Thông báo

Hiển thị các bài đăng có nhãn tiên sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tiên sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 9 năm 2013

Rượu uống

>> Triết gia và thi sĩ
>> Bùi Giáng: Kỳ lạ, ngang tàng, tận hiến
>> Bùi Giáng đi… bộ đội với thầy hội đồng


Thưa em rượu uống bây giờ
Là trăm năm gục hai bờ tử sinh
Động hờ hững Chúa điêu linh
Em làm Hoàng Hậu mọc tình cỏ phơi
Nhà ma cửa quỷ đi đời
Chim hơi thở đục trong lời sương xanh
Càn khôn xiêm mỏng che mành
Về trong thiên hạ em thành thiên thâu

Thưa em rượu uống bây giờ
Là thiên cổ lụy còn trơ bên mình
Tài hoa tiếng vọng điêu linh
Phạm Đan Phượng chết theo Quỳnh Như sao
Thưa em từ bữa nghiêng chào
Chớm trang đầu chợt sóng trào trường giang
Em đi rắc lá bên đàng
Cỏ xanh rì mọc suốt càn khôn kia
Mùa xuân mưa rưới ruộng lìa
Về trong nắng hạ mép bìa sai bâu

Thứ Tư, ngày 07 tháng 8 năm 2013

Ông Trời chịu thua

>> Tuổi Già Nên Phiên Phiến Mọi Chuyện...
>> Bà Tưng và thành kiến hà khắc của giới quản lý văn hóa
>> “Running Man” sang Anh: Bó tay với trả lời của Tổng cục Du lịch!
>> Nghị định 72 không hạn chế quyền tự do ngôn luận


Bùi Giáng

Bây giờ tôi rất có quyền 
Hỏi ông trời: — chớ thuyền quyên là gì? 
Mà nhân gian nhớ li bì 
Từ thiên thư tới tám kỳ càn khôn 
Trời rằng: ngươi rất có quyền 
Hỏi như rứa đó... nhưng... 
— Nhưng sao 
— Nhưng ta không đủ thẩm quyền đáp đâu




Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013

"Giận" ông Bùi Giáng...

Mấy hôm nay, báo chí Việt Nam đã cùng nhau tác nghiệp một nhiệm vụ rất xuất sắc là "Khen cho nó chết"!

Đây là một cách phê phán thủ tướng hiệu quả nhất: "Từ chối lời khen của Thủ tướng" ( BBC)


Có một giai thoại về tiên sinh Bùi Giáng thuật lại rằng:

Giữa chợ trời đông như hội, cuối đường Trương Minh Ký (Sài Gòn,sau tháng 4/75), đến trước một hàng bán phụ tùng xe đạp cũ, ông nhẩn nha vớ lấy cái "ghi đông" xe rồi tỉnh bơ bỏ đi.

Bà chủ quán chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm "thằng ăn cắp". Chẳng đợi ai bắt, ông quay lại trả cái ghi đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua đại thể rằng: 

"Bà con thấy chưa, mất tất cả . . . mà phải câm, mất có cái ghi đông thì la rầm trời! Kỳ khôi quá!". 

Hành động ấy là điên hay tỉnh là tùy cách suy nghĩ mỗi người...