Hiển thị các bài đăng có nhãn phong kiến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phong kiến. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, ngày 23 tháng 6 năm 2014

Trịch thượng, ngạo mạn và xúc phạm công chúng!

>> ‘Cái khó ló cái khôn’
>> Điều gì khiến chúng ta trân trọng?
>> Đừng đem học sinh ra làm chuột bạch nữa!
>> Bộ trưởng Phạm Vũ Luận: Việt Nam đã có triết lý giáo dục
>> "Trung Quốc không thể đơn độc vượt ra ngoài trật tự thế giới..."


FB Nguyễn Văn Tuấn

Dĩ nhiên, báo chí cách mạng VN là nền báo chí có chủ đích “định hướng dư luận” và “giáo dục quần chúng”. Định hướng dư luận và giáo dục quần chúng là hai cụm từ mang tính trịch thượng và xúc phạm. Giả định của định hướng dư luận là công chúng chỉ là một đám đông ngu dốt, không có lập trường và chính kiến, không biết suy nghĩ.

Từ giả định đó, người ta tự cho mình cái quyền giáo dục công chúng cho bớt ngu dốt, nhào nặn thành những người có lập trường, và dạy cho họ biết suy nghĩ. Dĩ nhiên là suy nghĩ theo họ. Chính vì thế mà chúng ta hay nghe những cụm từ như giáo dục quần chúng. Người ta phải hỏi ai cho anh quyền và anh có tư cách gì để giáo dục tôi? Đó là một suy nghĩ ngạo mạn, tự cho mình ngồi trên đám đông. 

Thứ Ba, ngày 03 tháng 12 năm 2013

Chế độ phong kiến thiệt là kém

>> Đồng hồ tây có bao giờ sai
>> Thế hệ tương lai của đất nước!
>> Hậu Hội đồng nhân quyền: Dân chủ Việt Nam sẽ ra sao?
>> Họp Quốc hội tốn bao nhiêu tiền dân?
>> 'Cần không gian cho quan điểm đa nguyên'


Chế độ phong kiến thiệt là kém. Khi vua quan về hưu sớm họ không biết lập ra những cái Hội như Hội bóng bàn, Hội tem, Hội sinh vật cảnh, Hiệp hội truyền hình trả tiền... cho mấy vị ấy làm chủ tịch. Trần Nhân Tông, Nguyễn Trãi... phải đi ở ẩn. Ông Gióng thì "bay về trời vui thú điền viên" (chữ dùng của một lãnh đạo)!

Nguồn: FB Phan Văn Tú

P/s:
...
Có một bác cử tri dìm hàng Mặt trận dã man. Đại ý bác bảo: Ơ, sao bác N.T.N “có trình độ” lại “được” chuyển sang Mặt trận. Liệu có “lãng phí” hay không? Ý cụ chắc là có dìm hàng gì không.

Thứ Hai, ngày 25 tháng 11 năm 2013

Ngủ với hòa thượng trước khi vào cung

>> Gạ gẫm
>> Khó thể liều hơn
>> Sự ô trọc, đôi khi, lan cả vào nhà chùa
>> CA phường trắng trợn nhận tiền "bôi trơn" của dân tại nhiệm sở


Cuối thời nhà Nguyên, những mỹ nữ vừa mới được đưa vào cung phải hầu các hòa thượng ngủ trước rồi mới được vào “biên chế”.

Phong trào này thịnh hành tới mức sau này nó hình thành hẳn một “điều luật” nổi tiếng của nhà Nguyên: Phàm là những người phụ nữ tới tuổi lấy chồng thì bất kể là xấu hay đẹp đều phải ngủ với hòa thượng, gọi là nghi thức “khai hồng”. Chỉ khi nào được hoà thượng “khai hồng” thì người con gái đó mới đủ tiêu chuẩn để lấy chồng…

Thứ Ba, ngày 27 tháng 12 năm 2011

Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Phong trào dân chủ, nhân quyền trên thế giới liên tiếp nhận được những tin vui, cuộc cách mạng hoa lài rầm rộ khắp Trung Đông mà đỉnh điểm là cái chết của lãnh đạo độc tài Muammar Gaddafi hôm 20/10/2011, chấm dứt sự cai trị tàn bạo, độc đoán, độc quyền hơn 42 năm ở Libya, tạo nên sự phấn khởi, động viên cổ vũ phong trào dân chủ, nhân quyền trên trái đất này.

Và ngày 17/12/2011, chủ tịch Bắc Triều Tiên từ trần vào lúc 8 giờ 30 trên một chuyến xe lữa trong khi đang thực hiện một chuyến thăm chỉ đạo và ông qua đời bỡi một cơn đau tim, mọi nỗ lực hồi sinh cho ông đều thất bại. "Nhà lãnh đạo vĩ đại" ra đi (như cách nói của báo chí Bắc Triều Tiên thường xuyên tuyên truyền ca ngợi ông ta ), sự toàn trị đất nước bỡi bàn tay sắt đã để lại một nền kinh tế điêu tàn, nạn đói khủng khiếp, thiếu thốn lương thực triền miên, tham nhũng tràn lan. Bắc Triều Tiên còn bị quốc tế trừng phạt vì phát triển chương trình hạt nhân, chế tạo và bắn thử tên lữa...

Ông Kim Jong Il thọ 69 tuổi, lễ tang kéo dài 13 ngày. Năm 1994, thế giới đã từng chứng kiến cảnh khóc than quá đỗi thê lương vật vã... của hơn 25 triệu người dân Bắc Triều Tiên đưa tiễn linh cữu "Chủ tịch vĩnh cữu" Kim Il Sung ( Kim Nhật Thành ) về nơi an nghĩ cuối cùng. Có lẽ 13 ngày tới đây, chúng ta sẽ được thấy lại cảnh tiếc thương độc đáo, ấn tượng này một lần nữa...

Dân Hàn quốc nghiện thịt chó và rượu sake, có lẽ họ sẽ dùng nhiều những thứ ấy hơn trong những ngày sắp tới... Xem KBS WORLD, hình như người Nam Hàn tiếp nhận thông tin này một cách bình thản, không hoàn toàn bất ngờ lắm, giống như thưởng thức cà phê buổi sáng, đặt ly lên môi nhấm nháp, buông ly xuống mà tẩm ngẫm hương vị, rồi lại đưa lên nhấm nháp...

Bổn cũ soạn lại, kiểu cha truyền con nối đưa vị tướng 4 sao Kim Jong Un chính thức lên ngôi quyền lực, "Người kế nhiệm vĩ đại" mới xấp xỉ 30 tuổi sẽ tiếp tục theo đuổi lý tưởng cách mạng của thân phụ hay có một cuộc cách tân, thay đỗi vĩ đại nào đó, hãy đặt niềm tin vào lớp trẻ. Hy vọng, những cái gì Đại tướng thấy được, học được ở phương Tây sẽ giúp được ít nhiều cho đất nước, đó cũng không phải là điều ngẫu nhiên mà các nhà độc tài cộng sản đầu tư cho con em mình đấy sao?

Sự buồn cười là cứ mỗi khi quốc tế "đụng chạm" đến mình, Bắc Triều Tiên lại đem người anh em máu mũ ruột thịt Hàn Quốc ra dọa đánh. Bài toán Bắc Triều Tiên là bài toán rất khó, đất nước bao nhiêu năm trời bị cô lập, các con bài Rồng Giấy China và Chú Sam American cũng chỉ dừng lại ở một bán đảo chia cắt, đối lập giàu và nghèo, đối lập dân chủ và toàn trị, đối lập phát triển và nạn đói... Chỉ chính người dân Triều Tiên quyết định số phận của chính họ mà thôi.

Các cô gái Bắc Triều Tiên chỉ mặc váy và không được kết hôn với đàn ông ngoại quốc. Nhưng biết đâu, với sức trẻ và vốn hiểu biết trau dồi ở phương trời Âu, "Người kế nhiệm vĩ đại" sẽ làm nên điều vĩ đại, thiếu nữ Bắc Triều Tiên xinh đẹp sẽ trở nên trang nhã hơn trong trang phục áo sơ-mi, quần Tây, tự tin trao nụ hôn ngọt ngào với những chàng trai Việt Nam hào hoa phong nhã... Và biết đâu, cái sức trẻ và vốn hiểu biết ấy sẽ tiếp bước Mianma, tháo cùm, phá xích của con cáo già thâm hiểm đại Hán, tìm đến bến bờ dân chủ, tự do, phồn vinh, thịnh vượng...

Tiên sinh Trương Duy Nhất có một ước mơ là muốn biến Bắc Triều Tiên, Cu Ba thành một bảo tàng XHCN nguyên thủy để thế giới chiêm ngưỡng. Tôn trọng một góc nhìn khác, luật pháp cũng chẳng cấm ai ước mơ, nhưng có điều, người viết thấy mong muốn ấy... nhẫn tâm quá, thậm chí rất bệnh hoạn. Chỉ vì hai cái bảo tàng to lớn độc đáo kia mà để cho biết bao nhiêu người dân hai nước ấy phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn, khổ sở, đớn đau... Bấy nhiêu năm rồi chưa đủ hay sao?..

Căn bệnh mãn tính của người già và bọn trí thức salon là coi thường lớp trẻ. Có thể, khuôn mặt búng ra sữa của vị đại tướng kia chưa nói lên được điều gì, nhưng thời gian và thực tiễn sẽ có câu trả lời thõa đáng. Nên nhớ, Muanmar Gaddafi nắm quyền năm 1969, khi mới 27 tuổi, sau một cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, và ông đã tạo nên một Libya ấn tượng như thế nào, dù là, ấn tượng kia được hiểu theo nghĩa nghịch.


Xem thêm:
- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức