Hiển thị các bài đăng có nhãn thu hồi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thu hồi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, ngày 27 tháng 11 năm 2014

Đừng “đánh rắn giữa khúc”

>> Tàu chiến hiện đại VN ghé Philippines
>> Vốn xã hội ở Việt Nam
>> Nhà báo Việt Nam nghĩ gì về tự do báo chí
>> Người Việt ưa nịnh, thích 'dìm': Tác hại đến đâu?
>> 'Nói và làm' của ông Trần Văn Truyền


Vũ Hữu Sự

NNVN - Nếu không làm đến cùng là truy nguyên nguồn gốc của những tài sản "khủng" của cán bộ mà chỉ thu hồi thì chẳng khác gì “đánh rắn giữa khúc”

Khối tài sản được cho là của ông Trần Văn Truyền, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ, khiến sự bức xúc của dư luận bùng ra, chính là ngôi biệt thự “khủng” ở xã Sơn Đông, TP Bến Tre (lúc đó, những tài sản khác của ông còn “chìm” trong bóng tối).

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

​Sao chỉ mình tôi?

>> Ông Trần Văn Truyền và những câu nói chống tham nhũng nổi bật
>> “Ghế cao” cộng “văn hóa lùn” = ?
>> Phạt báo Giáo dục Việt Nam 50 triệu đồng vì thông tin gây ảnh hưởng nghiêm trọng
>> 10 phát ngôn ấn tượng từ nghị trường
>> Cận cảnh 2 “siêu” biệt thự của ông Trần Văn Truyền


LÊ THANH TÂM

TT - Sự thật về khối tài sản của ông Trần Văn Truyền được phơi bày khiến nhiều người hi vọng sẽ tiếp tục lộ ra nhiều sự thật khác, để ông Truyền khỏi thắc mắc: “Sao chỉ mình tôi?”.

Dư luận rất hoan nghênh việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng công bố công khai kết luận sai phạm của ông Trần Văn Truyền - nguyên tổng Thanh tra Chính phủ. 

Đây là một bản kết luận rõ ràng, trong đó có nêu biện pháp xử lý cụ thể đối với ông Trần Văn Truyền và các cá nhân, tổ chức có liên quan.

Thứ Năm, ngày 31 tháng 1 năm 2013

Từ đất mà ra

(copy để đó, sẽ viết lời bình sau)

Nguyễn Vạn Phú

Trường hợp 1: Doanh nghiệp A. viết một dự án rất thống thiết, xin địa phương cấp đất để xây nhà máy, hứa hẹn đem lại nhiều công ăn việc làm cho địa phương. Sau khi được cấp đất, doanh nghiệp này bèn xin chuyển đổi mục đích sử dụng đất, dùng phần lớn diện tích để “phân lô bán nền”. Người dân trước đó bị giải tỏa nhường đất để xây nhà máy nay khiếu kiện liên miên vì không chịu nổi sự bất công mất đất cho người khác làm giàu.

Trường hợp 2: Doanh nghiệp B. được cấp một mảnh đất với tổng giá trị 80 tỷ đồng. Ngay sau đó một thời gian doanh nghiệp này sang nhượng mảnh đất này cho một doanh nghiệp khác, có dây mơ rễ má với nhau, với giá được kê khống lên thành gần 600 tỷ đồng. Mảnh đất được dùng để thế chấp, vay tiền ở ngân hàng đến 300 tỷ đồng. Dù đất đóng băng, hai doanh nghiệp này vẫn đã hưởng những khoản lời khổng lồ còn ngân hàng ôm một cục nợ xấu.

Trường hợp 3: Công ty địa ốc C. lập dự án bất động sản, chi phí ban đầu bỏ ra chừng 100 tỷ đồng nhưng nhờ cơn sốt đất đai mấy năm trước định giá dự án đến 500 tỷ đồng. Bản thân dự án được thế chấp để vay vốn ngân hàng được đâu 300 tỷ đồng. Công ty này thu hồi ngay 100 tỷ đồng chi phí ban đầu, bỏ túi thêm 100 tỷ đồng tiền xem là lãi, còn 100 tỷ đồng đang xây dựng dở dang. Nay thị trường suy sụp, công ty bỏ mặc dự án cho ngân hàng; ngân hàng không thu hồi được nợ, cũng không dám xem nó là xấu vì như thế phải trích lập dự phòng rủi ro nhiều. Họ cứ tìm cách đảo nợ, nuôi dự án chờ bất động sản được cứu.

Đây chỉ là một vài ví dụ minh họa cho muôn vàn bi hài kịch mà nền kinh tế và người dân đang gánh chịu, tất cả cũng vì đất mà ra. Mặc dù những trường hợp này được công khai trên báo chí trong thời gian gần đây, thiết tưởng nó là loại chuyện ai cũng biết từ lâu. Vì sao không ai can thiệp?

Với địa phương, tiền sử dụng đất thu từ những dự án trên địa bàn là nguồn thu ngân sách béo bở, dễ kiếm, dễ thu, chiếm một tỷ trọng lớn trong ngân sách, không ai dại gì bỏ qua. Có dự án, có ký giấy tờ tức là có xin-cho, một mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng được khích lệ phát triển ở khắp mọi nơi.