Hiển thị các bài đăng có nhãn nhím. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhím. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, ngày 06 tháng 4 năm 2015

Hình ảnh đối lập vụ quan xã 'ăn gà, nhím' của dân nghèo

>> Không có gì tử tế trên nền văn hóa kém
>> Cuộc đời nghịch lý của thần đồng có IQ cao nhất thế giới
>> Sự lặng lẽ ít người biết của tỷ phú Phạm Nhật Vượng
>> Truyền hình dàn dựng: Đạo đức và pháp luật
>> Phụ nữ, đừng tự giới hạn mình chỉ ở bộ ngực và vòng mông!


Vũ Trung

VNN - Trong khi các quan xã 'ăn chặn' những con gà, nhím giống cấp cho dân nghèo, thì ngay tại đây, lại có những học trò chắt chiu từng hạt gạo, con gà để giúp đỡ bạn vượt khó đến trường.

"Con gà tình bạn'

Thời gian gần đây, bên cạnh thông tin gà, nhím giống cấp cho dân nghèo 'đi lạc' vào nhà quan xã ở huyện Quế Sơn, Quảng Nam, ít ai nghĩ lại có những đứa trẻ “ăn chưa no, lo chưa đến” biết sẻ chia với bạn nghèo bằng tình thương của nghĩa “bầu bí tương thân”.

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 4 năm 2015

Gà vào nhầm nhà quan đến công bộc ngồi nhầm chỗ

>> Yêu quái ngu thiệt!
>> Nữ đại gia mỗi lần xuất hiện "mang" hơn chục tỷ trên người
>> Thủ tướng Lý Quang Diệu và các đề nghị của ông cho Việt Nam
>> Chúng ta thích nói chuyện 'trên trời'...
>> Nhím cấp cho dân nghèo 'đi lạc' vào nhà quan xã


Nguyễn Anh Thi

VNN - Cụm từ “báo cáo cấp trên” dường như đã thành câu cửa miệng của nhiều lãnh đạo địa phương nhằm dồn trách nhiệm xử lý về phía cấp cao nhất, kể cả những chuyện dê vào nhầm nhà, gà đi lạc đường.

Trước thực trạng cái gì cũng báo cáo cấp cao nhất, cái gì cũng phải chờ cấp trên ra tay, công  luận đang yêu cầu làm rõ vai trò, trách nhiệm của các cơ quan quản lý cấp địa phương. Họ đã làm tròn trọng trách được giao chưa?

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 1 năm 2013

Một ngày cứ thế trôi


Xin đừng là
          ...giống cái
Mà luyến ái
        ... đàn ông

Xin một chút
         ... đàn ông
Ôi lũ chồng
      ... biến thái!

Giống đực
         ... rồi giống cái
mê mãi
  ... dấu chân hoang
ngày bàng hoàng
          ... hối hả
gọi bóng ma
               ... đêm về!


MP
Truyện ngắn của Béo


Đôi mắt khép,
gối ôm cong quằn miễn cưỡng nâng đở đôi chân thon dài,
áo ngủ mỏng mềm cố tình ấp e, mơn trớn tòa thiên nhiên, vuốt ve uốn lượn nhấn điểm đường cong.
Trắng, trắng quá, trắng làn da, trắng ra trải giường, trắng những bóng ma...

Đã bao lâu, bóng ma theo giấc ngủ về, Nhím đè lên bóng, bóng đè lên Nhím, quằn quại, rên rĩ, đôi khi thật khó thở, như ai bóp cổ mình, cảm giác ngột ngạt khiến nàng bật mình thức tỉnh, vừa lúc tiếng chuông điện thoại reo, tiếng chuông hẹn báo thức mỗi ngày. Mỗi ngày bắt đầu từ như thế!

Vươn mình, vung vãi đôi tay nõn nà, nũng nà nũng nịu xõa tóc nhìn khắp nơi, ban mai trộm lén nhìn nàng qua khe sổ, những tia nắng đầu tiên trong ngày lung linh lấp lánh gian phòng. Mùi gỗ thoang thoảng tỏa ra từ bàn trang điểm, nàng nhẹ nhàng buông mình xuống, rón rén những bước chân, chiếc gương soi in bóng ảo mờ, thẹn thùng mắc cở.

Người xưa bảo rằng, muốn đánh giá một người đàn bà thì hãy ngắm họ lúc tinh sương, lúc chưa son môi phấn má, chưa bới tóc kẹp nơ, cái mộc phảng phất đoan trang khơi nguồn tiết hạnh hoặc mặc định tà niệm sân si. Nàng đưa tay bịt đôi môi bé tẹo ngáp một hơi thật dài...

Đèn đỏ toilet, nàng từ từ nhẹ trút xiêm y. Vòi sen vội vàng hối hả phun nước vồ vập, luồn lách len lỏi da thịt nàng, sáng nào vòi sen cũng được ban phát ân huệ như thế, nhưng không bao giờ bỏ được cái tật vồ vập, vội vàng. Ánh đèn mờ nhòa trong hơi nước, tay nàng lướt nhẹ theo những nét cong, kì cọ ngắm nhìn kiệt tác của chính mình. Tiếng nước vẫn reo, đôi mắt cay xòe bọt xà bông văng tung tóe.