Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, ngày 05 tháng 8 năm 2014

Khốn khổ nước tôi

>> Ông Nguyễn Thanh Chấn đòi bồi thường 10 tỷ
>> Du học sinh Việt và 'cơn lốc' ở Đông Âu
>> Vì sao 12 nhà vô địch Olympia du học không trở về?
>> Sư Thích Đàm Lan là đối tượng bị điều tra
>> Vụ chùa Bồ Đề: Mở rộng đối tượng điều tra sư chủ trì Thích Đàm Lan


FB Lê Đức Dục

" ...Khốn khổ nước tôi
Mê tín thì vô hạn
Tôn giáo thì nông cạn..."

Tác giả mấy câu thơ vừa dẫn ở trên là Khalil Gibran, thi sĩ xứ Liban (Lebanon)- ông cũng là người viết câu thơ bất hủ:

"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương..."

(Wake at dawn with winged heart
and give thanks for another day of loving...)

Chưa hết, câu nói trứ danh của Tổng thống Mỹ, J.F. Kennedy:

"Đừng hỏi nước Mỹ đã làm gì cho bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho nước Mỹ" cũng xuất phát từ ý một bài thơ của Khalil Gibran, nhưng có lẻ bài thơ Pity the Nation dưới đây mới kinh khủng về sức tiên tri của nó, không chỉ ở đất nước ông mà nhiều xứ sở khác.

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 6 năm 2014

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 5 năm 2014

Viết cho những ngày âm u của dân tộc tôi

>> Ngày mới
>> Hạt mầm
>> Mấy hôm sau
>> Tổ quốc trong tôi
>> Những huyết cầu Tổ quốc



FB Chiêu Anh Nguyễn

Những thời cuộc giả trá này
đê hèn này
những mạt vận của lũ súc sinh này
có khi phải trả giá bằng lòng tin sụp đổ
có khi phải trả giá bằng chướng nghiệp
bằng máu và suy tàn
cả ngàn năm nô lệ
đã ăn sâu vào giống nòi những bóng ma vật vờ
sợ hãi
những khiếp nhược cúi đầu

Thứ Năm, ngày 13 tháng 2 năm 2014

Văn chương thời nay như mớ giẻ rách.

>> Phải chăng xã hội đang tụt lùi?
>> Tổ chức diễn đàn phản biện chủ trương, chính sách (Hic, hic)
>> Đằng sau chuyện vượt rào sở hữu cổ phần ngân hàng
>> Táo quân, Ngọc Hoàng và 'chỉ số nụ cười'
>> Vì sao đại gia Phạm Trung Cang suýt 'thoát tội'? (Vì có nhiều ông anh! Hic)


Nguyễn Thông

Một nhà văn đáng kính (từng có truyện đăng trên báo Thanh Niên) vừa gửi cho tôi ít dòng, than rằng: "Bác có stt về Rằm tháng Giêng, mệt với các nhà thơ. Có lẽ tôi mệt với họ hơn cả

Ngày Thơ năm nao tôi cũng được quay phim các lễ lạt về Ngày Thơ. Năm nay có thông tin thế này, biếu bác: Đầu tiên dự định đặt tiêu đề cho Ngày thơ 2014 là "Từ Điện Biên đến Trường Sa". Sau khi họp báo lần 1, các nhà báo hỏi: Thế Hoàng Sa thì sao? Ban Tổ chức (bác Hữu Thỉnh) bèn đặt lại: Từ Điện Biên đến Hoàng Sa, Trường Sa. Mọi người tưng bừng chuẩn bị thơ phú về biển đảo, về chống bành trướng, nhớ 17/2... vân vân. 

Thứ Hai, ngày 16 tháng 12 năm 2013

Tự do

>> Nhân dân
>> Đại học An Giang
>> Sự khác biệt giữa giáo dục Việt Nam và Mỹ
>> Không chấp nhận lời xin lỗi!
>> Từ đại án Dương Chí Dũng ngẫm về những liên đới trách nhiệm


Nguyễn Thị Hậu
(Lời một người bạn gái: Độc lập tự lo hạnh phúc)

Cám ơn anh
Người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời em
Nhưng không thể
Mang lại cho em hạnh phúc
Và anh đã “mặc kệ”
Để em
Được là chính mình
Như bản tính mẹ sinh
Như anh đã yêu
Ngày chúng ta chưa thành đôi lứa

Thứ Hai, ngày 02 tháng 12 năm 2013

Rượu của những người nhặt rác

>> “Lỗ tò vò” và trụ sở lâu đài
>> Đụng độ xảy ra trong biểu tình ở Kiev
>> Hình ảnh biểu tình đầy bạo lực đòi lật đổ Thủ tướng Thái Lan
>> Một thắt, một mở – con đường vẫn thênh thang!



BAUDELAIRE

Một ông lão nhặt rác bước qua, ngật ngưỡng cái đầu
Chân vấp hè, trán húc tường như một chàng thi sĩ
Chẳng thèm nhìn cả bầy cớm như đầy tớ theo sau
Dốc cả tâm hồn vào những mưu đồ hùng vĩ

Thét to những lời thề, ban bố những luật thiêng
Quật ngã kẻ bạo tàn, nâng dậy người oan ức
Dưới cái tán mênh mông của bầu trời đêm
Lặng lẽ say sưa của mình những hào quang đạo đức

Thứ Ba, ngày 26 tháng 11 năm 2013

Mặc khải !

>> Luật hóa việc “lắng nghe” dân
>> Viện Kiểm sát lấy lời khai của ông Chấn
>> Chiếc ghế nhân quyền LHQ
>>>>> Chấn động tử tù dùng tăm thêu đơn kêu oan lên áo ( ...bà con tiếp tục theo dõi loạt phóng sự này trên báo Phụ Nữ...)


Chiêu Anh Nguyễn

Cởi chiếc áo ngực vướng víu từ độ dậy thì
núm ngực trần hoang vu đòi thở
đường cong ướt ngày mơ bé nhỏ
thèm bàn tay anh
tóc xõa, môi son, chân trần
tim loạn nhịp
gió mướt như ánh mắt người đàn ông lướt trên da thịt
dốc chiều nay
ngược bão
rã rời đôi chân ai
quẳng lại mấy mươi năm
tiết hạnh
trả cho loài người
có gì vui !
mùi nồng nàn giống nòi
là hơi thở anh phía bên kia tai ương
sẽ dùng quỹ thời gian sót lại
chỉ để nhấm nháp những nỗi đau
ảo diệu

Thứ Năm, ngày 10 tháng 10 năm 2013

Ngạt

>> “Cái kim” lòi ra
>> Bán hay cưỡng đoạt?
>> Đà Nẵng: Ban đại diện phụ huynh "tố" hiệu trưởng!
>>>>> Đừng thêm kẻ nói dối, làm dối cho đất nước


Võ Trung Hiếu

Có con đường xác xơ lẽo đẽo theo tôi
Khóc nấc lên sau những lần bị đem ra đào bới
Những vết thương nhói lên sau những xẻng xà bần lấp vội
Triệu bàn chân sớm mai lại bước vô tình

Tôi thấy những nàng Tấm thị thành
Đi chơi game show, may áo dài sát nách
Mặc xường xám vô tư đi dự hội non sông
Sáo chửa sang sông, nàng đã vội theo chồng

Tôi thấy giữa công viên là những bàn cờ thế
Những đàn ông trẻ già nét mặt đăm chiêu
Những nước cờ trí tuệ biết bao nhiêu
Mà thế sự hết quẩn rồi lại bí ?

Thứ Tư, ngày 25 tháng 9 năm 2013

Đông La, đã rõ ràng rồi nhé!

>> Vinashin nhọc nhằn sửa sai (Hic!)
>> Tham nhũng lớn nhất là từ chủ trương đầu tư
>> Truy trách nhiệm người quyết định đầu tư sai


Lời bàn: Mình định sẽ "tám" chuyện về "hiện tượng" Đông La một tí, nhưng bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng, trên mạng đang truyền nhau một bài thơ "rất nặng" của Nguyễn Văn Hùng - Đông La viết tặng nhà thơ Trần Mạnh Hão. Thật lòng, người khôn (cả chính lẫn tà) chẳng ai dùng "cái lưỡi" này bao giờ, phải chăng tiếc... cho bác Hão một ấm trà, vài hơi thuốc làm quà đãi bôi? (MP)





Chủ Nhật, ngày 15 tháng 9 năm 2013

Rượu uống

>> Triết gia và thi sĩ
>> Bùi Giáng: Kỳ lạ, ngang tàng, tận hiến
>> Bùi Giáng đi… bộ đội với thầy hội đồng


Thưa em rượu uống bây giờ
Là trăm năm gục hai bờ tử sinh
Động hờ hững Chúa điêu linh
Em làm Hoàng Hậu mọc tình cỏ phơi
Nhà ma cửa quỷ đi đời
Chim hơi thở đục trong lời sương xanh
Càn khôn xiêm mỏng che mành
Về trong thiên hạ em thành thiên thâu

Thưa em rượu uống bây giờ
Là thiên cổ lụy còn trơ bên mình
Tài hoa tiếng vọng điêu linh
Phạm Đan Phượng chết theo Quỳnh Như sao
Thưa em từ bữa nghiêng chào
Chớm trang đầu chợt sóng trào trường giang
Em đi rắc lá bên đàng
Cỏ xanh rì mọc suốt càn khôn kia
Mùa xuân mưa rưới ruộng lìa
Về trong nắng hạ mép bìa sai bâu

Thứ Tư, ngày 21 tháng 8 năm 2013

Nói với em

>> Cái lý bây giờ
>> Không để người dân bị thu hồi đất thiệt thòi
>> Có tham nhũng chính sách không?
>> Đảng không đứng trên Nhà nước
>> Có lợi ích nhóm trong việc ban hành chính sách?



Vũ Quần Phương

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay,
Tiếng lích chích chim sâu trong lá,
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện,

Sẽ được nhìn thấy các bà tiên,
Thấy chú bé đi hài bảy dặm,
Quả thị thơm cô Tấm rất hiền.

Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,

Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
Tay bồng bế sớm khuya vất vả,
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

Thứ Tư, ngày 07 tháng 8 năm 2013

Ông Trời chịu thua

>> Tuổi Già Nên Phiên Phiến Mọi Chuyện...
>> Bà Tưng và thành kiến hà khắc của giới quản lý văn hóa
>> “Running Man” sang Anh: Bó tay với trả lời của Tổng cục Du lịch!
>> Nghị định 72 không hạn chế quyền tự do ngôn luận


Bùi Giáng

Bây giờ tôi rất có quyền 
Hỏi ông trời: — chớ thuyền quyên là gì? 
Mà nhân gian nhớ li bì 
Từ thiên thư tới tám kỳ càn khôn 
Trời rằng: ngươi rất có quyền 
Hỏi như rứa đó... nhưng... 
— Nhưng sao 
— Nhưng ta không đủ thẩm quyền đáp đâu




Thứ Sáu, ngày 26 tháng 7 năm 2013

Vũng lầy

>> Tầm và tâm
>> WHO sẽ đánh giá chương trình tiêm chủng
>> Phập phồng cho con tiêm vắc xin viêm gan B
>> Mỗi ngày, 70 trẻ sơ sinh tử vong
>> Bác sĩ ơi là bác sĩ, bác đã giết chết con mình rồi!


Hôm qua có ba đứa trẻ chết vì tiêm phòng vắc-xin
Hôm nay lại thêm một đứa
Đứa trẻ ấy là cái chết thứ bao nhiêu được biết đến trong tuần qua ?
Cái chết thứ bao nhiêu được biết đến trong năm qua ?
Cái chết thứ bao nhiêu từ khi những mũi tiêm đồng hành với những trái tim vô cảm ?

Triệu người xôn xao về cái chết
Những cái chết không hề định trước
Những cái chết không rõ nguyên nhân
Những cái chết đến giờ này vẫn chưa tài nào lần ra kẻ nào mang trách nhiệm

Thứ Năm, ngày 18 tháng 7 năm 2013

Bài thơ cũng là một bản tin đầy đủ

>> Chính quyền đã thực sự vì dân?
>> Vàng ngất ngưởng, thuế phí chồng nhau... bởi Việt Nam giàu
>> Tai sao xu thế gian tham ở người Việt ngày càng thắng thế?
>> Ai cho phép tự thiêu?



Theo dõi các 'pháo thủ' Arsenal đá trên sân Mỹ Đình, nhà thơ - nhà báo Mít Tờ Đỗ 'ngẫu hứng' xuất khẩu thành thi:

Trên sân vận động Mỹ Đình 
A Xê Nôn chúng đá kinh thí mồ 
Xa xa có ảnh Bác Hồ 
Nằm gần quảng cáo ô tô, ngân hàng 
Khán đài có bác Trưởng ban 
Trung ương Nội chính miên man nỗi buồn

...

Thứ Tư, ngày 17 tháng 7 năm 2013

Bởi yêu là dại

>> Vốn 'tri thức' đối ứng
>> Song trùng trực thuộc
>> Câu hỏi không khóMột bác cựu lãnh đạo Ban Nội chính TƯ đã nói cách đây không lâu rằng, mấy anh CSGT và TTGT chỉ là “ăn” vặt. Lợi ích nhóm lớn hơn nhiều. CSGT, TTGT chỉ “ăn” ở trạm, ở chốt, còn nhóm họ vĩ mô hơn, “xơi” cả con đường…)
>> Bồi thường 1m2 đất bằng giá... nắm xôi
>> GS Võ Tòng Xuân: Bỏ mặc nông dân mạnh ai nấy làm


Ta phung phí khắp nẽo đường bong bóng
góp về mình một chút liêu xiêu
bởi yêu là dại,
bởi yêu...
là để cho nhau nụ cười?

Viết về tình yêu
một tình yêu có họa hình đôi lứa
dắt nhau đi chan chứa thì thầm
đàn con nhỏ
bảo ban mình trong sáng?
phép cộng trừ tính toán mãi hóa nhân chia

Viết về tình yêu
một tình yêu có xuất xứ rồng tiên
cội nguồn đó dệt nên bao truyền thuyết
lên rừng vắng cây
ra khơi hết cá
thổ địa khóc cười
khôn dại ở nơi nao?

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 7 năm 2013

Thứ Hai, ngày 01 tháng 7 năm 2013

Tổ quốc trong tôi

>> Công chức Hà Nội tốt cả, sao phải giám sát?
>> Thải công chức đến cơ quan chỉ 'đọc báo, nghe đài'
>> Giáo sư Võ Quý: Làm việc gì cũng phải nghĩ cho dân đầu tiên
>> Thiếu gạo, thiếu tiền, không thiếu... khẩu hiệu?!


khước từ bút tích sâu dòi
tôi viết dòng thơ mang tên sự thật
mỉm cười cuộc người quá chật
tự do là nắm đất quẳng đi rồi

muốn viết nhiều cho ứ nghẹn sục sôi
muốn thốt lên ngàn lời tức tưởi
mặt trời đỏ không đốt được những thân sâu khoét
bén đường gươm nhưng nào chém được gì

gọi quê hương trong khản giọng người đi
bụi trần thế bủa vây tròng mắt
phía sau tôi giấc mơ nào im bặt
còn giấc mơ nào người đã giấu ven sông?

chữ của tôi băng qua những cánh đồng
xếp dọc ngang gánh nỗi đau cây lúa
xếp thấp cao gánh vết bầm thân mía
tìm giọt mưa tưới tắm bước chân trần

Thứ Ba, ngày 18 tháng 6 năm 2013

Tạm biệt Huế

>> Tin tức... ngực
>> Văn phòng UBND TP điều hơn 60 công chức phục vụ một đám tang (bác Lãnh chắc không vui)
>> Hạn chế chuyển dịch tiền đồng sang USD
>> Lấy phiếu tín nhiệm: Phải rõ trắng - đen
>> 1m2 đất đổi được tô phở (Gọi là tiếp cận với giá thị trường hay phù hợp với thị trường, thế nào cũng được, tuy nhiên, ngay bây giờ sự không đúng với thực tế, bất chấp thực tế phải được sửa đổi bằng những quy định chặt chẽ ngay trong luật, để bảng giá không tiếp tục “lạc hậu hàng chục năm” so với thực tế và trở thành một trong những nguyên nhân tiếp tục gây khiếu kiện.)


Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu

Xin chào Huế một lần anh đến
Để ngàn lần anh mãi nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 6 năm 2013

Một bài thơ tuyệt vời

>> Cậu bé đến từ xứ Phong bì
>> Trường học 'bỗng dưng' sập mái
>> "Cõng" mẹ đi thi hát


Bài thơ được tổ chức UN bình chọn là bài thơ hay nhất
Bài thơ được viết bởi một đứa bé Châu Phi

Khi tôi sinh ra, tôi màu đen
Khi tôi lớn lên, tôi màu đen
Khi tôi đi dưới mặt trời, tôi màu đen
Khi tôi sợ, tôi màu đen
Khi tôi đau, tôi màu đen
Và khi tôi chết, tôi cũng màu đen

Anh nói rằng anh trắng
Khi anh sinh ra, anh màu hồng
Khi anh lớn lên, anh màu trắng
Khi anh đi dưới mặt trời, anh màu đỏ
Khi anh lạnh, anh màu xanh
Khi anh sợ, anh màu vàng
Khi anh đau, anh màu tái (lục)
Và khi anh chết, anh màu xám
Và tại sao anh lại nói tôi là da màu !

Nguyên bản tiếng Anh: