Hiển thị các bài đăng có nhãn quê choa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quê choa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

Học văn để làm chi hè?

>> Nhiệm vụ của nhà phê bình văn học
>> “Dư luận viên” Trần Nhật Quang, một nghệ sĩ hậu hiện đại đích thực
>> 'Chí Phèo' thời đại?
>> Văn học phản kháng và cái giá phải trả
>> Thêm môn Văn có giúp bác sĩ 'ăn nói lưu loát'


Nguyễn Quang Lập

QC - O Kim Tiến xinh đẹp, Bộ trưởng Y tế xinh đẹp của chúng ta nói rằng “Tôi phải nói thật là môn văn rất cần. Trong quá trình làm việc, nhiều người viết báo cáo mà ngữ pháp sai rất nhiều, chưa nói đến lỗi chính tả. Viết sai thì tư duy cũng sai, nói cũng không tốt được (...). Môn văn rất cần cho cán bộ ngành y, giúp việc nói năng lưu loát, diễn đạt văn bản rõ ràng, đúng ngữ pháp”.

 Từ câu nói của người đẹp Kim Tiến dân tình bàn loạn cả lên. Tui để ý xem có nhà văn nào lên tiếng không. Không. Hoàn toàn không. Bởi vì đó không phải việc của nhà văn. Đó cũng không phải vấn đề mà nhà văn quan tâm. Hi hi... thiệt rứa đó.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 1 năm 2013

Ông Lập đáng bị chửi

Không bàn về "Bên Thắng Cuộc" của Huy Đức vì không đủ tầm, không bàn về Đức Hiển vì... quá 'trẻ con', nhưng ở chi tiết này thấy blogger Hòa Bình "chửi" Nguyễn Quang Lập là đúng, rất đúng.

Trích nguyên văn lời của bọ Lập:
NQL: Mình đã đọc bài của nhà báo Đức Hiển (tại đây) và thấy rằng thực sự  Đức Hiển đã có cái nhìn rất chi là thiên kiến về cuốn Bên thắng cuộc. Chỉ riêng việc Đức Hiển nói đoạn này: “Nhấn mạnh “chế độ hà khắc” của các trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với những người yêu nước. Không nhắc đến một thực tế là đã không có người tù cải tạo nào bị tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam.” … đủ cho thấy hoặc Đức Hiển không phân biệt được thế nào là đối xử với hàng binh sau chiến tranh và thế nào là đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến; hoặc đó là lối tư duy qui chụp mà Đức Hiển luôn luôn phản đối nhưng chính anh lại không sao thoát ra được. Rất buồn. Đáng lẽ phải viết một bài, nhưng thôi, vì mình biết chính Đức Hiển cũng thừa sức viết lại bài đập lại bài của Đức Hiển và chỉ ra được tính bút nô của bài báo này.

Và đây là phản biện (trích đoạn) của Hòa Bình:
...Và mình đã văng tục, không phải với bài viết của Ba Sàm, mà với lời bình của Lập.