Hiển thị các bài đăng có nhãn ngụy biện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngụy biện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, ngày 10 tháng 11 năm 2014

Mất phanh ư? Mất mất cái mả cụ nhà các bạn.

>> Hối lộ tình dục là… vô tội!
>> Tăng lương: Khéo co kéo, có ngay chục ngàn tỷ
>> Vì sao du khách nước ngoài chỉ đến VN một lần?
>> Năm ngộ nhận về sự kiện bức tường Berlin sụp đổ
>> Rồng và Gấu: Tập-Putin, cặp bài trùng quyền lực tại APEC


Nguyễn Đăng Ninh - Blog Tre Làng

Từ này các bạn đã nghe quá nhiều trên bao chí và nghe dồn dập gần đây. Một loạt các hành khách vô tội đột nhiên lên thiên đàng trong lúc đang mơ màng ngủ, hay lúc đang lướt phây trên Iphone hay đang bí mật gãi nách đưa lên mũi ngửi. Họ, những hành khách vô tội ấy đột nhiên, bàng hoàng, hoảng hốt và dĩ nhiên kg hiểu vì sao lại có mặt trên thiên đàng sau vài tích tắc.

Báo chí gào ầm lên nguyên nhân do mất phanh.

Viết đến đây, tôi, một cựu tài xế có thâm niên 50 năm bẻ vành rế phải dập bàn mà chưởi mả cụ các bạn tài non. Các bạn là quân diết người, các bạn, đã, đang và sẽ tiếp tục đưa xe xuống vực và tôi, thực tình thương xót cho những nạn nhân vô tội. Trách nhiệm của tôi là phải giáo huấn các bạn, lũ con lừa, quân ngu dốt, lũ giết người để thảm cảnh như này không còn tái diễn trên xứ sở hình giun này. Và tôi trân trọng nhấn mạnh:

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 11 năm 2014

Danh dự!? Nhưng vấn đề là đừng ngụy biện.

>> Bảo mẫu hành hạ trẻ em gây nhức nhối
>> "Người ta cứ lầm rầm Văn phòng Chính phủ là cơ quan siêu bộ"
>> 'Chính người dân phải tự trách mình'
>> Mexico hủy thỏa thuận đường sắt cao tốc với Trung Quốc
>> Quan chức TQ "gửi" máy bay ông Tập Cận Bình... ngà voi lậu


FB Bổn Đình Nguyễn

Nghe nàng Ngọc Trinh bảu là: 'Đừng thấy tôi chụp nội y thì cho rằng tôi dễ dãi. Tôi luôn có những quy tắc riêng. Nhìn thì dễ, nhưng chạm vào thì rất khó'

Danh dự!

Tôi nhớ ngày còn bé, có đọc một truyện ngắn, kể về một tên cướp khét tiếng đã hoàn lương sống trong một trang trại. Anh ta có một đứa con trai độc nhất còn bé và vô cùng thương yêu nó. Một hôm có một tay cướp cóc ken bị cảnh sát truy lùng và trốn trong đống rơm của trang trại. Xui làm sao đứa con trai bé nhỏ kia nhìn thấy. Và khi cảnh sát đến, đã mua chuộc đứa bé này bằng mấy đồng đô la, thằng bé ngây thơ chỉ ra tên cướp đang lẩn trốn. Lúc đó tay cướp hoàn lương trở về, chứng kiến cảnh bị dẫn đi của tên cướp cóc ken. Nhận ra đây là một tướng cướp lừng danh thuở nọ, tay cướp cóc ken nhổ nước bọt, nói vài câu cho thấy con trai anh ta đã bán đứng mình!

Thứ Hai, ngày 07 tháng 7 năm 2014

Kê chân ghế bằng sách và sự nổi giận của công chúng

>> Bao giờ nhà văn Việt Nam có tác phẩm lớn ?
>> Chung tay phá “trận đồ giàn khoan”
>> Tàu chiến Trung Quốc lại tấn công tàu cá Việt Nam
>> Bộ trưởng Bộ NN&PTNT: Xin ngư dân yên tâm bám biển
>> Mao Trạch Đông khiến TQ đổ vỡ tham vọng tàu ngầm hạt nhân ra sao?


Nguyễn Vĩnh Nguyên

(TBKTSG Online) - Vị trí của vị đạo diễn và cô hoa hậu không cao hơn, thậm chí thấp đi rất nhiều trong mắt công chúng, khi bức ảnh chụp hai chiếc ghế mà họ ngồi trò chuyện ở trường quay một gameshow được “đôn” lên bởi những cuốn sách. Công chúng đã nổi giận.

Đạo diễn Lê Hoàng, người từng có 5 cuốn sách tiểu phẩm đã được xuất bản buộc phải giải thích với công chúng của một tờ báo rằng, đó chỉ là hậu trường, chương trình chưa được duyệt, chiếu công khai thì không nên chỉ trích hay nâng quan điểm; việc sử dụng đạo cụ thuộc về người thiết kế trường quay, nhà sản xuất, ông chỉ là khách mời không tham gia vào việc đôn ghế. Trong khi đó, nhà sản xuất lại nhẹ nhàng xin lỗi công chúng và giải thích cho việc “kể ghế bằng sách” đơn giản như vầy: do lúc quay chương trình, hai chiếc ghế khách mời thấp hơn máy quay nhưng bởi trời mưa, nhóm thiết kế không ra ngoài tìm được vật kê ghế, nên phải dùng tạm những cuốn sách.

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 7 năm 2014

"Nói lấy được" thì khác gì Trung Quốc?

>> Phạm Ngọc Lâm - Đại gia bước ra từ bóng tối
>> Sao Việt gây phân nộ vì 'giẫm đạp' lên tri thức
>> Đạo diễn Lê Hoàng lên tiếng về tấm ảnh "ngồi lên sách"
>> Di sản của vụ Thảm sát Thiên An Môn
>> Đã đến lúc Hoa Kỳ phải cứng rắn với Việt Nam


FB Hiền Lê Quý

Mấy hôm nay tắt điện thoại, không vào mạng để tập trung làm việc riêng. Nhức đầu, vào fb giải lao bỗng thấy bực mình ! Ấy là một số người trên f cứ thích nói lấy được, vì để ra vẻ thông minh hay đầu óc có vấn đề không biết!

- Chuyện các anh CSGT đội 12 ở HN mời 2 sĩ tử ăn cơm, hay chở 2 nữ sinh bị lạc kịp đến trường thi cũng bị xuyên tạc thành các anh "diễn"! Mong nhiều người "diễn" như các anh CSGT trên cho các em được nhờ!

Thứ Bảy, ngày 07 tháng 6 năm 2014

An ninh phi truyền thống là cái gì thế?

>> Miến Điện khánh thành đài kỷ niệm nạn nhân vụ tấn công của Bắc Triều Tiên 1983
>> Bách Việt: Thất bại trong quá khứ và bài học cho hôm nay
>> Thích thú với nhiều siêu xe in hình Hoàng Sa, Trường Sa tại Mỹ
>> Bộ công an không thuộc luật
>> Vụ Bầu Kiên: Có tranh biện mới ra lý lẽ


FB Dân Choa

Vụ án "Bầu Kiên" đang làm nóng dư luận. Qua vụ xử tại Tòa, nhiều câu hỏi được đặt ra cho hệ thống pháp lý Việt Nam. Vì qua đấy người ta thấy có nhiều mảng trống không có pháp lý quy đinh hoặc có mảng bị quản lý chồng chéo nhau. Trách nhiệm của các đơn vị , cơ quan công (thuộc Nhà nước) quá hời hợt.

Đây cũng là một dịp để ngành tư pháp Việt Nam nhìn rõ sự yếu kém của mình, nhất là qua các bài phân tích của giới chuyên môn.

Thứ Tư, ngày 28 tháng 5 năm 2014

Dư luận viên

>> Ngu còn tỏ ra nguy hiểm!
>> Ngày tàn của trí thức
>> Sau hợp đồng 400 tỷ với Nga, Trung Quốc đòi đưa dân sang Siberia
>> Trung Quốc tuyên bố Hải Dương- 981 đã khoan xong đợt đầu tiên
>> Việt - Trung lên án nhau vì vụ tàu chìm
>> Vì sao VN vẫn trì hoãn kiện TQ?


Dương Đình Giao - Blog Ông giáo làng

I.
Trước đây, người ta chưa gọi là “Dư luận viên”. Thường vẫn  gọi là cán bộ tuyên huấn. Cấp huyện là có ban tuyên huấn rồi. Mấy ông trong ban này lúc ấy oai lắm. Các ông  thường đi nghe tuyên huấn tỉnh, sau về nói lại với cán bộ và các tầng lớp nhân dân ở huyện. Nội dung thường thấy trong các buổi nói chuyện này là tin thời sự, đặc biệt là tin chiến thắng khắp nơi từ bắc tới nam (không bao giờ có tin ta thất bại, dù chỉ là tạm thời), và nghị quyết các loại (lúc ấy có người đã đề xuất nước ta nên xuất khẩu nghị quyết để nâng cao đời sống nhân dân cơ mà).

Thứ Ba, ngày 27 tháng 5 năm 2014

"Hội chứng… lá chuối!”

>> Biển Đông ở... Châu Âu
>> Giảm lương hưu, có chắc 20 năm sau quỹ không vỡ?
>> MobiFone rảnh rang rời khỏi VNPT
>> Công thư 1958 không có giá trị pháp lý
>> Quốc hội Việt - Mỹ sẽ bàn về Biển Đông và nhân quyền
>> Giàn khoan Hải Dương 981 “vào giai đoạn hai”


Bùi Hoàng Tám

(Bài báo này tác giả viết hơn một năm nhưng... vẫn mới tinh!)

(Dân trí) - Hình như trên thế gian này chỉ mỗi cây chuối là suốt đời không rụng lá. Loại lá thiếu tự trọng từ lúc mọc đến khi thối nẫu cũng không chịu rời bỏ thân cây. Và cũng vì thế, khi chuối đã ra buồng là không còn chiếc lá non nào được sinh ra nữa.

Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đề xuất ý kiến về việc tăng tuổi nghỉ hưu của người lao động có trình độ chuyên môn cao, người làm công tác quản lý và một số trường hợp đặc biệt lên 5 năm so với quy định hiện nay. Lý do là để đối phó nguy cơ vỡ quỹ lương hưu và và phù hợp với xu thế tuổi thọ người dân gia tăng.

Thứ Tư, ngày 05 tháng 3 năm 2014

Mưu kế “cái đinh gỉ” và chuyện dinh thự ông Trần Văn Truyền

>> CSGT tự ý đưa xe bị tai nạn khỏi hiện trường
>> "Ông lớn" nhà nước rất... vô kỷ luật?
>> Ông Chấn bức xúc: Tôi không yêu cầu bồi thường hơn 1 tỷ đồng
>> Lãnh đạo huyện bác tin chỉ đạo ký cam kết ăn chia gốc sưa
>> Yêu cầu Bộ Xây dựng báo cáo Thủ tướng việc nứt trụ cầu Vĩnh Tuy


Bùi Hải

(Soha.vn) - 6 căn nhà gỗ trong dinh thự rộng mênh mông 16.000m2 của ông Trần Văn Truyền – nguyên UVTW Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ, không có lấy một chiếc đinh.

>> Không ai lại bổ nhiệm hàng loạt ở phút 89

Khi thủ phạm của vụ sập cầu treo Lai Châu được phát hiện là…một chiếc ốc, nhà thơ – nhà báo Hồng Thanh Quang đã đưa ra một nhận xét rất đáng suy nghĩ: “Vụ sập cầu ở Lai Châu cho thấy, lắm khi chỉ một cái đinh nhỏ có thể làm sụp đổ cả một công trình lớn... Vậy mà chúng ta cứ quen mồm nói: Chẳng là cái đinh gì! Một xã hội coi rẻ tầm quan trọng của những cái đinh luôn bị rình rập bởi những sự cố bất ngờ thê thảm”.

Thứ Hai, ngày 10 tháng 2 năm 2014

Thủ phạm làm dân ngu

>> Được Vietnam Airlines Đà Nẵng đền 500k vì con lợn đất bị vỡ
>> Thương hiệu quốc gia - Giá bao nhiêu tiền ?
>> Thái Lan: cảnh sát bắt giữ thủ lĩnh đứng thứ hai của phe đối lập
>> Người đàn ông mọc đuôi được tôn là vị thần
>> Tây Ban Nha hối thúc Interpol bắt ông Giang Trạch Dân


Copy một ý kiến phản biện của Tuệ Hoan.

Tuệ Hoan  

Mọi thứ cũng từ cái gốc mà ra. Một thời ngăn sông cấm chợ, chủ nghĩa lý lịch làm dân bần hàn, bần hàn thì đâm bần tiện, bần tiện riết thì thành hạ tiện.

Em nói chuyện nhỏ thôi, thế hệ em sinh sau 1975, năm 1984 em học lớp 1, lúc đó mới 6 tuổi thì biết con mẹ gì là con cháu ngụy quân ngụy quyền, nhưng vào, cô giáo nói giọng Bắc như chị, chỉ mặt: thế chúng mày con ngụy mà đi học làm gì??? Lên lớp 6, cũng không cho học tiếng Anh, hễ con cán bộ thì được ưu tiên chọn ngoại ngữ. Đến thời học đại học, năm 1995 thì may mắn hơn, không bị xét duyệt lý lịch. Thế nhưng bà chị, ông anh những năm 1988-1990 bị xét lý lịch để không cho thì vào các ngành cụ thể thời thượng lúc đó. Giáo dục thế, thì đòi hỏi dân nó thế nào?

Còn về luật pháp ư, chị đòi có bàn tay sắt, cứ đọc những lời của luật sư Cảnh nêu trên sẽ rõ. Án bỏ túi, thậm chí những người làm thẩm phán, chánh án, ra sao chị thừa biết rõ. Một cơ chế như vậy mà chị đòi thượng tôn pháp luật? Còn chấp pháp, thực thi pháp luật, lại chủ yếu dựa vào nghị định, thông tư, mà đôi khi mấy cái văn bản pháp quy nó chọi ngược với pháp luật. Hành pháp làm luật luôn thì đó là cái gì?

Nói 1 chuyện nhỏ thôi, CSGT mãi lộ, đừng nói là vì dân làm hư. Bởi anh đại diện cho pháp luật, cho công quyền, anh có trách nhiệm phải bảo vệ pháp luật trong mọi trường hợp. Chưa có cái đất nước nào buồn cười khi tuyên dương những người đại diện công quyền không nhận hối lộ. Nếu theo lập luận dân sao nhà nước vậy thì khác nào bác tổng kể chuyện tề thiên.

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 1 năm 2014

Với góc nhìn này, sẽ không kỷ luật được ai, nói gì đến việc cách chức

>> Nghiêm minh
>> Sụt lún trụ sở, tòa kiện được không?
>> Hà Nội giải thể Văn phòng Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng (Cả nước hiện tại có bao nhiêu cái VP kiểu như vậy hả bà con?)
>> Những tin đồn rùng rợn về Bắc Hàn


Lê Chân Nhân

(Dân trí) - “Có lãnh đạo tỉnh đã sẵn sàng nhận trách nhiệm vì tai nạn giao thông tăng cả 3 tiêu chí. Điển hình như Chủ tịch tỉnh Khánh Hoà vừa rồi xin từ chức. Nhưng xét thấy đó là lỗi khách quan nên thôi” - Phó Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Uỷ ban ATGT Quốc gia Nguyễn Xuân Phúc cho biết tại Hội nghị Tổng kết công tác ATGT năm 2013 và triển khai kế hoạch năm 2014 diễn ra ngày 31/12.

Đã có một chủ tịch tỉnh dám đứng ra nhận trách nhiệm và xin từ chức vì tai nạn giao thông tăng trên địa bàn. Nhưng chưa có sự chấp thuận cho từ chức vì đánh giá đó là lỗi khách quan.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 12 năm 2013

Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm

>> Đà Nẵng: Thưởng Tết cho sếp cao gấp 300 lần nhân viên
>> Ông Tập Cận Bình nhắc đến “sai lầm” của cố Chủ tịch Mao
>> 100% mì tôm nhiễm độc - người tiêu dùng không còn lựa chọn
>> Zone 9 và quyền tự chủ không gian đô thị


Tùy bút của Béo

Đạo Phật là một trong những tôn giáo lâu đời nhất và có nhiều tín đồ nhất trên thế giới. Đến với Phật giáo, người ta tìm đến sự bình an nơi tâm hồn, hướng về chân thiện mỹ, loại dần dục tà sân si...

Nó chưa bao giờ biết Đức Phật đã báo hiếu cha mẹ như thế nào? đã chăm sóc vợ con ra sao?.. Nhưng ngẫm những điều Ngài dạy, Nó rất tâm đắc và hiểu vì sao tín đồ Phật giáo đông đến như vậy. Ở nước Việt Nam đất chật hẹp người đông đúc này, Phật giáo có tầm ảnh hưởng rất quan trọng và Phật tử góp rất nhiều công sức trong việc lập nước và giữ nước, tinh thần tương thân tương trợ cứu khổ cứu nạn mọi lúc mọi nơi, kêu gọi tấm lòng bác ái thúc giục đồng bào cả nước vượt cái khó cái nghèo từng bước đi lên...

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 12 năm 2013

Lý sự của những con đĩ

>> Dân phòng, trật tự xuất hiện là... mất trật tự!
>> Nghề tụng kinh cho đám tang, đám giỗ
>> Nhan nhản biển hiệu chữ Trung Quốc trên đường phố Đà Nẵng
>> Người ta có thể liều chết vì... một con đường?
>> Quan xã “ăn đất”, "ăn" cả tiền hỗ trợ lũ lụt của dân


(Chán, post lại bài cũ!)

Ế khách!

Chúng tru mỏ thổi phồng cái bao ni lông ra vỉa hè đập kêu cái bốp, cuộn tròn tờ giấy báo đốt cháy quơ quơ khắp phòng đến tàn tro, thắp vội vài nén hương bàn thờ góc nhà, nâng ông Địa lên tay, kéo dây banh cặp vú rồi khéo léo áp mặt Địa vào đôi nhủ hoa, có cô táo tợn cho Địa thưởng thức luôn cái mớ lông hình tam giác của mình...

Chúng nó là những con đĩ, những con đĩ trẻ măng, non mơn mỡn...
Không biết sao, đã xả xui mà vẫn ế khách!

Chúng buồn, chúng chán nản, chúng lại nhậu, chung tiền, đứa lo mồi, đứa lo rượu, đứa lo bia, đứa lo thuốc lá...

Trên bàn la liệt vỏ chai, đồ nhắm, tàn thuốc.., trong những bộ đồ củn cởn, rốn lòi, đứa khoe ngực, đứa khoe đùi, chúng rên rĩ giọng bắc trung nam. Cười đó, khóc đó, gác chân phì phèo điếu thuốc chúng mơ chuyện xa xăm...

Thứ Tư, ngày 06 tháng 11 năm 2013

Ngụy biện, ngụy biện hết

>> Trọn một ngày cho Hiến pháp
>> Hoa Kỳ quan tâm đến Xã hội Dân Sự ở Việt Nam
>> Ngày mai xử tái thẩm vụ “chung thân do giết người”
>> “Một phút ở Quốc hội tốn 2 triệu đồng”


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có lần bức xúc hỏi đường miền núi mà lại làm to như vậy, rộng 60-70 m, ai quyết định đầu tư?

Chủ tịch QH có lần than “Sờ vào đâu cũng thấy lãng phí, thất thoát… Trong khi việc dừng, giãn, hoãn, cắt bớt chỉ là “Cắt là cắt trên sổ”.

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh có lần dẫn chứng: “Công trình thủy lợi dự tính tưới tiêu 1.000 héc ta, nhưng làm xong chỉ tưới được có 500 héc ta. Ai chịu trách nhiệm khi ký quyết định đầu tư. Ai chịu trách nhiệm khi suất đầu tư đang 1 tỉ đồng/ha, nay 2 tỉ đồng mới được 1 ha. Ai nói do thiết kế không đúng rồi đổ cho biến đổi khí hậu!”.

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 11 năm 2013

Nỡm ạ, vậy là đã rõ!

>> Hàng trăm vết nứt trên cầu Rồng Đà Nẵng
>> “100% nhà ngoại cảm tìm mộ liệt sĩ mà tôi biết đều... sai”
>> Nhiều cơ quan công quyền “né” trả lời báo chí


Thật lòng, cứ mang cái tư duy tích cực của "Đọt chuối non" mà nhìn đời bằng con mắt trong lành thánh thiện thì cũng hay lắm, tốt lắm nhưng cũng khó lắm. Tin vào sự công tâm, vì sự thật, vì đạo đức, vô tư làm nghĩa hiệp... ở thượng tầng và hạ tầng truyền thông hiện nay là một điều quá xa xỉ, một khi truyền thông tung ra "vấn đề lớn" nào đấy có ảnh hưởng khủng khiếp đến "an dân" tức là khi đó truyền thông đã có sự "cân nhắc" trước sau, tính toán được "hậu quả" của những đối tượng trực tiếp hoặc gián tiếp giao thoa ảnh hưởng...

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 10 năm 2013

Tư liệu là cái khách quan, có khi đến độ tàn nhẫn

>> Vĩnh biệt một thời đại
>> "Trang phục siêu nhân" cho lính Mỹ
>> Bắc Triều Tiên: muôn mặt đời thường


Nguồn >>> tại đây!
Tôi phá lên cười khi thấy phát hiện thú vị của >>> bác Trần Hùng liên quan đến việc Đại tướng được giao nhiệm vụ Chủ tịch Ủy ban Dân số và Sinh đẻ có kế hoạch hồi giữa thập niên 1980. Phát hiện tuy nhẹ nhàng, nhưng rất trúng.

Cụ thể là, đã có sự khác nhau một trời một vực giữa: một bên là lời kể chay của người thư kí của Đại tướng - ông Đại tá Nguyễn Văn Huyên, và một bên là tư liệu hai năm rõ mười mà bác Trần Hùng trình ra.

Sự kiện chưa cách xa chúng ta mấy, mới chỉ từ năm 1984 thôi, chứ đâu phải là 1944 hay 1934 (1924, vân vân).

Thứ Ba, ngày 01 tháng 10 năm 2013

Nói phong long

>> Dấn thân vào quá khứ của dân tộc
>> Ngẫm lại chuyện khen - chê
>> Sự im lặng đáng ngại: Đừng để dân mất niềm tin
>> Philippines thuê 5 luật sư giỏi để ‘đấu’ TQ về biển Đông
>>>>> Chính phủ Mỹ đóng cửa trong ngày Quốc khánh Trung Hoa?!



Lời bàn: Có những lúc bực bội, phiền lòng, trăn trở... mà không tiện nói thẳng, nói thật (vì nói thẳng, nói thật họ cũng chẳng chịu lắng nghe) nên người ta thường nói vu vơ, nói bâng quơ... Những người tiểu thương ở chợ gọi cách nói này là "nói phong long", nhưng "nói phong long" mà không khéo, nói dai, nói dài... cũng dễ sinh chuyện ẩu đả lắm!

Nhà báo Nguyên Thông câu like trên facebook: "Người ta cứ thích nói kiểu đa số đồng tình với cái này, đồng tình với cái kia. Nhưng cuộc sống cho thấy sự quyết định thường là thiểu số, tinh hoa lại là thiểu số. Vậy thì đừng đem đa số mà lừa nhau."

Thứ Tư, ngày 23 tháng 1 năm 2013

Rối vì mập mờ


Lại một bài rất hợp với quan điểm của mình: Cái 'tệ' của Đà Nẵng là quá dựa dẫm vào đất và thuế lại "lơ là" chuyện chênh lệch giá, còn ông chủ tịch thành phố quá 'bình thản' khi nói về việc 'nâng giá khống để vay vốn ngân hàng'...


NGUYỄN VẠN PHÚ: Sự mập mờ của luật pháp liên quan đến đất đai được đẩy lên đỉnh điểm vào cuối tuần trước khi Thanh tra Chính phủ kết luận chính quyền Đà Nẵng vi phạm nhiều quy định về quản lý sử dụng đất, gây thất thu ngân sách trên 3.434 tỷ đồng nhưng ngay sau đó lãnh đạo Đà Nẵng đã phản bác kết luận này và cho rằng họ không làm gì sai luật cả.

http://www.diaoconline.vn/tin-tuc/thi-truong-dia-oc-c18/giai-trinh-da-co-cho-chu-tich-thanh-pho-quyet-dinh-i37149
Dù sai dù đúng, từ những thông tin được công khai, đã có thể rút ra những điểm buộc chúng ta phải suy nghĩ.
Thông báo kết luận của Thanh tra Chính phủ kiến nghị Thủ tướng yêu cầu chính quyền Đà Nẵng thu hồi về ngân sách 1.486 tỷ đồng từ các nhà đầu tư do một số lý do xuất phát từ sai phạm của Đà Nẵng như xác định giá thu tiền sử dụng đất thấp hơn bảng giá do thành phố ban hành, không tính đủ tiền chuyển mục đích sử dụng đất... Đồng thời Đà Nẵng cũng phải thu hồi 867 tỷ đồng là tiền sử dụng đất đã giảm 10% cho các nhà đầu tư.

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 5 năm 2009

Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Có một nhà báo viết trên ViêtNamnet một câu vè: "Mong ông công tác dài lâu/ Để ông xây tiếp vài cầu cho dân" để ca ngợi một ông Chủ tịch TP. Từ đó, tôi hiểu rằng, nhà báo cũng có dăm bảy nhà báo. Có lẻ, tôi còn nhỏ tuổi, nhưng tôi cam đoan chắc rằng, từ khi tôi sinh ra đến nay đã hơn 30, đã đi khắp hang cùng ngỏ tận của thành phố biển này, chưa nghe ai đọc câu vè này cả, cái tôi được nghe là: "Trời cũng Thanh, Đất cũng Thanh"
Nhìn lại quá khứ, Đà Nẵng, Huế, Nha Trang .., là một trong những thành phố lớn trước giải phóng, có cơ sở hạ tầng, dịch vụ, dân trí tương đối tốt. Sau giải phóng, Đà Nẵng là một thành phố trực thuộc tỉnh QN-ĐN, chính vì thế, muốn phát triển nó, phải song song với sự phát triển của Quảng Nam, đó là sự suy nghỉ trăn trở của nhiều vị lãnh đạo tỉnh lúc bấy giờ, khó khăn của các huyện miền núi luôn đè nặng lên vai. Ngày 01/01/1997, Đà Nẵng trở thành thành phố trực thuộc TƯ, tách ra một Quảng Nam khốn khó để chuyển mình thay đổi . Không phủ nhận vai trò ông Thanh, nhưng so với các tỉnh lân cận, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, ông ta may mắn hơn các lãnh đạo của các tỉnh đó nhiều . Với số dân dưới một triệu, đa số sống ở thành thị, có nền tảng tri thức, vốn ngân sách như nhau, địa hình nước non đẹp, sự thuận lợi này không phải ai cũng có được.

 Thế là, Đà Nẵng chuyển mình bằng việc đẩy mạnh đầu tư cơ sở hạ tầng, chỉnh trang đô thị ... Cái dể cho họ thấy nhất là hình thức bên ngoài, cái thất thoát cao nhất là xây dựng cơ bản, thật cao thủ. Cầu sông Hàn không thể so sánh với Tràng Tiền về cái đẹp, cũng không thể so sánh với Mỹ Thuận về độ hoành tránh và hiện đại, nhưng nó là biểu tượng của Đà Nẵng bởi một giai thoại khác. Khi vừa khánh thành xong, có 2 nhân vật nổi tiếng phải ra Hà Nội, ông Giám đốc một công ty xây dựng (tầm cở quốc tế duy nhất lúc đấy ở VN) bị di lý để điều tra và ông Giám đốc công an chuyển công tác lên Bộ. Phiên toà đã được xử, trong các tội của ông Giám đốc xây dựng kia, có tội hối lộ, nhưng nhân vật nhận hối lộ không 'xuất hiện' . Có lẻ, nhân vật ấy là "ma quỷ" nên thoát được "lưới trời" . Hy vọng, cái chết trước không đau đớn bằng cái chết sau. 

Dẹp yên "phiến loạn", gặp thời quả bong bóng thị trường đất đai, địa ốc ... Đà Nẵng tập trung lên sơ đồ quy hoạch, con đường, điện, nước .., thế là những nền nhà hình chữ nhật hình thành nên với giá ngày sau cao hơn ngày trước . Người dân đang trong hẻm trở thành mặt tiền, họ "thờ sống" người chỉ đạo. Người dân được đền bù, giải toả thì có một số tiền mặt trong tay, họ sắm sửa, ăn nhậu ...Cái điều cơ bản là "chuyển đổi nghề nghiệp" thì họ lại mạo hiểm đánh đố với chính bản thân mình và bởi chính những đồng tiền nhỏ nhoi trước mắt, họ mơ hồ sự thất nghiệp trong tương lai. Rồi, luật đất đai chưa được rõ ràng, chính sách chưa được minh bạch, một số kẻ cơ hội phất lên, người thiệt thòi thì kiện tụng, kiện địa phương không được thì ra trung ương, khiếu kiện kéo dài.

 Hai ông trong Bộ chính trị thời ấy là Trương Quang Được và Phan Diễn từng làm bí thư Đà Nẵng.

 Theo đà bong bóng địa ốc, đất đai, người dân rủng rỉnh tiền bạc, cán bộ rủng rỉnh tiền bạc, nhậu trở nên nổi tiếng ở Đà Nẵng. Quán nhậu mọc khắp nơi, đủ mọi kiểu . Có người nói, Đà Nẵng nhậu nhất nước, người đứng đầu TP phản bác là chưa tổ chức thi sao biết là nhất. Gớm! thấy đã khiếp rồi, ai dám thi, mà tâm lí người đời, chẳng ai đầu tư thời gian chế tạo một cái đồng hồ rồi đem thi thố với đồng hồ Thụy Sĩ.

Chỉnh trang đô thị, cơ sở hạ tầng, Đà Nẵng phát triển du lịch, dịch vụ. Công viên nước được xây dựng, rùm beng được mấy ngày, bây giờ vắng hoe, báo lổ. Sài Gòn làm công viên nước vì người dân họ muốn tắm biển phải xuống Vũng Tàu, Phan Thiết, đã thế dân họ đông, cách đầu tư quy mô và chuyên nghiệp. Đằng này, chỉ cần thấy người dân ĐN trong những buổi chiều hè ở biển là đủ hiểu. Ngồi trên cáp treo ngắm Bà Nà, bé tẻo tẻo, khu du lịch công doanh thì điều hiu, khu du lịch tư doanh thì loè loẹt, màu mè, nghe đâu đã chuyển sang chủ khác, mong ông chủ mới có cái gì đó hay ho hơn.

Trên Bà Nà, phát hiện một tượng Phật thật to, xuống Hoà Minh, thấy một tượng Phật rất to, lên Sơn Trà lại một tượng Phật quá to, du chơi Non Nước cũng một tượng Phật to. Phật khuyên đừng sân si, sao người ta lại tạo Ngài mỗi lúc mỗi to. Ông trưởng Hội Mỹ Thuật Đà Nẵng, ông học chuyên ngành Tạo hình, sao ông không có đề xuất gì để Đà Nẵng có một Tượng xứng tầm.

Dọc theo con đường Sơn Trà Điện Ngọc, toàn là rì- sọt, khách sạn, nhiều khủng khiếp, nhiều đến tận Hội An. Và con đường ven biển ấy không làm sao nhìn thấy biển được, một bức tường vô cảm và phản cảm đã được xây lên, kéo dài qua tỉnh bạn. Các khu du lịch đấy được "sở hữu" vài chục năm trở lên, có nghĩa là người dân không thấy biển trong vài chục năm, và có lẻ... vài chục năm cũng có thể là đời người. Biết bao làng chài đã được đánh đổi cho nó.

Bác taxi tại sân bay Đà Nẵng nói rằng, khách du lịch xuống sân bay thường đón xe đi Huế hay Hội An luôn, họ nói, buổi tối ở Đà Nẵng buồn và tẻ nhạt lắm. Đúng thật, thành phố du lịch gì mà lâu lâu mới thấy một ông Tây, thỉnh thoảng mới xuất hiện một bà Tàu.

Để quản lí trật xã hội, công an thôi chưa đủ, một lực lượng gọi là Thanh niên xung kích, tuyển chọn chủ yếu từ bộ đội nghĩa vụ xuất ngũ, hùng hùng hổ hổ một thời. Bây giờ, chẳng thấy tăm hơi. Nhiều người đến Đà Nẵng ngạc nhiên thấy không có ăn xin, đúng rồi, rác đã vứt qua hàng xóm láng giềng, tuy không thấy rác, nhưng mùi hôi thối thì cùng ngửi chung.

Đã nói đến hôi thối, là nói đến môi trường . Chi không biết bao nhiêu tiền để xử lí nước thải, sao mà biển cứ hôi. Có lẻ, tiền mua hoá chất tốn quá, đóng van . Rồi cái chuyện cây xanh, đường Nguyễn Văn Linh thì nồng nặc hoa sữa, đường Nguyễn Tất Thành thì trơ trọi, xác sơ, đường Lê Lợi thì có thân mà không có lá, trong khi Đà Nẵng thiếu cây xanh trầm trọng, đang tiến hành một dự án hành chục tỉ đồng cho cải tạo cây xanh. 

Cuộc họp Hội đồng Nhân dân TP mới đây, chỉ có vài vị phát biểu, còn lại, ngồi im re. Chủ toạ cười thì cười theo, chủ toạ "nhăn" thì cúi mặt. Mà đúng là Đà Nẵng ít "tiêu cực" thật, đến nổi các vị đại biểu nhân dân ngồi lắng nghe chủ toạ nói chuyện về sân gôn gần nữa tiếng. Chủ toạ khoe là có một bộ gậy gôn nhưng không dám chơi, sợ bị "nghiện", thật khôi hài, tất cả các lãnh đạo VN sống chân chính bằng đồng lương thì sao có thể đủ tiền chơi gôn được .Người ta làm sân gôn để kinh doanh, chẳng lẻ xin chơi chùa.

Muốn phát triển mạnh hơn nữa, Đà Nẵng có chính sách thu hút người tài, nhưng "người tài lại cứ tạt ngang" như một tờ báo đã nhận định. Trước khi cầu tài thì bản thân mình phải cầu thị . Ai đời, một đội bóng đá lại sợ ông chủ tịch hơn là HLV, ai đời, một chủ tịch lại ra sân chỉ đạo đội bóng thay cho HLV. Vị HLV đó chuyển sang làm việc cho Bình Dương và giúp cho đội bóng này 2 cúp vô địch liên tiếp. Tài thì không biết tới đâu, nhưng tuỳ hứng và thiếu chuyên nghiệp thì quá rõ.

Quốc hội vừa họp xong không lâu, báo đài được bắn tin, Đà Nẵng xin bầu Trực tiếp Chủ Tịch thành phố. Hết pháo hoa, đi bộ, rồi đến bầu trực tiếp, hãy giải quyết được mối quan hệ giữa một Chủ tịch dân bầu không Đảng và Thành uỷ rồi hãy phát ngôn. Nhà văn Đào Hiếu gọi đây là "Bánh vẽ".

Rạp hát Trưng Vương củ bị phá bỏ khi đang ở độ tuổi đôi mươi, rạp Trưng Vương mới với kiến trúc mới không biết hưởng dương bao nhiêu tuổi. Cây cầu Thuận Phước chưa xong, hai cầu khác lại tiếp tục tiến hành.

Còn vài ngày nữa là tết con Trâu, một cuộc đình công của công nhân đã diển ra trên địa bàn TP, họ chưa nhận được tiền lương tháng 13.

Chuyện không hay còn rất nhiều, chuyện hay thì báo, đài đã dành hết. Hậu cầu sông Hàn đang diển biến phức tạp. Bong bóng bất động sản bay rồi đến ngày cũng nổ tung hoặc xì hơi. Đà Nẵng đường xá đã đẹp hơn, đã có cao ốc, siêu thị, có nhiều người sắm xe ô tô, biết ăn ngon mặc đẹp, nhưng nền tảng của sự bất ổn đang được chôn bởi một lớp cát mỏng. Thiên tai, mưa bão sẽ làm lộ ra ngay.

Ngày cuối năm Mậu Tí, nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn.

MP

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính