ban Tổ chức Bùi Văn Tiếng, sau trả lời phỏng vấn thì bị mang ra mổ xẻ té lè le.

Tui xin đính chính thế này: Anh Nguyễn Xuân Anh trước khi rời Báo Thanh Niên là Trưởng ban Quốc tế, không phải (chỉ) phóng viên. (Nói thê mất công suy diễn, PV làm được phó bí thư, ông Babel trưởng ban chắc làm được...phó thủ tướng. Kekekeke).

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 1 năm 2014

Chợ đời nhốn nháo nói leo

>> 20 quốc gia tham nhũng nhất thế giới năm 2013 (Mừng quá, VN không có... )
>> Vài suy nghĩ về Biển Đông
>> Anh ruột Kim Jong-un xuất hiện ở Malaysia
>> Trung Quốc tập trận ở Hoàng Sa để 'dằn mặt' Việt Nam
>> Sốc với vụ thiêu sống vợ ở Đà Nẵng


Muốn xem, muốn nghe, muốn biết điều gì, hãy ra chợ...

Nhiều lúc trên ti vi, phim ảnh... không gian và bối cảnh, ngôn ngữ đã được các đạo diễn hư cấu theo ý đồ riêng của mình. Và có thời, chúng ta đã bị nhiễm phim Hông Kông, bây giờ là Hàn Quốc... từ cách ăn mặc cho đến lời ăn tiếng nói, dáng đi điệu bộ. Sự bắt chước bao giờ cũng là con dao hai lưỡi và nền điện ảnh Việt Nam vốn đã yếu, lại thiếu bản lĩnh nên cách photocopy thường thiên về tầm tiêu cực...

VTV3 dành thời lượng giờ Vàng để chiếu phim Việt Nam và quảng cáo, nhưng, nhìn lối sống của các cô bé, cậu bé trong phim Vàng Anh chiếu trước kia hay những phim đang phát gần đây... ta tưởng Việt Nam đã bắt kịp với sự phồn vinh của thế giới. Thực tế, Việt Nam còn nghèo, đa số nhân dân Việt Nam rất nghèo.., không biết những đứa trẻ miền núi, nông thôn có mặc cảm không khi xem những bộ phim đầy vật chất đấy? Có thể VTV3 là độc lập chủ động về thu chi tài chính nên họ có quyền làm điều gì họ muốn, nhưng họ vẫn là một đơn vị nhà nước, đi lên từ thuế dân... và chắc cũng hiểu dân còn nghèo lắm!

Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013

"Giận" ông Bùi Giáng...

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!

Đây là một cách phê phán thủ tướng hiệu quả nhất: "Từ chối lời khen của Thủ tướng" ( BBC)


Có một giai thoại về tiên sinh Bùi Giáng thuật lại rằng:

Giữa chợ trời đông như hội, cuối đường Trương Minh Ký (Sài Gòn,sau tháng 4/75), đến trước một hàng bán phụ tùng xe đạp cũ, ông nhẩn nha vớ lấy cái "ghi đông" xe rồi tỉnh bơ bỏ đi.

Bà chủ quán chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm "thằng ăn cắp". Chẳng đợi ai bắt, ông quay lại trả cái ghi đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua đại thể rằng: 

"Bà con thấy chưa, mất tất cả . . . mà phải câm, mất có cái ghi đông thì la rầm trời! Kỳ khôi quá!". 

Hành động ấy là điên hay tỉnh là tùy cách suy nghĩ mỗi người... 

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 12 năm 2012

Nhân định và thiên lý


Những ngày cuối năm 2012, Béo post lại bài này để bà con đọc cho vui!

Cuộc họp của nhóm người đại diện nhân dân năm nào cũng vậy, ở cái thành phố biển nhỏ bé này, người ta thường được xôn xao là... có lẻ lão ấy sắp đi, có lẻ lão ấy còn ở lại, rồi có lẻ lão ấy chuẩn bị đi, rồi có lẻ lão ấy không đi, lão ấy ở lại...

Đi đâu bây giờ,
sự an toàn tuyệt đối trong thời khắc hiện nay chính là những chiếc ghế vua,
không đi đến được chổ ấy thì đi đâu, đi để làm gì nữa?

Cháy...
Chính ngọ, ngày 17/2/2011, một ngọn đuốc sống bừng cháy tại trước ủy ban công quyền, mọi nỗ lực dập tắt đều không đem lại hiệu quả. Cái chết của một trí thức 31 tuổi mà báo chí lề phải cho là tai nạn được sự quan tâm đặc biệt của chính quyền thành phố. Nhiều lời đồn thổi quanh ngọn lữa kia khiến lực lượng an ninh dày đặc, câu trả lời chính xác nhất về nguyên nhân cái chết chỉ có thể từ chàng trai xấu số ấy. Lạ lùng là, trong số những người viếng tang anh, có những người chưa hề quen biết anh, họ là những người đi khiếu nại tố cáo đất đai, họ là những người công giáo... họ xót thương, tiếc nuối cho sự đơn độc, sự dại dột của anh. Điều độc ác nhất nhưng không bất ngờ nhất là ai đó đã cố tình tung tin người thanh niên bạc phận ấy bị tâm thần...

Ngôi nhà đang thờ di ảnh anh hiện nằm nguyên vẹn đơn độc một bên đường, nơi có một cây cầu có thể sẽ hợp long gần đấy, những ngôi nhà hàng xóm cạnh bên đều đã đập phá, di dời. Chắc nhà anh cũng phải thế, nhưng có lẻ đợi hết mãn tang, âu cũng là một chút tình còn rớt lại...

Hơn mười năm nay, thông qua ngôn ngữ quý phái sang trọng của các phương tiện truyền thông quốc doanh, thành phố nhỏ này được biết đến như một biểu tượng của sự phồn vinh, thịnh vượng. Những con đường thông thoáng sạch đẹp, những ngôi nhà cao tầng san sát nhau, những trai thanh nữ tú nói cười khoe những trang phục thời thượng bắt mắt, những chiếc ô tô đậu kín đường chỉ để đưa đón con cái đi học, ăn sáng, uống cà phê... Mà đã phú quý thì thường sinh ra lễ nghĩa, thế rồi tiệc tùng, ca hát, nhảy múa... suốt sáng, thâu đêm. Siêu thị, nhà hàng, vũ trường... liên tiếp mọc lên.

Cũng chính ngọ, ngày 23/12/2011, cái nơi ăn chơi nhất, cái vũ trường tồn tại lâu nhất thành phố đã cháy rụi, mọi nổ lực cứu chữa kéo dài vài tiếng đồng hồ để lại một hiện trường đen thui trơ trọi, rất may không có rủi ro về nhân mạng. Sự phồn thịnh của thành phố tạo đà cho sự phát đạt của vũ trường, cuối năm Tết đến ai ngờ lại gặp vận đen, đành ngậm ngùi tạm thất thu một thời gian ngắn. Sàn nhảy bao giờ cũng là một hình thức kinh doanh đặc biệt, lắm quan hệ phức tạp và cũng lắm kẻ thù.

Và ngày hôm ấy, ngày họp cuối cùng của kỳ họp thứ 3 HĐND thành phố kết thúc, lời nhạc Quốc ca hùng tráng vang lên.