Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, ngày 25 tháng 6 năm 2014

Cây quỳnh không ra hoa

>> Thư cảnh báo của nhà báo Phạm Chí Dũng
>> Có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này
>> Hãy cùng anh hùng Gạc Ma sửa lại nhà cho mẹ Hồ Thị Đức
>> NÓNG: VFF yêu cầu LĐBĐ Tây Ban Nha xin lỗi công khai (*)
>> 'Đây là World Cup, không phải đá giao hữu với Việt Nam'


Tiểu thuyết của Phạm Phương

Bố không ngủ nhiều đêm.

Những đêm không ngủ bố thường đọc sách hoặc uống trà.

Từ khi về hưu, thú vui của bố chỉ có vậy. Trời đất nhiều khi đem đến những khoảng thời gian vô định, nhập nhằng giữa thực tại và quá khứ. Những lúc uống trà, đọc sách là lúc bố dừng hẳn lại: dừng già đi, dừng bất hạnh… Chỉ có dòng suy nghĩ là vẫn chảy. Chảy từ từ như hoàng hôn xuống, chầm chậm như bình minh lên.

Tóc bố đã bạc phân nửa, nhìn như những hạt muối.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

Bão

>> 'Tàu ngầm để bảo vệ chủ quyền'
>> Nhà bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định qua đời
>> Một nhát dao chém thẳng mặt nhân dân
>> Quảng Nam: Cán bộ xã... gài bẫy bắt bò của dân
>> Lao động bậc thấp Trung Quốc tràn lan, cử nhân Việt Nam thất nghiệp
>> Ngày cá tháng tư, ước mơ nói thật tại Việt Nam


FB Nguyendinh Bon

Ông có cảm giác như nàng rất nhẹ sau lưng mình. Hai bên con đường nhỏ dẫn đến chiếc cầu sắt cũ, rất nhiều cây lớn bị cơn bão đêm qua làm gãy, các công nhân vệ sinh đã kịp dùng cưa cắt ra từng đoạn nhỏ xếp gọn gàng trên vỉa hè nhưng cành lá vẫn còn vương vãi khá nhiều trên đường. Vòng tay của nàng vẫn dịu dàng ôm qua vòng bụng ông, cằm vẫn tựa trên vai nhưng giờ đây cả hai đều biết họ đã bước qua một ranh giới khác. Ở giữa chiếc cầu sắt nàng hỏi: “Mới đầu tháng tư mà sao có bão hả anh?”. “Ừ, chỉ là một chút hoàn lưu thôi, đêm qua em ngủ được không?”

Thứ Ba, ngày 19 tháng 11 năm 2013

Con Thuyền Ma

>> Xứ sở vọng phu...
>> Nguyễn Thiện Nhân- Thất bại toàn tập
>> Khi thầy Nguyễn Thiện Nhân lặng người xấu hổ


Truyện ngắn của Doãn-Quốc-Sỹ

Xưa có một đoàn người hẹn cùng gặp nhau ở miền biên giới nọ. Họ gồm chừng ba mươi tráng sĩ, thân nhau như anh em, đều là những tay phiêu lưu cự phách; chuyến này họ trù tính đi lâu để thăm nhiều miền xa lạ.

Sau mấy tháng vượt đèo cao, rừng rậm, đoàn tráng sĩ tới một miền duyên hải vô cùng hoang vắng, dân cư không thấy bóng một ai, mặc dầu hai bên đường có vô số nhà cửa bỏ không.

Ở đây vừa có bệnh dịch tàn sát dân vùng chăng? Những người sống sót phải tản cư đi các miền xa lánh nạn chăng?

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 1 năm 2013

Một ngày cứ thế trôi



Xin đừng là
          ...giống cái
Mà luyến ái
        ... đàn ông

Xin một chút
         ... đàn ông
Ôi lũ chồng
      ... biến thái!

Giống đực
         ... rồi giống cái
mê mãi
  ... dấu chân hoang
ngày bàng hoàng
          ... hối hả
gọi bóng ma
               ... đêm về!


MP
Truyện ngắn của Béo


Đôi mắt khép,
gối ôm cong quằn miễn cưỡng nâng đở đôi chân thon dài,
áo ngủ mỏng mềm cố tình ấp e, mơn trớn tòa thiên nhiên, vuốt ve uốn lượn nhấn điểm đường cong.
Trắng, trắng quá, trắng làn da, trắng ra trải giường, trắng những bóng ma...

Đã bao lâu, bóng ma theo giấc ngủ về, Nhím đè lên bóng, bóng đè lên Nhím, quằn quại, rên rĩ, đôi khi thật khó thở, như ai bóp cổ mình, cảm giác ngột ngạt khiến nàng bật mình thức tỉnh, vừa lúc tiếng chuông điện thoại reo, tiếng chuông hẹn báo thức mỗi ngày. Mỗi ngày bắt đầu từ như thế!

Vươn mình, vung vãi đôi tay nõn nà, nũng nà nũng nịu xõa tóc nhìn khắp nơi, ban mai trộm lén nhìn nàng qua khe sổ, những tia nắng đầu tiên trong ngày lung linh lấp lánh gian phòng. Mùi gỗ thoang thoảng tỏa ra từ bàn trang điểm, nàng nhẹ nhàng buông mình xuống, rón rén những bước chân, chiếc gương soi in bóng ảo mờ, thẹn thùng mắc cở.

Người xưa bảo rằng, muốn đánh giá một người đàn bà thì hãy ngắm họ lúc tinh sương, lúc chưa son môi phấn má, chưa bới tóc kẹp nơ, cái mộc phảng phất đoan trang khơi nguồn tiết hạnh hoặc mặc định tà niệm sân si. Nàng đưa tay bịt đôi môi bé tẹo ngáp một hơi thật dài...

Đèn đỏ toilet, nàng từ từ nhẹ trút xiêm y. Vòi sen vội vàng hối hả phun nước vồ vập, luồn lách len lỏi da thịt nàng, sáng nào vòi sen cũng được ban phát ân huệ như thế, nhưng không bao giờ bỏ được cái tật vồ vập, vội vàng. Ánh đèn mờ nhòa trong hơi nước, tay nàng lướt nhẹ theo những nét cong, kì cọ ngắm nhìn kiệt tác của chính mình. Tiếng nước vẫn reo, đôi mắt cay xòe bọt xà bông văng tung tóe.